4
Hứa Thanh Hà không hỏi thêm nữa, chỉ dặn ta đừng chạy lung tung.
Ta lại chẳng mấy để tâm.
Những người mất tích đều là các cô nương chưa xuất giá.
Còn ta đã là nữ nhân đã thành thân.
Vì thế ta chỉ qua loa gật đầu, rồi một mình đến dự tiệc.
Hai năm không gặp.
Lần nữa nhìn thấy Lê Sương, ta gần như không nhận ra nàng.
Nàng gầy đi hẳn một vòng, sắc mặt vàng vọt, tiều tụy.
Dẫu có đ.á.n.h một lớp phấn son thật dày cũng không che nổi vẻ mệt mỏi trên gương mặt.
Ta nắm lấy tay nàng, thế nào cũng không dám tin vị tỷ muội xinh đẹp như hoa ngày nào lại trở nên thế này.
Nàng nhìn ta, ánh mắt thoáng ngây dại.
Chỉ trong chớp mắt, thần sắc đã trở lại bình thường, rồi bắt đầu hỏi han cuộc sống sau khi ta gả cho Hứa Thanh Hà.
“Thì vẫn như thế thôi. Chỉ cần chàng ấy đừng điều tra phụ thân ta, bọn ta vẫn là phu thê tốt.”
Nàng khẽ gật đầu, nắm lấy tay ta.
“Món quà thêm trang ta tặng... muội có thích không?”
Nàng nắm hơi c.h.ặ.t khiến ta nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Rất thích...”
Ta vốn định hỏi nàng lấy viên đông châu ấy từ đâu.
Nhưng lời đến bên miệng lại đổi thành:
“Sáng nay Hứa Thanh Hà còn nói đông châu vô cùng quý giá, bảo rằng quan hệ giữa chúng ta quả thật rất tốt.”
Bàn tay Lê Sương bỗng siết c.h.ặ.t hơn.
“Hứa Thanh Hà... chàng ấy thật sự nói như vậy sao?”
Ta gật đầu.
Đang định nói thêm thì một nha hoàn đã vội vàng tới gọi nàng đi.
Sau đó cho đến lúc tiệc tan, ta cũng không gặp lại nàng nữa.
Ta luôn cảm thấy nàng có điều gì muốn nói với ta.
Chỉ tiếc nha hoàn bên cạnh thúc giục quá gấp, nàng đành phải rời đi.
Ngồi trong xe ngựa trên đường về phủ, càng nghĩ ta càng thấy có điều không ổn.
Lê Sương trước đây vốn hoạt bát như thế.
Nói chuyện với ta chưa bao giờ khách sáo.
Vậy mà hôm nay nàng lại xa cách lạ thường, lời nói cứ ngập ngừng, ấp a ấp úng, khiến người khác chẳng hiểu nổi.
Xe ngựa lắc lư tiến về phía trước.
Ta mải suy nghĩ về chuyện của Lê Sương đến mức xe đã dừng lại từ lúc nào cũng không hay.
Cho đến khi một bàn tay trắng trẻo, thon dài vén màn xe lên.
Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, ta mới hoàn hồn.
“Sao chàng lại ở đây?”
Hứa Thanh Hà vẫn mặc quan phục.
Thân hình cao lớn, thẳng tắp, càng toát lên vẻ anh tuấn.
Chàng ngồi xuống bên cạnh ta.
Ta có chút mất tự nhiên, lặng lẽ nhích sang một bên nhường chỗ.
Chàng sửa lại y phục rồi chậm rãi nói:
“Biết nàng từ phủ họ Thẩm trở về, nên ta bảo xa phu tiện đường đi ngang Đại Lý Tự.”
Ồ.
Hóa ra là tiện xe.
Ta lười để ý đến chàng, lại tiếp tục nghĩ về Lê Sương.
Khoang xe vốn chật hẹp.
Hứa Thanh Hà ngồi sát bên cạnh, hương thơm thanh mát trên người chàng không ngừng quẩn quanh nơi ch.óp mũi ta.
Có lẽ bánh xe cán phải đá.
Xe bỗng xóc mạnh, hất ta suýt văng ra ngoài.
May mà Hứa Thanh Hà nhanh tay lẹ mắt kéo ta trở lại.
Hơi ấm từ lòng bàn tay chàng xuyên qua lớp y phục, truyền đến da thịt.
Ta lúng túng điều chỉnh khoảng cách giữa hai người.
Đột nhiên, chàng cất tiếng:
“Không định nói một tiếng cảm ơn sao?”
Lần này là chính chàng tự ngồi sát lại.
Đây chẳng phải là cơ hội tốt để ta khiến chàng động lòng sao?
Nghĩ đến những đêm ta cố tình ăn mặc mỏng manh, hết lần này đến lần khác quyến rũ chàng, vậy mà chàng chỉ lạnh lùng ném chăn lên người ta, đắp kín rồi xoay người bỏ sang thư phòng ngủ.
Phụ thân còn thường xuyên hỏi ta tiến triển đến đâu.
Nghĩ vậy, ta quyết định đổi bị động thành chủ động.
Ta vòng tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của chàng, khẽ dựa sát vào người chàng, cất giọng mềm mại:
“Đa tạ phu quân.”
Thân hình cao lớn của Hứa Thanh Hà lập tức cứng đờ.
5
Thần sắc Hứa Thanh Hà có chút mất tự nhiên. Chàng nhẹ nhàng đẩy ta ra, khẽ hắng giọng rồi hỏi:
“Hôm nay đến phủ họ Thẩm, nàng có phát hiện điều gì khác thường không?”
“Hử?”
Là phu quân của ta, chẳng phải trước tiên chàng nên hỏi ta có chơi vui hay không sao?
Hỏi như vậy...
Chẳng phải chứng tỏ phủ họ Thẩm có vấn đề?
“Cũng không có gì lạ... chỉ là...”
Ta không biết sự khác thường của Lê Sương có tính là chuyện quan trọng hay không.
Nhưng rồi ta chợt phản ứng lại.
Dựa vào đâu ta phải nói cho chàng biết?
Nếu chàng đã hỏi như vậy, hẳn là đã biết viên đông châu kia do Lê Sương tặng ta rồi.
Có lẽ chàng cũng đã nghi ngờ vụ các cô nương mất tích có liên quan đến phủ họ Thẩm.
“Thẩm Tòng An có vấn đề.”
Hứa Thanh Hà thẳng thắn nói.
“Ừm?”
Ta thừa nhận mình không thích Thẩm Tòng An.
Nhưng nếu chính miệng Hứa Thanh Hà nói như vậy, ta lại sợ bản thân mang theo thành kiến, không dám tùy tiện bình luận.
“Hôm nay nàng có gặp hắn không?”
Ta cẩn thận nhớ lại.
Rõ ràng đây là tiệc thưởng hoa do Lê Sương tổ chức.
Thế nhưng mỗi lần nàng muốn nói chuyện với ta đều bị người khác gọi đi.
Còn Thẩm Tòng An thì từ đầu đến cuối chưa từng lộ mặt.
Dường như...
Hắn cố tình tránh mặt ta.
Lúc trước ta vẫn chưa hiểu.
Tình cảm giữa ta và Lê Sương sâu đậm, cả kinh thành đều biết.
Hôm nay nàng nhiều lần muốn nói lại thôi, liên tục hỏi về cuộc sống sau khi thành thân của ta.
Nhưng mỗi khi ta thao thao bất tuyệt kể cho nàng nghe, nàng lại lập tức lái sang chuyện khác, bộ dạng vô cùng sốt ruột.
Ta nhìn Hứa Thanh Hà đang ngồi bên cạnh, phong thái thanh nhã như gió mát trăng trong.
Nếu...
Người Lê Sương thật sự muốn gặp là Hứa Thanh Hà, vị Đại Lý Tự Khanh này.
Vậy thì mọi chuyện đều thông suốt.
Trong đầu xoay chuyển đủ mọi suy nghĩ, ta nhìn chàng rồi cười hỏi:
“Nếu ta nói cho chàng điều chàng muốn biết... ta sẽ được lợi gì?”
Hứa Thanh Hà hơi sững người.
Ngay sau đó, chàng cười nhạt.
“Đây là đang mặc cả với ta sao?”
Phụ thân từng dạy ta.
Có lợi mà không chiếm, chính là đồ ngốc.