Cô ấy khẽ cúi đầu, lý nhí đáp: "Bọn tớ là bạn học cũ."

Tôi lập tức hiểu ra vấn đề.

Bầu không khí lại rơi vào khoảng lặng một lúc.

Đến khi Bạch Thu Nhiễm ăn xong cơm bước ra ngoài cửa, vừa nhìn thấy cô gái kia, cô ấy liền mừng rỡ khôn xiết, reo lên thành tiếng: "Tú Tú!"

Cô gái tên Tú Tú kia cũng lập tức đứng bật dậy, vui mừng hớn hở nhìn Bạch Thu Nhiễm.

Thế là ba đứa chúng tôi cứ thế ngồi quây quần ở ngay trước thềm cửa nhà mà ríu rít trò chuyện.

Chủ yếu là hai cô bạn đó ríu rít kể chuyện cũ cho nhau nghe, còn tôi thì chỉ im lặng ngồi bên cạnh làm một thính giả ngoan ngoãn.

Tú Tú cũng giống như Bạch Thu Nhiễm, học xong lớp chín là phải chấp nhận nghỉ học giữa chừng vì hoàn cảnh gia đình quá đỗi khó khăn, không thể gánh vác nổi tiền học phí.

Mấy tháng vừa qua, cô ấy cứ ở nhà quần quật phụ giúp bố mẹ làm lụng việc đồng áng, nhà cửa.

Cũng may là bố mẹ cô ấy vẫn còn sót lại chút lương tâm, họ đã thẳng thừng từ chối khéo mấy lời dạm hỏi của những người đến xem mắt Tú Tú, muốn đợi cho con bé lớn thêm vài tuổi nữa rồi để tự con bé ra ngoài thành phố làm thuê làm mướn, va vấp với đời cho biết đó biết đây.

Đang trò chuyện rôm rả, hai người họ bỗng nhiên chuyển sang chủ đề về ước mơ, hoài bão sau này.

Bạch Thu Nhiễm quay sang hỏi tôi: "Mạnh Trì ơi, ước mơ sau này của cậu là gì thế?"

"Tớ chẳng có ước mơ gì cả."

Tôi từ nhỏ đến lớn muốn cái gì là có cái đó, cuộc sống suôn sẻ đủ đầy nên tự nhiên chẳng có cái ước mơ gì đặc biệt.

"Thế còn Tú Tú thì sao?"

Tú Tú đưa mắt nhìn về phía những dải núi trùng điệp ở tận đằng xa, hết ngọn núi này đến ngọn núi khác nhấp nhô vô tận.

Cô ấy khẽ thở dài, ước ao: "Tớ chỉ muốn được một lần bước chân ra khỏi lũy tre làng, ra ngoài kia ngắm nhìn thế giới xem sao thôi."

"Còn cậu thì sao, Tiểu Nhiễm?"

Bạch Thu Nhiễm khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự kiên định: "Sau này nếu như tớ kiếm được thật là nhiều tiền, tớ nhất định sẽ đứng ra thành lập một ngôi trường, đón tất cả những đứa trẻ không có tiền đi học ở trong thôn của tụi mình đến đó để dạy dỗ học hành.”

“Còn nếu như tớ không kiếm được nhiều tiền đến thế, thì tớ sẽ đi làm một cô giáo thông thường, tớ thực sự không muốn nhìn thấy thêm một ai phải chịu số phận bất hạnh như chị Văn Lệ nữa."

Văn Lệ, chính là chị gái đáng thương sống ở sát vách nhà của Bạch Thu Nhiễm mà cô ấy đã kể hôm trước.

Tôi liền quay sang nhìn thẳng vào mắt Bạch Thu Nhiễm, dõng dạc tuyên bố:

"Tớ có tiền mà! Tớ sẽ đứng ra xây trường học cho cậu, lúc đó hai cậu cứ việc dắt tay nhau đến trường của tớ mà làm giáo viên."

"Thế thì tụi mình quyết định như vậy nhé!" Bạch Thu Nhiễm lấy làm vui mừng khôn xiết.

Thế nhưng, sắc mặt của Tú Tú ở bên cạnh lại chẳng mấy vui vẻ, ngược lại còn đượm chút đượm buồn.

Tôi quay sang nhìn cô ấy, nói nhỏ vào tai: "Cậu đừng nói cho ai biết nhé, thật ra người tài trợ cho Tiểu Nhiễm chính là tớ đấy. Nhà tớ giàu nứt đố đổ vách luôn, tớ nhất định sẽ giúp cậu mà."

Tú Tú nghe vậy thì hai mắt trợn tròn lên kinh ngạc, niềm vui sướng hiện rõ mồn một trên gương mặt.

Bạch Thu Nhiễm chủ động chìa tay ra trước: "Thế thì tụi mình quyết định như vậy nhé, sau này Mạnh Trì đứng ra xây trường, hai đứa mình sẽ cùng làm giáo viên!"

Tôi lập tức đặt bàn tay mình lên trên tay cô ấy: "Được luôn!"

Tú Tú cũng đặt tay lên theo: "Ừm!"

Dưới cái nắng oi ả của buổi trưa hè, tiếng ve kêu râm ran hòa cùng những âm thanh ồn ã xung quanh, chứng kiến lời thề hẹn của ba đứa chúng tôi.

Nhưng thú thật là mới chỉ ngủ lại nhà Bạch Thu Nhiễm có đúng một đêm thôi là tôi đã không thể nào chịu đựng thêm được nữa rồi.

Ở đây vừa lắm bọ chét, giường chiếu lại còn cứng như đá, tôi thực sự không muốn hành xác bản thân thêm chút nào.

Cho nên ngay ngày hôm sau tôi đã rục rịch chuẩn bị hành lý để quay về thành phố.

Bạch Thu Nhiễm cũng không nói gì thêm, chỉ dặn tôi đến ngày khai giảng nhớ đợi cô ấy.

Lúc tôi vừa đặt chân về đến nhà, mẹ đã lập tức cằn nhằn, trách tôi sao không dắt cả Bạch Thu Nhiễm cùng về đây chơi.

"Mẹ ơi, người ta còn có ông bà nội ở quê cần phụng dưỡng, trong nhà lại còn bao nhiêu việc đồng áng phải lo liệu, con tự dưng lôi người ta về đây thì ra cái thể thống gì cơ chứ, với lại Tiểu Nhiễm cũng đâu có chịu về đâu mẹ."

"Ầy, mẹ là mẹ cứ thấy xót xa cho con bé đó quá."

"Thế thì mẹ cũng phải biết xót xa cho cô con gái cưng này của mẹ một chút đi chứ, con đang cháy túi, hết sạch tiền tiêu vặt rồi này." Tôi vừa nói vừa ôm lấy cánh tay mẹ mà nũng nịu.

Sắc mặt mẹ tôi liền thay đổi trong nháy mắt: "Tiền của con đâu hết rồi? Chẳng phải mới tuần trước mẹ vừa mới phát cho con hẳn hai mươi vạn sao?"

Chương 16 - Đại Tiểu Thư Thức Tỉnh: Trò Chơi Kết Thúc Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia