Phụ thân của ta là một tên tham quan thứ thiệt.
Lại còn bị vị Đại Lý Tự Khanh nổi tiếng thanh liêm chính trực, cương nghị bất khuất là Hứa Thanh Hà để mắt tới.
Vì gia tộc, phụ thân đã gả ta đi. Người giao cho ta một nhiệm vụ: phải thu phục được Hứa Thanh Hà, khiến chàng đối với ta một mực nghe lời răm rắp.
Thân là nữ nhi của một tên tham quan, ta sợ đến mức run lẩy bẩy. Ấy vậy mà phụ thân vẫn cười híp mắt, tay nâng ấm trà, vừa thổi vừa chậm rãi ra sức khuyên nhủ ta:
“Bảo bối à, con thử nghĩ xem, chỉ cần con gả vào phủ, nắm được Hứa Thanh Hà trong tay, để hắn mở một mắt nhắm một mắt với phụ thân, thì hai phụ tử chúng ta vẫn có thể tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý như trước. Chẳng lẽ con nỡ nhìn phụ thân nửa thân đã xuống mồ, còn bị đày đến nơi biên ải xa xôi hay sao?”
“Huống hồ, Hứa Thanh Hà ấy, phụ thân đã thay con xem qua rồi. Dung mạo còn hơn cả Phan An, so với thời phụ thân còn trẻ cũng chẳng hề kém cạnh.”
Ta hiểu rồi.
Phụ thân đây là muốn bán con cầu vinh.
Có điều... nếu chàng quả thật tuấn mỹ đến vậy, thì vụ mua bán này, ta cũng chẳng xem là chịu thiệt.