“Chuyện này cháu cũng không rõ nữa."
Sở Dao đỏ hoe mắt, vẻ mặt mờ mịt nói.
A a a, lúc này trong lòng nàng đang thét ch.ói tai, nhìn xem, nhìn xem, Sở Liên tưởng chỉ có mình cô ta là người thông minh thôi sao?
Thật ra mọi người đều biết hết, chỉ là nhìn thấu mà không nói ra thôi.
Thím Hai Mã lại một lần nữa hiểu rõ, bà thương xót nhìn Sở Dao:
“Chuyện này ấy à, là Sở Liên làm không đúng, nhưng không sao, đại đội trưởng vẫn rất công bằng, ông ấy chắc chắn sẽ không đồng ý để Sở Liên làm ra chuyện như vậy đâu."
Sở Dao gật đầu:
“Vâng, cháu tin tưởng đại đội trưởng, cũng tin tưởng bác cả và mọi người."
Bác cả chính là người hủ lậu nhất đại đội Sở Sơn, cũng là người lúc trước không đồng ý để nàng theo mẹ tái giá, lúc trước đã sống ch-ết đòi giữ nàng lại thì bây giờ không thể giả ch-ết được.
Thím Hai Mã sững người mất ba giây, đợi đến khi phản ứng lại thì mắt sáng rực lên:
“Thím thấy cháu nói đúng đấy!
Bác Sở bọn họ chắc chắn sẽ không đứng nhìn đâu."
Chao ôi, bà là người xem kịch vui mà không tinh tường gì cả, cứ ngỡ hiện tại là lúc náo nhiệt nhất rồi, nào ngờ nhân vật lợi hại hơn vẫn còn chưa xuất hiện, xem ra kịch hay còn ở phía sau đây, Sở Liên là con gái của đại đội trưởng, nhưng Sở Dao lại là người mà bác Sở nhà họ đích thân giữ lại cơ mà.
Sở Dao cũng rất hài lòng, nàng đã nói ra lời này rồi, tin chắc rằng thím Hai Mã thích xem kịch vui chắc chắn sẽ tìm mọi cách để lời nói truyền đến tai bác Sở, nàng muốn xem xem lúc này thế hệ đi trước còn giả câm giả điếc thế nào được nữa.
Mục đích này đã đạt được, Sở Dao cúi đầu nói với vẻ vô cùng đau buồn:
“Thím Hai, cháu còn có việc phải lên thành phố, cháu đi trước đây ạ."
Thím Hai Mã theo bản năng hỏi:
“Cháu lên thành phố làm gì?"
Sở Dao:
“Lần trước cháu chưa gặp được lãnh đạo nhà máy dệt và nhà máy thực phẩm, hôm nay cháu lại đi tiếp, còn cả lãnh đạo của Phó Thần và Sở Liên nữa, cháu cũng muốn đi gặp bọn họ."
Lần này nàng không dọa cho Phó Thần và Sở Liên sợ ch-ết khiếp thì thật có lỗi với những gì hai người đó đã làm.
Thím Hai Mã phản ứng lại ý nghĩa của câu nói này, theo bản năng hít một hơi khí lạnh, sau đó co giò chạy thẳng về phía nhà đại đội trưởng...
Xảy ra chuyện lớn rồi!
Cái con bé Dao Dao này lên thành phố gây chuyện rồi!
Nói là đi tìm lãnh đạo nhà máy thực phẩm và nhà máy dệt, nhưng Sở Dao sau khi lên thành phố xong liền quen đường quen lối đi về phía gần nhà máy vận tải, trời cao đất rộng, công việc của nàng là lớn nhất.
Bởi vì nàng đến hơi sớm nên nàng đứng ở cổng nhà máy vận tải, vừa hay nhìn thấy mọi người lục tục đến làm việc, nàng đứng tránh sang một bên, có người tò mò hỏi nàng làm gì, nàng cười híp mắt đáp lại là tìm người.
Thế là khi Du Minh đi tới, liền thấy nàng đang đứng ở cổng nhà máy vận tải nhìn đông ngó tây, bước chân anh hơi khựng lại, sau đó mới tỏ vẻ như không có chuyện gì đi tới.
“Du Minh!"
Sở Dao nhìn thấy anh, lập tức vui vẻ vẫy tay, vị cứu tinh hiền lành Du Minh tới rồi.
Du Minh gật đầu với nàng, dẫn nàng đi sang một bên, đi thẳng vào chủ đề chính:
“Tớ đã hỏi thăm rõ ràng rồi, có một bà thím ở tiệm cơm quốc doanh gần đây sắp nghỉ hưu, muốn nhường công việc cho con trai bà ấy, nhưng con trai bà ấy lại muốn vào nhà máy vận tải, bà ấy dạo gần đây đang hỏi thăm chuyện này."
Sở Dao chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, nàng lẩm bẩm:
“Nhà máy vận tải của các cậu có một bác thợ già sắp nghỉ hưu, con gái bác ấy tiếp quản vị trí, tiệm cơm quốc doanh có một bà thím sắp nghỉ hưu, con trai bà ấy tiếp quản vị trí..."
“Thật là quá trùng hợp!"
Nàng không nhịn được vỗ tay nói.
Du Minh gật đầu:
“Đúng vậy, thật sự là quá trùng hợp."
Sở Dao nhướng mày, nhìn Du Minh đang vẻ mặt nghiêm túc, tức cười hỏi ngược lại:
“Cậu có biết tớ đang nói gì không?"
Khóe môi Du Minh giật giật, thật thà gật đầu:
“Hiểu, cậu nhắm trúng công việc ở tiệm cơm quốc doanh rồi, nhưng tốt nhất cậu nên nhanh chân lên, công việc này có rất nhiều người đang nhòm ngó đấy."
Sở Dao im lặng:
“...
Tớ biểu hiện rõ ràng vậy sao?"
Hay là bạn học Du Minh đang giả heo ăn thịt hổ?
Du Minh một lần nữa hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, khôn ngoan chuyển chủ đề:
“Đến giờ rồi, tớ đi làm đây, đúng rồi, thời gian này tớ không chạy xe, cậu sắp xếp xong thì cứ đến tìm tớ, nói với bác bảo vệ ở cổng một tiếng tìm tớ là được."
Nói xong câu này, anh liền vội vã rời đi, chỉ là bóng lưng hơi có chút hốt hoảng!
Sở Dao nhìn chằm chằm bóng lưng Du Minh một hồi lâu, suy nghĩ rất lâu cũng không phát hiện ra chỗ nào không đúng, đành quay người rời đi, đã có công việc ở đây rồi thì nàng phải đi lo công việc bên nhà máy dệt nữa....
Tại nhà máy dệt, Lữ Sảng nhìn hai người đang tình tứ trước mặt, không nhịn được đảo mắt một cái:
“Hai người các người không biết xấu hổ nhưng đừng kéo tôi theo nhé, tôi vẫn cần mặt mũi đấy."
Hừ, làm ra cái chuyện không biết xấu hổ như vậy mà còn dám đến bảo cô đừng nói lung tung, cô đó là nói lung tung sao?
Không phải!
Cô nói đều là sự thật!
Cô đang thực thi chính nghĩa!
Sở Liên tức đến đỏ bừng mặt, nghiến răng nghiến lợi hỏi:
“Lữ Sảng, cô và Sở Dao có quan hệ gì mà lại muốn ra mặt giúp nó chứ?"
Cô ta thật sự không ngờ được, chuyện của mình và anh Thần ở đại đội Sở Sơn không gây ra tranh cãi gì lớn, ngược lại ở trên thành phố lại bị người ta bàn tán, thật là quá đủ rồi.
Lữ Sảng cười lạnh:
“Tôi chẳng có quan hệ gì với cô ấy cả, tôi chỉ đơn giản là ngứa mắt với loại người đạo đức bại hoại như các người thôi."
Sở Liên tức đến đỏ hoe mắt, nhưng cô ta và Lữ Sảng không quen biết nên đành kéo tay áo Phó Thần làm nũng:
“Anh Thần."
Phó Thần toàn thân chấn động, lập tức chắn trước mặt Sở Liên, nói một cách đầy chính nghĩa:
“Lữ Sảng, chúng tôi đây là theo đuổi tình yêu, theo đuổi tự do, cô đừng có mà nói hươu nói vượn."
Liên Liên của anh ta dịu dàng như vậy, sao có thể để người ta bàn tán được chứ, anh ta nhất định phải bảo vệ tốt cho Liên Liên.
Lữ Sảng:
...
Cô thật sự ch-ết lặng luôn rồi, nói thật là cô chưa bao giờ thấy ai nói chuyện không biết xấu hổ mà lại thanh thoát thoát tục như vậy, đúng là nhân tài mà!
“Nếu đã cảm thấy tôi là nói hươu nói vượn thì hai người cuống cái gì?"
Cô nhếch môi nói, chê bai, hiện tại cô nhìn hai người này thêm một cái thôi cũng thấy khó chịu, cái loại người gì không biết.
Phó Thần cứng họng, nghĩ ngợi rồi anh ta gân cổ lên nói:
“Chúng tôi không có cuống, chỉ là cô cứ đi rêu rao khắp nơi làm ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc bình thường của chúng tôi rồi."
Nghe thấy lời này, Lữ Sảng trực tiếp cười lạnh một tiếng:
“Hả!
Tôi chẳng thấy mình nói lung tung chỗ nào cả, tôi thấy mình đang nói sự thật, hơn nữa miệng mọc trên người tôi, tôi nói cái gì hai người quản được sao?"