Nhưng hiện tại bệnh viện không còn nhiều người làm việc từ thời đó nữa, chị ấy sẽ cố gắng hỏi giúp tôi xem có ai còn nhớ Thẩm Ngọc Phân và Lâm Hữu Phương hay không.

Nếu có, chị ấy sẽ giúp tôi sắp xếp một buổi hẹn để nói chuyện.

Sau khi cảm ơn rối rít, việc duy nhất tôi có thể làm lúc này là chờ đợi.

Cuộc điều tra ở phía này tạm thời bế tắc, tôi chỉ đành ở nhà.

Còn về người tên Tôn Tòng Quân kia, tôi chẳng có lấy một manh mối nào cả.

Muốn điều tra cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Thế là tôi lên mạng tìm kiếm đủ mọi thông tin về Khoáng nghiệp Minh Sơn.

Tôi nhớ lần trước cảnh sát Đổng đến tìm hiểu tình hình có nhắc đến việc Khoáng nghiệp Minh Sơn từng xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n vì vấn đề môi trường.

Trên mạng quả thực có những bài báo đưa tin về chuyện này.

Có người ẩn danh tố cáo Khoáng nghiệp Minh Sơn xả nước thải không đạt chuẩn, nước công nghiệp được xả trực tiếp ra sông.

Dòng sông đó chính là nguồn nước sinh hoạt của thôn Minh Sơn.

Điều đó khiến trong nước tồn dư một lượng lớn kim loại nặng.

Thì ra là vậy.

Chả trách tỉ lệ dị tật ở trẻ con trong thôn mình lại cao như vậy, chả trách biết bao người già lại ra đi vì căn bệnh u.n.g t.h.ư.

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i uống phải nguồn nước nhiễm kim loại nặng, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của t.h.a.i nhi.

Người lớn uống phải nguồn nước này nguy cơ mắc u.n.g t.h.ư cũng tăng cao đáng kể.

Phó Minh Sơn đúng là đồ súc sinh.

Chuyện đó lúc bấy giờ làm ầm ĩ lắm nhưng kết quả xử phạt lại khiến tôi chẳng thể nào hiểu nổi.

Mỏ than bị đình chỉ chỉnh đốn, phạt tiền 2 triệu, yêu cầu bồi thường đầy đủ cho các nạn nhân.

Bồi thường đầy đủ là bao nhiêu tiền thì không hề nói rõ.

Khi đó người dân trong thôn đều trông chờ vào cái mỏ than để sống, dù có thực sự đền bù, họ có dám nhận hay không?

Người phụ trách mảng xử lý nước thải của Khoáng nghiệp Minh Sơn bị kết án mười lăm năm tù.

Lý do là vì chiếm dụng công quỹ lẽ ra phải dùng để mua thiết bị xử lý môi trường, mặc kệ nước thải xả ra sông gây hậu quả nghiêm trọng.

Còn vài người phụ trách liên quan khác thì bị tuyên án từ ba đến năm năm.

Còn về phía người phụ trách thực sự của Khoáng nghiệp Minh Sơn là Phó Minh Sơn.

Ông ta không hề bị kết án.

Vì có đủ bằng chứng chứng minh ông ta hoàn toàn không biết việc khả năng xử lý nước thải của mỏ than không đạt yêu cầu.

Vậy nên ông ta chỉ cần chịu trách nhiệm về việc đình chỉ chỉnh đốn mà thôi.

Cái gọi là đình chỉ chỉnh đốn đó, thực chất cũng chỉ kéo dài nửa tháng.

Nửa tháng sau, Khoáng nghiệp Minh Sơn kiểm tra đạt chuẩn, lại tiếp tục hoạt động trở lại.

Chuyện này cứ thế trôi qua, thậm chí chẳng mấy ai còn nhắc lại nữa.

Mẹ nói quả không sai.

Chỉ một tội danh gây ô nhiễm môi trường là không đủ để hạ bệ Phó Minh Sơn, ông ta chỉ cần tùy tiện tìm một con tốt thí là có thể lấp l.i.ế.m cho qua.

Điểm này chắc chắn bố tôi cũng hiểu rõ.

Vậy bằng chứng mà bố thu thập được năm xưa là gì?

Có tội danh nào nặng hơn tội gây ô nhiễm môi trường cơ chứ?

Rốt cuộc là bằng chứng khủng khiếp đến mức nào mà khiến Phó Minh Sơn bất chấp tất cả để xuống tay tàn độc như vậy?

Nghĩa là tội danh này ít nhất phải nặng hơn tội g.i.ế.c người.

27

Tôi xách theo trái cây và quà cáp, quay lại bệnh viện huyện.

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, tôi đi gặp vị bác sĩ già từng nghe danh mẹ tôi.

Vào đến phòng nghỉ, bên trong đang ngồi hai người, một nam một nữ.

Người phụ nữ mái tóc bạc trắng, đeo kính, sắc mặt hồng hào, thần thái rất tốt.

Người đàn ông trông có vẻ lớn tuổi hơn bà một chút, vẻ mặt hiền từ phúc hậu.

Trước khi đến, tôi được giới thiệu rằng cả hai người họ đều là bác sĩ đã nghỉ hưu được bệnh viện mời làm việc lại.

Hai người họ đang trò chuyện vui vẻ, thấy tôi bước vào mới dần thu lại nụ cười.

"Chào bác sĩ Trần, chào bác sĩ Đỗ."

Bác sĩ nữ họ Trần, thấy tôi bước vào có chút ngạc nhiên.

"Cậu là...?"

"Tôi là người đã hẹn trước với hai bác, tôi là con trai của Thẩm Ngọc Phân và Lâm Hữu Phương, tôi tên là Lâm Cảnh."

"Lâm Cảnh?"

"Vâng."

"Không đúng, không đúng rồi, rốt cuộc cậu là ai?"

Câu hỏi đó khiến tôi ngẩn người, chẳng lẽ có hiểu lầm gì đó trong lúc chú truyền đạt lại tin tức?

"Tôi thực sự là con trai của Thẩm Ngọc Phân, lần này đến đây cũng không có ý gì khác, chỉ muốn thỉnh giáo hai bác vài vấn đề."

"Lâm Hữu Phương mà cậu nói có phải là người làm ở Khoáng nghiệp Minh Sơn, người bị t.ử nạn trong vụ nổ mỏ không?"

"Vâng."

"Còn mẹ của cậu thì tóc ngắn, da hơi ngăm, ít nói, không thích mở lời."

"Vâng."

"Vậy thì càng không đúng." Bác sĩ Trần và bác sĩ Đỗ nhìn nhau: "Đứa bé mà Thẩm Ngọc Phân m.a.n.g t.h.a.i năm đó là con gái mà."

Cái gì?

28

Tôi run rẩy hỏi: "Bác sĩ Trần, liệu có khi nào bác nhớ nhầm không ạ?"

"Không thể nào, năm đó chính tôi là bác sĩ phụ trách siêu âm, con trai hay con gái tôi là người biết rõ nhất."

"Dạ, tại sao bác lại có ấn tượng sâu sắc với mẹ cháu như vậy ạ?"

Bà cẩn thận hồi tưởng lại.

"Chủ yếu vẫn là vì Lâm Hữu Phương. Thời đó quy định không quá nghiêm ngặt, sau khi siêu âm xong, bác sĩ thường nói trước giới tính t.h.a.i nhi cho t.h.a.i p.h.ụ biết."

"Những gia đình khác khi biết m.a.n.g t.h.a.i con gái thì chỉ muốn c.h.ử.i bới, khóc lóc ầm ĩ."

"Lâm Hữu Phương thì khác, chú ấy mừng lắm, mừng đến mức nhảy cẫng lên. Có thể thấy rõ chú ấy thực lòng yêu quý con gái."

"Thời đó tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nặng nề, người như Lâm Hữu Phương hiếm thấy lắm nên tôi mới nhớ rõ đến tận bây giờ."

Tôi tự lẩm bẩm trong miệng.

"Hóa ra mình còn có một người chị sao? Tại sao chưa bao giờ nghe người nhà nhắc đến."

Bác sĩ Đỗ há miệng, có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại ngần ngại không biết có nên nói hay không.

Cuối cùng chỉ hỏi một câu.

"Cậu thanh niên, cậu sinh năm bao nhiêu?"

"Năm 1988 ạ."

Bác sĩ Trần như sực tỉnh: "Không thể nào, Thẩm Ngọc Phân đến khám vào cuối năm 1987. Nếu thuận lợi thì đến năm 1988 mới sinh con gái, sao có thể sinh ra cậu trong cùng năm đó được."

Cái gì?

Chuyện này...

Hóa ra, mình... Không phải con ruột sao?