Về sau tỷ tỷ viết thư về, chuyện ấy liền không còn đoạn sau.

“Là chàng nói cho tỷ biết?”

“Không thì ai?”

“Phụ thân đâu có đặc biệt viết thư cho ta, nói rằng ông ấy chuẩn bị lấy muội muội đổi lấy một tuyến buôn bán ở Hà Tây.”

Giọng tỷ tỷ rất nhạt, nhưng ta nghe mà trong lòng phát lạnh.

Ta vẫn luôn cho rằng mối hôn sự kia là mẫu thân và tỷ tỷ ngăn lại.

Hóa ra người sớm nhất truyền lời vào cung lại là Lục Hàm Chương.

“Vậy sao chàng đợi tới bây giờ mới cầu?”

“Trước kia chàng có cầu, phụ thân cũng chưa chắc chịu.”

“Bây giờ hoàng hậu mở lời, phụ thân không dám chê gia thế của chàng, càng không dám đem muội đổi lấy lợi ích khác.”

Tỷ tỷ gấp tờ giấy lại, đầu ngón tay khẽ chạm lên trán ta.

“Chàng đang chặn mối hôn sự kia cho muội.”

“Nhưng theo ta thấy, không chỉ có vậy.”

“Còn gì nữa?”

“Tự về hỏi.”

Ta mềm giọng nài nỉ nửa ngày, tỷ tỷ nhất quyết không nói thêm.

Trước khi đi, nàng nhét bức thư đã mở vào tay áo.

Mắt ta tinh, thấy góc phải dưới tờ giấy lộ ra nửa chữ “Thanh”.

Khuê danh của hoàng hậu là Lục Thanh Hòa.

Ta nhớ tới lời đồn hai người như nước với lửa bao năm ngoài kia, không nhịn được hỏi: “Hoàng hậu viết thư cho tỷ làm gì?”

Thần sắc tỷ tỷ không đổi: “Thương lượng cung vụ.”

“Thương lượng cung vụ mà còn vẽ một cành sen nở đôi?”

“Tô Minh Đường.”

Tỷ vừa gọi cả họ tên, ta liền biết hỏi tiếp sẽ bị mắng, lập tức đứng dậy cáo lui.

Ra khỏi Trường Lạc cung, ta gặp hoàng hậu ở ngự hoa viên.

Sau lưng nàng có một hàng cung nhân đi theo, uy nghiêm hơn lúc còn là Thục phi.

Ta thành thật hành lễ, trong lòng vẫn hơi sợ.

Nàng bảo ta đứng dậy, ánh mắt rơi xuống chiếc chuông bạc nơi tà váy.

“Hàm Chương gần đây có tốt không?”

“Rất tốt, ăn được ngủ được.”

Hoàng hậu dường như bị câu trả lời ấy làm nghẹn.

Ta nghĩ một chút, lại nói giúp Lục Hàm Chương một câu: “Chàng không bắt nạt ta.”

“Bổn cung biết.”

“Người sao biết?”

Hoàng hậu nhìn ta, bên môi hiện lên một nụ cười rất nhạt.

“Trước khi ban hôn, chàng tới Chiêu Dương cung ba lần.”

“Lần đầu xin bổn cung mở lời.”

“Lần thứ hai hỏi thánh chỉ liệu có khiến ngươi khó xử không.”

“Lần thứ ba lại nói, nếu ngươi không nguyện ý, coi như chuyện này chưa từng được nhắc tới.”

Ta sững người tại chỗ.

“Tô Minh Đường, chàng đã mượn tình diện của bổn cung để cầu lần này, không phải để cưới ngươi về trút giận.”

“Còn rốt cuộc là vì điều gì, nếu ngay cả chuyện này ngươi cũng không nhìn ra, bổn cung thật muốn thay chàng hối hận.”

Hoàng hậu nói xong liền rời đi.

Ta đứng trong ngự hoa viên mặc gió thổi hồi lâu, mặt vẫn hơi nóng.

Trên đường về phủ, ta bảo xa phu đi ngang qua chỗ thư viện cũ.

Ba năm trước thư viện đã dời tới phía tây thành.

Sân cũ được sửa thành một quán trà, nhưng cây hải đường trước cửa vẫn còn.

Ta nhìn qua cửa xe một lúc, bỗng nhớ tới một chuyện đã rất lâu.

Đó là trước lần đầu ta cướp bánh quế hoa của Lục Hàm Chương.

Mấy công t.ử thế gia chặn chàng sau tàng thư lâu, nói cứ trời tối là chàng không nhìn thấy, là kẻ mở mắt như mù.

Bọn họ cướp đèn l.ồ.ng của chàng, một cước đá xuống rãnh nước, bắt chàng tự đi nhặt.

Ta vừa lúc trèo tường vào, thấy Lục Hàm Chương đứng trong hoàng hôn, sắc mặt trắng đến đáng sợ.

Ta dùng ná b.ắ.n vỡ ngọc bội của kẻ cầm đầu, lại thả một hộp dế vừa bắt được ra, dọa bọn họ chạy loạn khắp sân.

Bọn họ hỏi ta dựa vào đâu mà lo chuyện bao đồng.

Khi ấy ta nói gì?

Ta nói, Lục Hàm Chương là người ta muốn bắt nạt, chưa tới lượt các ngươi.

Mấy người kia đi rồi, ta vốn cũng muốn đi.

Lục Hàm Chương lại vẫn đứng tại chỗ, không đi nhặt chiếc đèn dưới rãnh.

Hoàng hôn đã dần tối.

Chàng không nhìn rõ bậc đá dưới chân.

Ta không chịu thừa nhận mình đang giúp chàng, liền đi phía trước lắc chiếc chuông nơi tà váy, cố ý nói: “Ta phải ra cửa sau mua kẹo.”

“Nếu ngươi tiện đường thì đi theo, đừng tưởng ta đang chờ ngươi.”

Quả nhiên chàng đi theo.

Suốt đường, chuông của ta vang một tiếng, chàng liền đi lên vài bước.

Đến tiền viện sáng đèn, chàng bỗng gọi ta lại.

“Tô Minh Đường.”

Ta quay đầu: “Lại làm sao?”

“Yến mùa xuân ngày mai có bánh quế hoa.”

“Cho nên?”

“Nàng nếu muốn ăn, có thể tới tìm ta.”

Khi ấy ta chỉ cảm thấy người này thật khó hiểu.

Bây giờ mới biết, đó là lần đầu Lục Hàm Chương chủ động hẹn ta.

Và ngày hôm sau ta đã tới.

Ta không chỉ ăn sạch bánh quế hoa của chàng, còn cố ý chê điểm tâm quá ngọt, nước trà quá nhạt.

Chàng ngồi dưới gốc hải đường nghe ta nói nửa canh giờ, một câu cũng không phản bác.

Lúc đi, ta hỏi chàng: “Có phải ngươi sợ ta tới trước mặt Thục phi nương nương mách tội nên mới lấy lòng ta như vậy?”

Chàng ngẩn ra một chút, nói: “Nàng sẽ không.”

“Dựa vào đâu?”

“Chuyện tối qua, nàng đến nha hoàn của mình cũng không nói.”

Bị chàng nói trúng tâm tư, ta tức giận cướp luôn khăn tay của chàng.

Chiếc khăn ấy nằm trong tủ của ta suốt ba năm.

Ta chưa từng trả, cũng chẳng nỡ dùng.

Có lẽ từ khi đó chàng đã biết, tất cả dáng vẻ giương nanh múa vuốt của ta không đáng sợ như bề ngoài.

Nhưng mãi tới hôm nay ta mới biết, mỗi lần chàng nhường nhịn cũng không phải vì yếu đuối.

Một người không chịu t.ử tế bày tỏ thiện ý, một người rõ ràng hiểu mà lại cố tình không nói toạc ra, cứ thế vòng quanh một đĩa điểm tâm suốt ba năm.

Nếu không có đạo ý chỉ ban hôn kia, còn không biết phải vòng thêm bao lâu.

Ngày hôm sau, ta ở yến mùa xuân cướp điểm tâm của chàng.

Ta cho rằng như vậy thì chuyện đêm trước chỉ biến thành tiểu bá vương tranh địa bàn, không tính là ta đặc biệt cứu chàng.

7 - Cuốn Sổ Nợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia