“Tên dâm tặc! Mau buông Hoàng hậu ra!”

Hoàng thượng bị ta ném trúng một cái, vừa xấu hổ vừa tức giận. Hắn quay đầu lại, nghiến răng trừng mắt nhìn ta:

“Ai cho ngươi đến đây? Cút ra ngoài!”

Ta cũng chẳng nhịn hắn.

Ta xông lên túm lấy cổ áo hắn, hất mạnh một cái, quật hắn ngã xuống đất.

“Ngươi mới là kẻ phải cút! Bắt nạt nữ nhân thì có gì giỏi? Tin ta đ.á.n.h ngươi không?”

Từ nhỏ phụ thân đã khen ta là kỳ tài luyện võ.

Trước khi nhập cung, trong cả quân doanh chẳng ai đ.á.n.h thắng được ta.

Nếu không phải phụ thân dặn, vào cung không được động thủ, nước mắt còn hữu dụng hơn nắm đ.ấ.m, thì ta cũng chẳng muốn bại lộ bản lĩnh sớm như vậy.

Hoàng thượng đứng dậy từ dưới đất, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Ta cũng giơ nắm đ.ấ.m lên trừng mắt nhìn hắn.

Đúng lúc ấy, Hoàng hậu khẽ bật cười.

“Hoàng thượng, người về trước đi. Quý phi không hiểu quy củ, bản cung sẽ dạy dỗ nàng ấy cẩn thận.”

Hoàng thượng phất tay áo, hậm hực bỏ đi.

Hoàng hậu chỉnh lại vạt áo, đứng dậy mỉm cười nhìn ta.

“Dám đ.á.n.h cả Hoàng thượng, ngươi không cần mạng nữa sao?”

Ta hừ một tiếng.

“Phụ thân ta nói rồi, người có năm mươi vạn đại quân, chẳng ai dám động đến ta!”

Hoàng hậu lập tức thôi cười, giọng cũng nghiêm lại.

“Về sau không được nói những lời này nữa!”

Ta vừa mới giúp nàng.

Vậy mà nàng còn hung dữ với ta.

Ta tủi thân đến đỏ cả mắt, đang định nói ghét nàng thì nàng như làm ảo thuật, lấy ra một đĩa bánh nếp quế hoa, kéo ta ngồi xuống bên bàn.

“Ăn đi, bản cung đặc biệt làm cho ngươi đấy.”

Ta vẫn còn đang giận.

Ta không ăn!

Hoàng hậu cầm một miếng bánh, mỉm cười đưa đến bên môi ta.

“Ăn đi, ngoan nào.”

Thế mà miệng ta lại tự động mở ra.

Cái miệng c.h.ế.t tiệt này, đúng là tham ăn hết t.h.u.ố.c chữa.

Hoàng hậu chống cằm, lặng lẽ nhìn ta ăn.

Thỉnh thoảng còn rót thêm trà cho ta.

Một mình ta ăn hết hơn nửa đĩa, có hơi ngượng ngùng.

“Người cũng ăn đi?”

Hoàng hậu mỉm cười.

“Ngươi ăn đi.”

Nàng dùng khăn tay lau vụn bánh nơi khóe môi ta.

“Hoàng thượng không bắt nạt bản cung. Hôm nay là ngày rằm, đến lượt bản cung thị tẩm.”

Ta đập mạnh một quyền xuống bàn.

“Phi! Rõ ràng là bắt nạt!”

Quả nhiên phụ thân nói chẳng sai.

Đám văn nhân chỉ thích đặt cho những chuyện dơ bẩn của mình một cái tên thật tao nhã.

Đúng là giả tạo!

Hoàng hậu khẽ nhướng mày.

“Vậy ngươi còn muốn học thị tẩm nữa không?”

Ta đáp đầy chính khí:

“Có ch.ó mới học!”

“Cả đời này ta cũng sẽ không đi thị tẩm!”

Sau đó ta còn bắt Hoàng hậu hứa với ta, sau này cũng không được đi thị tẩm nữa.

Nàng không chịu nói, ta liền khóc.

Cuối cùng nàng hết cách, khẽ thở dài.

“Được, bản cung hứa với ngươi.”

Hình như Hoàng thượng bắt đầu nhằm vào ta rồi.

Hắn đến hậu cung.

Mọi người đều quỳ xuống thỉnh an, hắn cho tất cả đứng dậy, chỉ riêng ta vẫn phải tiếp tục quỳ.

Nhưng ta cũng đâu muốn quỳ.

Ta vừa định đứng lên theo mọi người thì hắn lạnh lùng liếc sang.

“Trẫm cho ngươi đứng rồi sao? Đúng là chẳng có quy củ.”

Bị đối xử khác biệt như vậy.

Ta tủi thân muốn khóc.

Thế là ta khóc thật, ấm ức nói:

“Ta nhớ phụ thân rồi.”

Hoàng thượng khẽ nhíu mày, bàn tay siết c.h.ặ.t lại.

Ta nước mắt lưng tròng nhìn ngài.

“Người cũng nhớ phụ thân ta sao?”

Hoàng thượng hít sâu một hơi, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười nổi.

“Ái phi, đứng lên đi.”

Hắn ban hoa quả và mỹ thực cho tất cả các cung.

Chỉ riêng ta là không có.

Ta lại vừa khóc vừa chạy đến tìm hắn.

“Trước đây ở nhà, hễ có món gì ngon, phụ thân đều nghĩ đến ta đầu tiên. Sao đến chỗ người thì ta chẳng có gì cả?”

Hoàng thượng lạnh lùng đáp:

“Không có thì thôi. Nàng còn ăn ít lắm sao?”

Đúng lúc ấy Hoàng hậu đi tới.

Nàng lau nước mắt cho ta.

“Đừng khóc nữa, phần của bản cung cho ngươi.”

Hoàng thượng hất tung cả bàn, quát ta cút đi.

Ta đi hơi chậm một chút, liền nghe thấy hắn quát Hoàng hậu:

“Đó là phần trẫm ban cho nàng, nàng nhường cho nàng ấy làm gì? Chẳng phải chỉ là năm mươi vạn đại quân thôi sao? Suốt ngày phụ thân, phụ thân! Nàng ấy định uy h.i.ế.p ai? Hay là trẫm nhường luôn ngôi vị này cho phụ thân nàng ấy luôn đi!”

Hoàng hậu thản nhiên đáp:

“Là người hạ chỉ cho nàng ấy nhập cung.”

“Cũng giống như người hạ chỉ cho nhà họ Lăng, để thiếp nhập cung vậy.”

“Không giống.”

Hoàng thượng nắm lấy tay nàng.

“A Nhược, nàng và trẫm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trong lòng trẫm luôn có nàng.”

“Trong lòng nàng cũng có trẫm, chẳng phải sao?”

Trong điện bỗng im bặt.

Ta rất muốn biết Hoàng hậu sẽ trả lời thế nào, liền áp tai sát vào cửa để nghe.

Ai ngờ thân người mất thăng bằng, cả người ngã nhào thẳng vào trong.

“VỆ! TIỂU! ĐÀO!”

Tiếng gầm của Hoàng thượng như muốn hất tung cả mái điện.

Hoàng hậu vội đến đỡ ta.

Ta nắm lấy tay nàng, kéo nàng co giò chạy mất dạng.

“Thì ra tỷ cũng là người bị hạ chỉ triệu vào cung sao?”

Ta cùng Hoàng hậu ngồi trong thủy đình cho cá ăn.

Ta ngồi trên bậc thềm, hai chân buông lơ lửng, đung đưa không ngừng.

Hoàng hậu lại không chịu ngồi.

Ta bảo ở đây có ai đâu, nàng sợ gì chứ?

Nàng nói, không có ai cũng không được.

Nàng là Hoàng hậu, lúc nào cũng phải giữ đúng thân phận.

Ta ngả người ra sau, gối đầu lên cánh tay, ngước mắt nhìn nàng.

Ngày nào nàng cũng mặc cung trang nặng nề, rườm rà, dung mạo được điểm trang tinh xảo, uy nghiêm.

Còn ta thì khác.

Ta có rất nhiều bộ y phục đẹp, thích mặc bộ nào thì mặc.

Không muốn trang điểm thì thôi, dù gì trời sinh ta cũng đã xinh đẹp rồi.

Tuổi hai chúng ta xấp xỉ nhau.

Nàng lúc nào cũng nghiêm chỉnh, quy củ.

Còn ta thì như con khỉ hiếu động.

Nàng cũng chẳng vui vẻ gì, đến cả lúc ngủ cũng luôn nhíu mày.

Ta không khỏi cảm thán:

“Làm Hoàng hậu chẳng tốt chút nào, vẫn là làm Quý phi sướng hơn.”

Nàng cúi mắt nhìn ta, khóe môi khẽ cong.

“Trên đời này… thật sự có người không muốn làm Hoàng hậu sao?”

Chương 2 - Đào Đào Tri Ngã Ý, Thược Dược Tri Âm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia