Rất nhanh sau đó, hàng xóm láng giềng xung quanh nghe phong thanh tin tức Bạch Thu Nhiễm dắt theo bạn học ở thành phố về chơi, thế là thi nhau kéo đến để dò la, hỏi han tình hình.
Tôi bất đắc dĩ biến thành con khỉ trong rạp xiếc cho bọn họ mặc sức ngắm nghía, bàn tán, thật là phiền phức c.h.ế.t đi được!
Tôi cứ ngỡ bọn họ đứng xem một lát cho biết rồi sẽ giải tán ra về, ai mà có dè đâu, mấy bà thím bà cô cứ thế mà đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống ghế, bắt đầu buôn chuyện trên trời dưới biển.
Đúng lúc này, Bạch Thu Nhiễm từ trong bếp bước ra: "Mạnh Trì, cậu có muốn ăn kẹo không?"
Cô ấy vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu với tôi một cái.
Tôi lập tức đứng phắt dậy hưởng ứng: "Có chứ, ăn!"
Theo chân cô ấy vào trong bếp, tôi thấy ông bà nội đang lúi cúi vặt lông gà ở một góc.
Bạch Thu Nhiễm ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Cậu có thể bảo mấy chú vệ sĩ ra đuổi khéo bọn họ về giúp tớ được không?”
“Cậu nhìn cái tình thế này xem, lát nữa thế nào bọn họ cũng mặt dày ở lại đây ăn cơm cho mà xem. Ông nội tớ chỉ thịt có đúng một con gà thôi, họ mà ở lại ăn thì ông bà tớ sẽ chẳng còn cái gì để bỏ vào bụng mất."
"Hả, sao cậu không bảo tớ sớm chứ."
Cái đám người phiền phức ngoài kia, tôi cũng đã chịu đựng đến giới hạn rồi!
Tôi lập tức nhấc máy gọi một cuộc điện thoại, điều động ngay tám tay vệ sĩ bặm trợn vào sân!
Bọn họ xếp thành một hàng ngang đồng loạt đứng nghiêm chỉnh: "Xin tiểu thư cứ sai bảo!"
Mấy bà thím ngồi ở hiên nhà bị phen hú vía, lắp bắp kinh hãi hỏi:
"Cái... cái... cái này là định làm cái trò gì thế hả?"
Tôi thản nhiên buông một câu nhẹ tênh: "Dạ, xã hội đen ạ."
Tám tay vệ sĩ lập tức hiểu ý, đồng loạt xắn cao tay áo lên, để lộ ra những mảng hình xăm hầm hố cùng những bắp thịt cuồn cuộn, gương mặt ai nấy đều bày ra vẻ hung thần ác sát, dữ tợn vô cùng.
Cái đám họ hàng hang hốc vớ vẩn với mấy bà hàng xóm nhiều chuyện kia thấy vậy liền sợ mất mật, lập tức vắt chân lên cổ mà chạy biến mất dạng.
…
Ông bà nội rất nhanh đã nấu xong bữa tối.
Nhìn bát thịt gà hầm nổi đầy váng mỡ béo ngậy, thú thật là tôi nuốt không trôi nổi.
Nhưng dẫu sao đây cũng là tấm lòng, là chút thành ý của người già dành cho mình, tôi dù có không muốn ăn thì cũng cố c.ắ.n răng gặm một chút cho ông bà vui lòng.
Sau khi chật vật ăn xong một chiếc đùi gà, tôi liền kiếm cớ bảo mình đã no bụng rồi xin phép ra ngoài cửa đứng hóng gió.
Lúc tôi chuẩn bị bước đi, Bạch Thu Nhiễm đã nhanh tay nhét vào lòng bàn tay tôi hai viên kẹo.
Đứng ở ngoài sân, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng Bạch Thu Nhiễm ở trong nhà cứ liên tục gắp thức ăn, ép ông bà nội phải ăn nhiều vào.
Ông bà lại nhường qua nhường lại bắt cô ấy ăn thật nhiều, bầu không khí vô cùng ấm áp, hòa thuận.
Tôi ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa nhà, bóc một viên kẹo ngậm vào trong miệng, vị ngọt lịm từ đầu lưỡi lan tỏa dần dần, giúp tôi áp chế bớt cái cảm giác ngấy lợm giọng của váng mỡ gà lúc nãy.
Đột nhiên, tôi phát hiện ra có một cô gái cứ lấp ló, dòm dòm ngó ngó vào trong khoảng sân nhỏ, tôi liền chăm chú đưa mắt nhìn thẳng về phía cô gái đó.
Bị bắt quả tang, cô ấy có chút ngượng ngùng, xấu hổ, định bụng quay người bỏ đi nhưng bước chân lại có phần ngập ngừng, lưỡng lự.
Thế là tôi chủ động cất tiếng hỏi trước: "Cậu đến tìm Thu Nhiễm hả?"
Cô ấy quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi nhỏ: "Cậu... Tiểu Nhiễm về rồi ạ?"
Tôi gật đầu xác nhận.
Bấy giờ cô ấy mới rụt rè, rón rén từng bước một bước vào trong sân.
Lúc đi ngang qua chỗ tôi, cô ấy không dám ngước mắt lên nhìn thẳng vào mặt tôi mà chỉ lí nhí buông lại một câu:
"Tớ vào trong nhà thăm cậu ấy một chút."
Thế nhưng cô ấy mới bước chân vào trong nhà chưa đầy hai giây thì đã vội vàng quay trở ra ngay, tôi lấy làm lạ liền đưa mắt nhìn sang với vẻ thắc mắc.
Cô ấy lúng túng, bối rối giải thích: "Mọi người... mọi người đang ăn cơm mất rồi."
Nhưng cô ấy cũng không bỏ về ngay mà cứ đứng thập thò ở ngoài cửa để chờ đợi.
Tôi thấy vậy liền kéo chiếc ghế đẩu ở bên cạnh lại rồi đưa cho cô ấy, cô ấy liền ngoan ngoãn ngồi xuống.
Tuy hai đứa chẳng ai nói với ai câu nào, nhưng tôi có thể cảm nhận được một cách rõ ràng sự ngưỡng mộ và thèm muốn hiện lên trong ánh mắt của cô ấy.
Tôi thọc tay vào túi quần mò mẫm một lát, viên kẹo còn lại mà Bạch Thu Nhiễm đưa lúc nãy vẫn còn, tôi liền chìa tay đưa cho cô ấy.
"Ăn kẹo đi này."
Cô ấy lắc đầu từ chối.
Tôi lại bồi thêm một câu: "Kẹo của Thu Nhiễm cho đấy."
Nghe thấy thế, cô ấy mới rụt rè đưa tay nhận lấy viên kẹo, nhưng cô ấy cũng không bóc ra ăn ngay mà chỉ nắm khư khư trong lòng bàn tay mình.
"Cậu với Thu Nhiễm có quan hệ thế nào vậy?" Nhìn tuổi tác của hai người bọn họ xem chừng cũng trạc tuổi nhau.