Ngay khoảnh khắc đóng cửa xe, cảnh sát Đổng lớn tiếng hỏi Tiểu Lý một câu.

"Cái tên Phương Xuyên đó làm việc gì ở mỏ than nhỉ?"

Tiểu Lý ngẩn ra một lúc rồi mới lớn tiếng đáp: "Tài xế chở than!"

Chiếc xe rồ ga, phóng đi xa tít tắp.

38

Trong đầu tôi lại hiện lên một bức ảnh.

Phương Xuyên là tài xế chở than, đồng thời là bạn thân của bố, liệu có phải đã phát hiện ra điều gì đó không rồi lén lút nói với bố tôi.

Bằng chứng mà bố thu thập chính là "bí mật trong những chuyến xe than", thứ bí mật đủ để quật ngã Phó Minh Sơn.

Và cả Phương Xuyên lẫn bố tôi đều vì bí mật này mà mất mạng.

Về đến nhà, tôi muốn tiếp tục giấc mơ đó, muốn ghép lại tất cả những mảnh ghép trong đầu.

Tiếc là khó ngủ quá.

Đến lúc ngủ được rồi thì cũng chẳng còn mơ thấy giấc mơ đó nữa.

Có lẽ những mảnh ghép đó, cả đời này tôi cũng chẳng thể nào ghép cho hoàn chỉnh được.

Có lẽ đã đến lúc buông bỏ rồi.

Ba ngày sau, tôi gọi điện cho cảnh sát Đổng.

"Tôi sắp về tỉnh thành rồi."

"Ồ?"

"Tôi mệt rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.

"Được thôi, có việc gì cứ điện thoại liên lạc."

"Vâng."

"Cái chữ Cảnh trong Lâm Cảnh nhà cậu, xem ra cũng chẳng 'cảnh' (thẳng thắn) chút nào."

Tôi không để ý đến lời mỉa mai của anh ta: "Tôi muốn nhờ anh một việc."

"Nói đi."

"Nếu như tìm thấy tro cốt của bố nuôi tôi, làm ơn báo cho tôi một tiếng, tôi muốn đưa ông ấy về an táng cùng mẹ."

"Không thành vấn đề."

Ngay khi tôi định cúp máy.

Đầu dây bên kia lại truyền đến một câu: "Nếu chúng tôi tìm được tro cốt của bố cậu, vụ án này xem như phá được một nửa rồi."

"Tại sao?"

"Mẹ cậu đã bỏ công sức lớn như vậy, các mắt xích logic c.h.ặ.t chẽ, bà ấy không làm việc vô ích đâu. Việc bà ấy giấu tro cốt của bố cậu đi chắc chắn là có mục đích riêng."

"Đúng là như vậy."

"Bà ấy là một người phụ nữ rất đáng gờm."

"Đúng vậy."

"Đi đường cẩn thận."

39

Tôi ngồi lên chuyến tàu về tỉnh thành, tựa như một kẻ đào ngũ.

Tôi không muốn tiếp tục điều tra nữa, không phải vì tôi mệt hay sợ hãi.

Mà là... Thấy chán chường.

Tôi không hiểu tại sao bố mẹ ruột lại vứt bỏ tôi, họ thậm chí biết tôi đang ở đâu, thậm chí có thể gặp tôi rất dễ dàng.

Có phải vì tôi bị khuyết tật bẩm sinh không?

Tôi không hiểu tại sao mẹ lại dàn dựng một kế hoạch kinh khủng như vậy mà không báo trước với tôi một tiếng.

Có điều gì mà tôi không được phép biết chứ? Ít nhất trước khi qua đời, mẹ cũng nên nói cho tôi biết sự thật chứ.

Nếu mẹ nói cho tôi thì liệu tôi có phải mệt mỏi thế này không?

Tại sao tất cả mọi người đều không tin tôi?

Từ nhỏ đến lớn, bạn bè xung quanh bắt nạt tôi, bố mẹ ruột không thương tôi, mẹ nuôi lại không tin tưởng tôi.

Người duy nhất tin tưởng và yêu thương tôi là bố nuôi, cuối cùng cũng c.h.ế.t.

C.h.ế.t trong một âm mưu mà ngay cả tư cách tham gia vào âm mưu đó tôi cũng không có.

Tôi mở album ảnh trong điện thoại, tấm ảnh được ghim lên đầu là ảnh chụp gia đình ba người chúng tôi.

Ảnh đã cũ, không còn rõ nét lắm.

Khi đó tôi mấy tuổi nhỉ? Ba hay bốn tuổi?

Bố trong ảnh còn rất trẻ, đầy khí thế.

Trên mặt mẹ không có vết tích của thời gian, không có vẻ khổ sở vì bệnh tật, mẹ cười rất tươi.

Còn tôi bé xíu đang nhíu mày, trông như thể chưa được ăn no.

Nước mắt rơi xuống màn hình, lau thế nào cũng không hết.

"Bố, con xin lỗi, thế giới này quá bẩn thỉu, than đá cũng quá bẩn, con không muốn biết đâu là than, đâu là đá thải nữa."

Đến tận bây giờ tôi mới nhìn thấu lòng mình...

Nguyên nhân chính khiến tôi bất chấp tất cả để điều tra vốn chẳng phải vì sự thật nào cả mà là vì những người tôi tưởng là yêu thương mình.

Bố tôi, ông ấy vẫn còn sống.

Thứ tôi tìm kiếm từ trước đến nay không phải là chân tướng, chỉ là muốn tìm thấy bố.

Giờ tin bố qua đời đã xác nhận, tôi chỉ muốn tìm thấy tro cốt của ông ấy nhưng người duy nhất biết tro cốt ở đâu lại là mẹ.

Mẹ chẳng để lại cho tôi dù chỉ một manh mối.

Tàu hỏa tăng tốc rời khỏi huyện lỵ, trên tòa nhà cao nhất huyện treo một tấm biển quảng cáo khổng lồ.

Phó Minh Sơn trên biển quảng cáo đang nhếch mép cười, cánh tay giơ lên, như thể đang chỉ tay năm ngón.

Dòng chữ đỏ "Doanh nhân ưu tú" nổi bật đến nhức mắt.

Đó là tòa nhà trụ sở của Tập đoàn Minh Sơn.

"Gã cặn bã này g.i.ế.c bao nhiêu người, vậy mà vẫn có được danh tiếng tốt như thế."

40

"Không phải cậu đã về tỉnh rồi sao?"

Cảnh sát Đổng trợn mắt nhìn tôi.

"Ờ... Vài ngày nữa mới về."

"Cậu đến đây làm gì?"

"Ờ... Ừ..." Nhất thời tôi không biết giải thích thế nào, chỉ đành nhấn mạnh thêm con d.a.o găm giấu bên hông.

Ai mà ngờ được lại gặp cảnh sát Đổng ngay tại trụ sở Tập đoàn Minh Sơn.

"Đến xem thử thôi."

Anh ta nhếch mép, để lộ nụ cười quái dị đặc trưng.

"Để xem nào, tôi dẫn cậu đi xem."

Anh ta nói xong thì nhanh nhẹn bước vào thang máy, đẩy lưng tôi, chẳng thèm hỏi tôi muốn đi đâu mà đẩy thẳng tôi vào văn phòng của Phó Minh Sơn.

Phó Minh Sơn vừa ngồi xuống uống một ngụm trà, thấy có người tới thì vội vàng đứng dậy.

"Cảnh sát Đổng, sao lại quay lại, có chuyện gì cần tìm hiểu thêm sao?"

Ông ta nhìn về phía tôi.

"Lâm Cảnh, hóa ra người hẹn gặp tôi lại là cậu."

Chương 20 - Danh Sách Tử Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia