Hứa Thanh Hà nhìn nàng, giọng ôn hòa:

“Cứ nói, không sao.”

“Tiểu thư... trước đó vài ngày nghe hạ nhân trong phủ nhắc rằng hoa khôi của Hồng Tụ Phường đ.á.n.h đàn rất hay, nên đã dẫn nô tỳ đến đó một lần...”

Hồng Tụ Phường...

Chính là tiểu quan quán hôm nọ.

Ta và Hứa Thanh Hà nhìn nhau, lập tức thay y phục rồi thẳng đến Hồng Tụ Phường.

Vừa bước vào phòng hoa khôi.

Hắn dường như đã biết trước ta sẽ đến, mỉm cười rót một chén trà.

“Cô nương, đã lâu không gặp.”

Ta nhìn hắn.

Vẫn là dáng vẻ phong lưu yêu kiều ấy.

Chỉ là sắc mặt tái nhợt hơn nhiều.

Rõ ràng hôm nay đến đây để tra hỏi.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại thành:

“Chàng... sắc mặt không được tốt. Có phải bị bệnh rồi không?”

Hắn mỉm cười, nâng chén trà uống cạn.

“Quả nhiên... cô nương giống hệt nàng ấy, vẫn chỉ là một cô nương nhỏ.”

“Nàng ấy?”

Là vị cô nương đã mất tích sao?

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của ta, hắn khẽ cười.

Trong mắt thấp thoáng một nỗi buồn.

“Là muội muội của ta. Nhưng con bé... đã mất rồi.”

“Xin nén bi thương.”

Hắn bỗng bật cười lớn.

“Cô nương đã biết ta làm những chuyện ấy... mà vẫn có thể bình thản nói chuyện với ta như vậy.”

Hắn là phạm nhân.

Còn ta...

Đến đây để bắt hắn.

Ta khẽ đáp:

“Phật dạy... chúng sinh bình đẳng.”

Dẫu hắn là ai.

Là hoa khôi cũng được.

Là tội phạm cũng thế.

Trước hết...

Hắn vẫn là một con người.

“Bình đẳng?”

Khóe môi hắn cong lên đầy mỉa mai.

“Trên đời này... chưa từng có cái gọi là bình đẳng.”

“Rõ ràng... rõ ràng ta đã làm biết bao chuyện vì bọn họ.”

“Tiền bạc... địa vị... ta đều có thể không cần.”

“Vậy mà...”

“Tại sao... bọn chúng vẫn không chịu buông tha cho muội ấy?”

Đôi mắt hắn đỏ ngầu.

Gương mặt yêu mị ấy cũng trở nên dữ tợn.

Ta không biết phải nói gì.

Có lẽ...

Ngay từ đầu hắn đã là kẻ cầu da hổ.

Chỉ tiếc.

Đã quá muộn rồi.

12

Hoa khôi nói.

Tên hắn là Địch T.ử Ngang.

Một cái tên rất hay.

“Ngẩng đầu làm người.”

Thế nhưng cuối cùng...

Hắn vẫn đi trên con đường hèn hạ nhất.

Ta hỏi vì sao hắn lại làm những chuyện ấy.

Hắn chậm rãi kể lại từng món trang sức, từng thứ y phục trên người ta.

“Cô nương sinh ra trong nhung lụa, chắc hẳn không biết nghèo khổ đáng sợ đến mức nào.”

“Phụ mẫu ta đều c.h.ế.t đói.”

“May mà ta có được gương mặt này, được tú bà nhìn trúng, đưa về nuôi, hai huynh muội mới có miếng cơm mà sống.”

“Muội muội ta từ nhỏ nhiều bệnh.”

“Ta đưa muội ấy đi khám đại phu.”

“Chỉ vì thân phận của ta thấp hèn, ông ta không chịu chữa bệnh cho muội muội, nói rằng sẽ làm bẩn thanh danh của mình.”

Nói đến đây.

Hắn tự giễu cười một tiếng.

“Ta thấp hèn... nhưng muội muội ta đâu có.”

“Nó vẫn còn nhỏ. Nó chẳng hiểu gì cả.”

“Sau khi bị đuổi ra ngoài...”

“Ngược lại, chính nó còn an ủi ta.”

Nghe đến đó.

Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối.

Từ nhỏ ta đã sống trong nhung lụa.

Chưa từng nghe qua những chuyện như thế.

Khi mới biết đọc biết viết.

Ta từng đọc trong sách rằng:

“Làm quan phải thanh liêm chính trực.”

Ta biết phụ thân là tham quan.

Khi ấy ta còn từng khuyên người.

Phụ thân chỉ xoa đầu ta, không nói một lời.

Chỉ là...

Tháng ấy.

Ta không còn được may y phục mới, cũng chẳng có thêm món trang sức mới nào.

Giờ nghe Địch T.ử Ngang kể xong.

Ta bỗng chẳng còn đủ can đảm ngẩng đầu nhìn hắn.

Nếu trên đời này không có những tên tham quan...

Có lẽ bá tánh đã sống dễ dàng hơn nhiều.

Hắn cười chua chát rồi kể hết những điều ta muốn biết.

Sau này.

Thẩm Tòng An tìm đến.

Giúp chữa khỏi bệnh cho muội muội hắn.

Đổi lại.

Hắn phải làm việc cho Thẩm Tòng An.

Hắn giúp bọn chúng d.ụ d.ỗ biết bao cô nương.

Nào ngờ...

Cuối cùng.

Chính bọn chúng lại để mắt đến muội muội của hắn.

Lần gặp lại.

Muội muội chỉ còn thoi thóp một hơi tàn.

Ấy vậy mà...

Vẫn đưa tay lau nước mắt cho hắn.

Vẫn dịu dàng an ủi hắn.

“Bọn chúng...Đều là lũ súc sinh khoác da người.”

Hắn vừa khóc vừa cười.

Không ngừng c.h.ử.i rủa đám người ấy.

Thế nhưng...

Giọng nói càng lúc càng yếu.

“Còn ta thì sao?”

“Ta khác gì bọn chúng?”

“Đây đều là báo ứng.”

“Nhưng tại sao...”

“Báo ứng lại không giáng xuống đầu ta?”

Ta thương cảm cho hắn.

Nhưng cũng căm ghét hắn.

Hắn biết rõ những cô nương ấy sẽ có kết cục ra sao.

Vậy mà...

Vẫn tiếp tay lừa họ vào chỗ c.h.ế.t.

Lúc ta chuẩn bị rời đi.

Địch T.ử Ngang dường như đã phát điên.

Hắn túm c.h.ặ.t t.a.y áo ta, nhất quyết không chịu buông.

“Đừng đi tìm bọn chúng.”

“Cô nương không đấu lại đâu.”

“Haha... không…”

“Ngươi phải đi…”

“Nếu không... ai sẽ báo thù cho muội muội ta?”

Ta khép cửa lại.

Không muốn nhìn hắn thêm nữa.

Rồi bảo nha dịch đứng bên cạnh áp giải hắn đi.

Bước ra khỏi Hồng Tụ Phường.

Ta hít một hơi thật sâu.

Bỗng nhiên...

Ta rất muốn gặp phụ thân.

Rời Hồng Tụ Phường, ta quay về Đại Lý Tự.

Thấy ta thất thần, Hứa Thanh Hà định sai người đưa ta hồi phủ.

Ta lắc đầu.

Mờ mịt hỏi chàng:

“Hứa Thanh Hà...”

“Có phải phụ thân ta đã làm sai rất nhiều chuyện không?”

Lần này.

Chàng không mỉa mai ta như mọi khi.

Chỉ bình tĩnh đáp:

“Tiền Bảo Nhi.”

“Tham ô là sai.”

“Nhưng phụ thân nàng... cũng chưa từng làm những chuyện đại gian đại ác.”

Ta bỗng thấy thấp thỏm.

Vội kéo lấy tay áo chàng.

“Phụ thân ta... có phải sẽ bị tống giam không?”

Thần sắc Hứa Thanh Hà trở nên phức tạp.

Rất lâu sau.

Chàng mới chậm rãi cất lời:

“Triều đình vốn là một chiếc chum nhuộm khổng lồ.”

“Không một ai có thể thật sự giữ mình hoàn toàn trong sạch.”

“Quan nào mà chẳng tham.”

“Đạo lý ấy... hẳn nàng cũng hiểu.”

“Vậy còn chàng?”

Hứa gia bao đời thanh liêm.

Hứa Thanh Hà cũng vậy.

Chàng khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm.

“Thiên hạ nhốn nháo đều vì chữ ‘lợi’, người người xuôi ngược cũng bởi chữ ‘lợi’.”

“Dòng trong rồi cũng sẽ hòa vào dòng đục.”

“Chỉ là... mỗi người đều tự giữ lấy phần trong sạch của mình mà thôi.”

Chương 7 - Đại Lý Tự Khanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia