Thứ tôi khóc không phải vì bố tôi, dù sao ông ấy đã mất bao năm rồi, nỗi đau đó cũng đã vơi bớt.
Tôi khóc vì hy vọng bị dập tắt.
Khóc vì thiên lý bất công.
31
Vẫn là hai người đã đến nhà tôi lần trước.
Cảnh sát Đổng và cảnh sát Lý.
Vẫn vị trí cũ, hai người ngồi trên ghế sô pha, còn tôi ngồi trên xe lăn.
"Hút t.h.u.ố.c không?"
Tôi mở bao t.h.u.ố.c, mời cảnh sát Đổng một điếu rồi mời cảnh sát Lý một điếu.
Cảnh sát Đổng nhận lấy rồi châm lửa, cảnh sát Lý xua tay cảm ơn.
Tôi cũng tự châm một điếu, lặng lẽ rít một hơi.
"Biết hút t.h.u.ố.c rồi à, không phải là thói quen tốt đâu."
Tôi nén lại cảm xúc, thản nhiên đáp: "Gần đây trong lòng thấy phiền muộn quá."
"Cậu nên tin tưởng bọn tôi, bọn tôi nhất định sẽ tìm ra sự thật, đến lúc đó sẽ thông báo cho tôi biết."
"Tôi không phải không tin các anh, chỉ là có vài việc tôi đi tìm hiểu sẽ thuận tiện hơn các anh chút thôi."
Anh ta không xoáy sâu vào vấn đề này nữa mà bắt đầu nói ngắn gọn về tình hình của Phương Xuyên.
Thi thể của Phương Xuyên được tìm thấy ở bãi tha ma.
Thật ra người dân trong thôn đã phát hiện ra từ lâu nhưng đó là bãi tha ma, thỉnh thoảng lộ ra một mẩu xương người cũng là chuyện bình thường.
Chẳng ai muốn dây vào xui xẻo mà đi điều tra xem đống xương cốt cũ kỹ kia là của ai cả.
Cho đến lần này, khi cảnh sát Đổng đi thăm hỏi thì có một người dân nhắc tới, bảo là năm ngoái mưa lớn, bãi tha ma hình như bị trôi ra mấy khúc xương người.
Cảnh sát Đổng mang theo bộ phận kỹ thuật đến thu thập thông tin rồi khẩn trương liên lạc với gia đình của Phương Xuyên.
May là nhà ông ta còn có một người anh trai, sau khi đối chiếu DNA, thân phận của Phương Xuyên đã được xác nhận.
Trước đây chúng tôi đều nghi ngờ Phương Xuyên mặc đồ bảo hộ của bố tôi rồi c.h.ế.t dưới hầm mỏ.
Giờ thì xác định rồi, người c.h.ế.t trong hầm mỏ chính là bố tôi.
Năm đó, mẹ tôi đã lừa tôi!
Người tôi gặp trong siêu thị ngày ấy hoàn toàn không phải là bố tôi.
Bà cũng đã ứng nghiệm với lời thề năm xưa, c.h.ế.t không toàn thây...
Không đúng!
Năm đó bà nói rất kiên quyết, khẳng định người đó là bố tôi.
Mà tôi lại là con nuôi, vậy người đó liệu có thể là... Bố ruột của tôi không?
Nếu bố ruột tôi còn sống, tại sao ông ấy lại bỏ rơi tôi?
Chỉ đơn giản là vì tôi bị khuyết tật sao?
Nếu vì tôi khuyết tật mà bỏ rơi, tại sao lại còn liên lạc với mẹ nuôi tôi làm gì?
"Cảnh sát Đổng, tôi muốn làm xét nghiệm DNA, đối chiếu với Thẩm Ngọc Phân."
32
Cảnh sát Đổng không từ chối đề nghị của tôi dù sao điều đó cũng có ích cho việc xâu chuỗi vụ án.
Sau khi kiểm tra t.h.i t.h.ể của Phương Xuyên, xác định ông ta đã c.h.ế.t ngay từ năm xảy ra vụ nổ mỏ than.
Nói cách khác, ông ta cũng bị thanh trừng cùng lúc với bố tôi.
Hoặc là ông ta thấy bố tôi bị nổ c.h.ế.t, cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản nên đã bỏ trốn nhưng rồi vẫn không thoát được.
"Phương Xuyên không phải là trọng tâm tôi muốn tìm cậu, điều quan trọng là cậu hãy xem cái này."
Anh ts lại lấy ra một tấm ảnh.
"Cậu có nhận ra người này không?"
Tôi liếc nhìn tấm ảnh, trông như góc máy camera giám sát, đây là hình ảnh cắt ra từ đoạn video.
Bóng người lướt qua rất nhanh, khá là mờ.
Người đàn ông trong ảnh đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm đen và khẩu trang đen.
Hoàn toàn không nhìn rõ mặt.
"Không chắc lắm, người này là ai?"
"Tôi đã cho người xem lại toàn bộ video giám sát trong một tháng mẹ cậu nằm viện. Người đến thăm không nhiều, hầu hết đều xác định được danh tính, chỉ có người này là không rõ là ai, nên mới để cậu xem thử."
Tôi hồi tưởng lại tất cả những người mình có thể nhớ tới, nhưng không thấy ai khớp cả.
Đột nhiên có một bóng dáng vụt qua.
"Ông ấy... Dường như là... Người đàn ông đã xuất hiện trước cửa siêu thị của mẹ tôi năm tôi học cấp ba."
"Chắc chắn chứ?"
"Không chắc ạ."
"Chính là người đàn ông mà mẹ cậu đã lừa cậu bảo đó là bố cậu?"
"Đúng."
Cảnh sát Đổng và Cảnh sát Lý nhìn nhau.
Họ im lặng hồi lâu như đang cân nhắc nên mở lời thế nào.
"Lúc nãy bảo là chưa xác định được danh tính là vì không muốn ảnh hưởng đến phán đoán của cậu. Thực ra chúng tôi biết người này là ai."
"Ai vậy?"
"Người c.h.ế.t, Tôn Tòng Quân."
"Tôn Tòng Quân? Ông ta quen mẹ tôi ư? Không, ý tôi là ông ta từng gặp mẹ tôi sao? Ngay cả khi mẹ tôi đổ bệnh họ cũng gặp nhau à?"
"Đúng vậy, cho nên hiện trường vụ án của ông ta mới có dấu vân tay và tóc của mẹ cậu. Tôn Tòng Quân chính là lấy được chúng thông qua lần gặp mặt đó."
"Tại sao lại làm vậy?"
Cảnh sát Đổng thở dài một tiếng.
"Còn một chuyện chưa nói với cậu, cách thức t.ử vong của Tôn Tòng Quân chúng tôi đã điều tra ra rồi, là tự sát."
"Tự sát?"
À, tôi hiểu rồi, hèn gì mà nó khớp được với danh sách t.ử thần của mẹ.
Ông ta đã chọn ngày để tự sát.
"Nhưng mà tại sao chứ? Làm thế để được gì?"
Cảnh sát Đổng bảo ngày tháng ghi trong cuốn sổ t.ử thần đó đã được viết từ nhiều năm trước.
Dù là Tôn Tòng Quân và mẹ tôi đã giao kèo từ trước nhưng chỉ để chọn ngày lành tự sát thôi sao?
Người đã c.h.ế.t rồi, còn giải quyết được gì? Còn chứng minh được gì nữa?
Rốt cuộc là vì cái gì chứ?
"Hơn nữa, thông qua việc cậu vừa nhận diện, tôi nghĩ cậu không chỉ cần xét nghiệm DNA với Thẩm Ngọc Phân mà còn phải làm một bản với Tôn Tòng Quân nữa."
"Anh... Có ý gì? Anh nói Tôn Tòng Quân là... Bố ruột của tôi sao?"