Ta là Quý phi.
Trong cung yến có thích khách hành thích, Hoàng hậu đỡ thay ta một kiếm.
Hoàng thượng kinh hãi: “Trẫm còn đang ở đây, nàng cứu nàng ấy làm gì?”
Hoàng hậu ngã vào lòng ta, máu nơi khóe môi không ngừng trào ra: “Nàng ấy mà khóc lóc làm loạn thì phiền chết đi được, bản cung chẳng muốn suốt ngày phải xử lý mấy chuyện rách việc của nàng.”
Nhưng từ nhỏ ta đã học võ, hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình mà.
Khóc lóc làm nũng chẳng qua chỉ là để tranh sủng.
Tình hình này… có hơi rối rồi.
Hay là hỏi thử phụ thân ta xem, năm mươi vạn đại quân dưới trướng ông rốt cuộc nên làm thế nào đây?
...