Phó Minh Sơn đúng là đồ súc sinh, thật đấy.
Ông ta xả nước thải ra sông, khiến trẻ em địa phương bị dị tật tăng cao, tỷ lệ vứt bỏ trẻ sơ sinh cũng tăng lên.
Ông ta không cho phụ nữ vào mỏ, để thúc đẩy tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Ông ta dùng việc vận chuyển than làm vỏ bọc, thực chất là để vận chuyển trẻ em.
Chuỗi ngành nghề đen tối này thật khiến người ta lạnh gáy.
Càng nghĩ càng thấy rợn người, mẹ chỉ muốn trốn thoát, đưa con cùng chạy trốn.
50
Bố con đã thu thập được bằng chứng về việc buôn bán trẻ em của Khoáng nghiệp Minh Sơn.
Và ông ấy cũng thực sự mất mạng vì chuyện đó.
Ông ấy thấy mẹ đã sợ hãi nên đã giấu kín hết mọi bằng chứng, ngay cả mẹ cũng không hề hay biết.
Ông ấy không muốn liên lụy đến mẹ.
Mùa hè năm ấy, vào buổi sáng hôm đó.
Ông ấy với vẻ mặt nghiêm trọng tìm gặp mẹ, dặn rằng nếu hôm nay có chuyện gì xảy ra thì đừng quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa, hãy đưa mẹ con mình rời khỏi ngôi làng này, rời khỏi huyện này, chạy đi thật xa.
Lúc đó mẹ đã biết có lẽ ông ấy sắp gặp chuyện không hay.
Mẹ bảo ông ấy đi cùng chúng ta ngay lúc đó nhưng ông ấy không đồng ý, nói rằng chưa chắc đã xảy ra chuyện, ông ấy chỉ muốn chuẩn bị trước mà thôi.
Nếu chẳng may không có chuyện gì mà mình lại bỏ chạy thì nỗ lực bấy lâu nay coi như bỏ sông bỏ bể.
Chiều hôm đó, mẹ càng nghĩ càng thấy nóng lòng.
Mẹ cầm theo cơm và áo mưa đến mỏ than tìm ông ấy.
Đúng như dự đoán, bảo vệ không cho mẹ vào.
Thế nhưng không lâu sau, Phó Minh Sơn lái xe quay trở lại.
Nhìn thấy mẹ ở cổng mỏ, ông ta trực tiếp bảo bảo vệ cho vào, còn bảo mẹ lên xe, nói rằng sẽ đích thân đưa mẹ vào trong.
Mẹ ngồi ở ghế sau, người đàn ông vốn ngồi ghế phụ cũng xuống xe rồi leo lên ngồi cùng hàng ghế sau với mẹ.
Ông ta cảnh giác nhìn mẹ chằm chằm.
Phó Minh Sơn lái xe rất nhanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn mẹ qua gương chiếu hậu, gương mặt lạnh lùng một cách lạ thường.
Ông ta đưa mẹ đến văn phòng rồi bảo có việc gấp nên rời đi ngay, để người đàn ông trên xe trông chừng mẹ.
Nói là trông chừng, thực chất là giam lỏng.
Ông ta rời đi một lúc lâu, lúc quay lại thì vẻ mặt không chút cảm xúc nhưng trên tay lại cầm một cuốn sổ tay.
Mẹ nhận ra cuốn sổ đó, đó là của bố con.
Ông ấy coi nó như bảo vật, cho xem thì được, chứ tuyệt đối không bao giờ giao cho người khác.
Trong lòng mẹ hiểu rõ có khả năng cao là bố Lâm đã gặp chuyện chẳng lành.
Mẹ cũng hiểu ra tại sao ông ta lại bắt tôi vào mỏ, hóa ra mẹ chỉ là quân cờ để ông ta uy h.i.ế.p bố Lâm.
Mẹ hỏi ông ta bố Lâm đâu, ông ta không trả lời, chỉ lặng lẽ xé từng trang sổ tay.
Mẹ như phát điên, cứ gặng hỏi ông ta mãi.
Ông ta chỉ nói rằng bố Lâm đã xuống mỏ rồi mà bố Lâm xuống mỏ thì chắc chắn sẽ mang theo cuốn sổ đó.
Đợi đến khi ông ta xé sạch cuốn sổ, mỏ sẽ nổ tung.
Ông ta trả lại cuốn sổ cho mẹ, bảo rằng chuyện này phía mỏ sẽ xử lý thỏa đáng rồi kêu mẹ suy nghĩ kỹ vì dù sao tôi vẫn còn một đứa con trai.
Tôi hiểu ý ông ta.
Bố Lâm c.h.ế.t rồi, đừng truy cứu chuyện này nữa, nếu không thì ông ấy cũng không bảo vệ nổi mẹ.
51
Lúc đó mẹ không phục, cùng lắm thì mất cái mạng này, đi theo bố Lâm thì đã sao.
Nhưng con vẫn còn quá nhỏ, mẹ không nỡ bỏ con.
Bố Lâm c.h.ế.t oan uổng như vậy, mẹ không cam lòng.
Chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua.
Nhưng mẹ biết làm thế nào đây?
Có thể tìm ai giúp đỡ bây giờ?
Mẹ chợt nghĩ đến một người, đó là bác Tôn, đồng đội cũ của bố con, cũng chính là bố ruột của con.
Thế là mẹ mở một cửa hàng tạp hóa, đặt tên là siêu thị Ngọc Phân, nếu bác Tôn nhìn thấy chắc chắn sẽ biết là mẹ mở.
Ban đầu, đối sách mà hai chúng tôi bàn bạc là: Tố cáo Khoáng nghiệp Minh Sơn xử lý nước thải không đạt chuẩn, gây nguy hại cho sức khỏe cư dân xung quanh.
Nhưng chẳng có tác dụng, họ chỉ cần tìm một kẻ thế tội là xong chuyện.
Lúc đó mẹ mới hiểu tại sao bố Lâm cứ khăng khăng thu thập bằng chứng về việc bọn họ buôn bán trẻ em.
Nhưng bằng chứng đó đã bị bố con giấu đi, mẹ không tìm thấy, mẹ đã lật tung cả nhà lên mà vẫn không thấy.
Chỉ còn cách bàn bạc tiếp với bác Tôn.
Và rồi nghĩ ra cách này.
Danh sách t.ử thần.
Phó Minh Sơn có thế lực, có chỗ dựa vững chắc ở địa phương, chúng ta đấu không lại ông ta.
Cái c.h.ế.t của Lưu Kiến Quốc thì bị làm lơ, còn ô nhiễm môi trường thì bị bóp méo nhẹ nhàng.
Mẹ không tin bất cứ ai ở đây cả, mẹ muốn tìm cảnh sát từ Kinh Đô xuống.
Mẹ không biết cảnh sát Kinh Đô có giải quyết được gì không nhưng đó là vị quan lớn nhất mà mẹ có thể nghĩ đến.
Có lẽ hành động này sẽ khiến mẹ mất mạng nhưng mẹ không sợ, mẹ cần một sự công bằng.
Thế nhưng con phải làm sao đây?
Nếu mẹ c.h.ế.t, con phải tính sao?
Bác Tôn cũng đang mang án mạng trên người, cũng không cách nào chăm sóc cho con được.
Cả hai chúng ta đều không sợ c.h.ế.t nhưng chẳng ai muốn c.h.ế.t sớm như vậy cả.
Khi mẹ bàn với bác Tôn về ngày định sẵn để kết thúc, bác ấy đưa ra ngày 5 tháng 5 năm 2025.
Mẹ hỏi sao không chọn ngày xa hơn?
Bác ấy bảo không cần, năm 2025 con đã lớn rồi và bác ấy cũng đã sống đủ vốn liếng rồi.
Không ngờ người không sống được đến ngày 5 tháng 5 lại là mẹ.
Kế hoạch ban đầu là mẹ sẽ ra tay g.i.ế.c bác Tôn ở Kinh Đô để bị cảnh sát nơi đó bắt giữ.
Trong tay cảnh sát, nhất là cảnh sát Kinh Đô, tính mạng của mẹ mới được đảm bảo.
Khi đó mẹ mới có thể khai hết những gì mình biết.
Dẫn đường cho cảnh sát điều tra Phó Minh Sơn, làm sáng tỏ sự thật năm đó.