Chỉ thấy phía trước ráng chiều rực rỡ dường như nhuộm đỏ cả khoảng không, phảng phất như có thiên binh vạn mã đang ẩn hiện giữa tầng mây. Chu Hạo đ.á.n.h bạo tiến lại gần, chưa kịp nhìn thấy bóng dáng sư phụ thì chân đã bước hụt, chỉ cảm thấy trong chớp mắt thân thể rơi tự do xuống vực sâu vạn trượng.
Trong khoảnh khắc lao xuống màn đêm sâu thẳm, Chu Hạo tuyệt vọng nghĩ thầm: "Xong rồi, phen này c.h.ế.t chắc rồi". Hắn nhắm nghiền hai mắt chờ đợi cái c.h.ế.t. Nhưng ngay cả trong giờ phút sinh t.ử ấy, hắn vẫn không quên niệm hai câu Phật hiệu. Suy cho cùng, trước lúc lâm chung mà vẫn giữ được sự tỉnh táo để niệm Phật, biết đâu lại được vãng sanh thượng phẩm như lời Kinh đã răn dạy! Đúng lúc ấy, cơ thể Chu Hạo bỗng nhiên ngừng rơi, lơ lửng giữa không trung. Mặt trời lúc này đã khuất núi, không gian trên núi chìm trong bóng tối đen đặc. Chu Hạo đang bàng hoàng ngơ ngác thì một luồng ánh sáng ch.ói lòa chiếu thẳng tới khiến hắn không sao mở nổi mắt. Đợi đến khi xung quanh khôi phục lại bình thường, mọi cảnh vật vừa rồi, kể cả bản thân Chu Hạo, đều đã biến mất không dấu vết.
Khi Chu Hạo nhìn rõ lại được mọi thứ trước mắt, hắn phát hiện mình đang lơ lửng trong một không gian vô danh, xung quanh dường như không có điểm tận cùng. Hắn còn đang ngẩn ngơ thì bất thình lình, một nữ nhân với nửa thân trên là người, nửa thân dưới là đuôi rắn xuất hiện trước mặt. Chu Hạo hé miệng định cất lời dò hỏi nhưng cổ họng lại chẳng thể phát ra âm thanh nào. Xà nữ kia khẽ vươn ngón tay chỉ về phía trước. Chu Hạo nương theo hướng tay nàng nhìn lại, chỉ thấy trong hư không hiện ra một vùng biển rộng lớn. Nước biển mênh m.ô.n.g vô tận, lại tỏa ra thứ hương thơm ngào ngạt. Giữa đại dương sừng sững một ngọn núi. Ngay lúc Chu Hạo còn đang sửng sốt thì hương nước biển đột ngột biến mất, ngay sau đó lại hiện ra một vùng biển khác. Vùng biển này mang dáng vẻ hoàn toàn khác biệt, vừa nhìn vào, Chu Hạo đã cảm thấy nội tâm dâng lên một nỗi thống khổ tột cùng. Lúc này, xà nữ lại dẫn dắt ánh nhìn của Chu Hạo. Chỉ thấy vô số tinh vân lơ lửng phía trên biển khổ, một trong số những tinh vân ấy bỗng phóng to, dần dần hiện ra chín hành tinh lớn cùng Trái Đất. Chu Hạo nhìn rõ cảnh tượng ấy mà kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất. Xà nữ tiếp tục chỉ tay về một vùng vũ trụ khác, nơi đó có một tinh vân chứa vô vàn hằng tinh giống hệt Hệ Mặt Trời của chúng ta, xung quanh một hằng tinh nọ cũng phân bố chín hành tinh tương tự. Lại thấy ngay cạnh hằng tinh ấy, một tinh cầu có vẻ ngoài cực kỳ giống Trái Đất hiện ra trước mắt Chu Hạo. Tinh cầu này dường như cũng có lục địa, đại dương, nhưng bố cục lại hoàn toàn trái ngược với Trái Đất: lục địa phần lớn tập trung ở phía Nam, phía Bắc rất thưa thớt, những nơi khác đều bị nước biển bao phủ. Điểm khác biệt lớn nhất giữa tinh cầu này và Trái Đất là nó có tới hai vệ tinh tự nhiên, tức là hai mặt trăng. Tạm thời, chúng ta hãy gọi nó là tinh cầu Song Nguyệt.
Lúc này, xà nữ bắt đầu hành động. Nàng vươn tay chộp vào hư không, một vốc đất liền hiện ra trong lòng bàn tay. Nhìn kỹ lại, quanh người xà nữ bỗng xuất hiện ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, lần lượt lấp lánh các luồng ánh sáng trắng, xanh, đen, đỏ, vàng. Vốc đất trong tay nàng dung hợp cùng ngũ hành, hóa thành một đốm sáng nhỏ bay v.út về phía tinh cầu Song Nguyệt vừa rồi.
Tuy Chu Hạo chẳng nghe được gì cũng không cất tiếng hỏi, nhưng trong khoảnh khắc, hắn đã thấu tỏ hàm ý của xà nữ. Nàng hẳn là đang tạo ra con người, và tinh cầu Song Nguyệt kia chính là dị thế mà sư phụ đã nhắc tới! Một thế giới khác vô cùng tương đồng với Trái Đất.
Giữa lúc ấy, hư không xung quanh dần tan biến, chỉ thấy một đám tiên nhân cưỡi ráng mây tía lướt tới. Xà nữ cung kính thỉnh ba vị bước ra. Chu Hạo vốn định quỳ lạy nhưng lại chẳng sao hạ gối xuống được. Hóa ra từ nãy đến giờ hai chân hắn vẫn chưa chạm đất, cứ luôn ở trạng thái lơ lửng. Hết cách, Chu Hạo đành chắp tay thi lễ. Một vị trong số đó mỉm cười gật đầu đáp lễ với hắn, hai vị còn lại thì vẫn giữ vẻ tĩnh lặng. Xà nữ mời Chu Hạo đứng vào giữa vòng ngũ hành. Trong đầu hắn lập tức bừng tỉnh, hắn cần phải chọn cho ba vị thần tiên này một thân xác, và những thân xác này đều được cấu thành từ ngũ hành.
Chỉ thấy vị tiên nhân thứ nhất bước lên một bước. Gương mặt vị này toát lên vẻ uy vũ, thân hình cao lớn lẫm liệt. Trước n.g.ự.c ngài thấp thoáng bốn chữ "Mục Đức Tinh Quân", trên đỉnh đầu lại hiện ra mấy dòng thơ:
"Loan đao đẫm m.á.u chuyện thường tình,
Xem chuyện đồ thành tựa sát sinh.
Mây đen vần vũ cỏ theo gió,
Xương khô cát vàng chứng tội công."