Chương 4
Hắn nghiến c.h.ặ.t răng, từng chữ như bị ép ra khỏi cổ họng.
"Ta không muốn c.h.ế.t."
"Ta muốn..."
"Báo thù!"
…
Đôi mắt Tạ Chiêu đỏ ngầu, ngập tràn hận ý.
Móng tay hắn cào mạnh lên thành giường, để lại một vệt m.á.u, ngay cả mặt gỗ cũng bị cào đến trắng bệch.
Ta chỉ liếc hắn một cái rồi mặc kệ.
Bất lực rồi nổi giận… ai chẳng làm được.
"Ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện nhé."
"Ngày xưa có một tiểu cô nương. Phụ thân nàng bị vu hãm tội thông đồng với địch. Nhũ mẫu sợ bị liên lụy nên bán nàng cho bọn buôn người."
"Bọn chúng đ.á.n.h nàng, mắng nàng, còn tính rằng nếu nàng ngoan ngoãn thì sẽ bán vào thanh lâu, hoặc bán cho một lão gia nhà giàu làm tiểu thiếp."
Ánh mắt Tạ Chiêu khẽ d.a.o động.
"Ngươi..."
Hắn ngập ngừng rồi đổi giọng.
"Ý ta là... tiểu cô nương ấy đã trốn ra bằng cách nào?"
"Dựa vào chính mình."
"Cầu người không bằng cầu mình."
"Phụ thân nàng vốn là bách phu trưởng, từ nhỏ nàng đã biết đôi chút quyền cước."
"Ngày nàng trốn thoát… nhà bọn buôn người cũng bốc cháy."
Tạ Chiêu nghe đến nhập thần.
Thấy ta không nói tiếp, hắn vội hỏi:
"Là nàng phóng hỏa sao?"
Ta thu dọn bát đũa, bước tới cửa rồi ngoảnh đầu mỉm cười với hắn.
"Ngươi đoán xem."
Nhân lúc nắng thu còn đẹp, ta đem ít rau phơi khô để dành cho mùa đông.
Mẫu thân lần mò ngồi bên cạnh giúp ta.
Đúng lúc ấy, Tạ Chiêu lảo đảo bước ra khỏi phòng, vịn tường đi vào bếp.
Ngay sau đó là tiếng bát đũa va chạm lách cách xen lẫn tiếng nhai ngấu nghiến.
Mẫu thân cau mày.
"Tiếng gì vậy?"
"Sao nghe như quỷ c.h.ế.t đói tám trăm năm mới được đầu t.h.a.i thế?"
Ta cố nhịn cười.
Qua khung cửa sổ, ta thấy Tạ Chiêu đang húp cháo đến sột soạt.
Bộ dạng ấy… quả thực cũng chẳng khá hơn quỷ c.h.ế.t đói là bao.
"Là con mèo đang ăn thôi."
Mấy hôm trước, ta nhặt được một con mèo toàn thân trắng như tuyết.
Nó béo tròn, lông dài mượt.
Nghe nói là giống quý từ Tây Vực, rất hiếm.
Trước đây là thú cưng của một tiểu thư nhà giàu trong thành, sau này người ta chán rồi nên vứt bỏ.
Con mèo ấy vốn được nuông chiều từ bé, nó không quen cuộc sống thanh bần của Tạ gia.
Nó vẫn chờ có người chải lông, vuốt ve, chuẩn bị riêng đồ ăn cho mình.
Đối diện cơm thừa canh cặn, nó chẳng buồn ngó tới mà chỉ nhe nanh, giương vuốt.
Cứ ngỡ làm vậy sẽ lại được cưng chiều như trước.
Ta có thể cứu nó, nhưng không thể trả lại cho nó cuộc sống phú quý ngày xưa.
Nó nhịn đói suốt ba ngày cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn ăn cơm.
Đến tối… nó còn bắt được con chuột béo nhất trong sân.
Móng vuốt sắc bén ấy... cuối cùng cũng không còn chỉ để hù dọa người khác nữa.
…
Tạ Chiêu lại mở những quyển sách đã phủ đầy bụi.
Năm mười lăm tuổi, trong thi hội ngâm thơ, hắn chỉ bằng một bàiTrường Lạc Tập đã danh chấn kinh thành.
Văn nhân mặc khách, thế gia vọng tộc, cho đến hoàng thất… không một ai tiếc lời tán thưởng.
Hắn còn được người đời xưng tụng là Tiểu Thi Tiên.
Đáng tiếc… thi hội năm nay, Tạ Chiêu đến cả tư cách tham dự cũng không có.
Hắn bị gạt ra ngoài.
Rõ ràng mang đầy bụng học vấn thế nhưng chỉ vì không có danh thiếp, hắn đã bị đuổi đi.
Triều đình trọng văn khinh võ.
Thế nhưng con đường khoa cử lại bị các thế gia nắm c.h.ặ.t trong tay.
Ngay cả vị Tiểu Thi Tiên từng danh chấn kinh thành, sau khi mất đi chỗ dựa là gia tộc… cũng chỉ còn là một kẻ áo vải không biết từ đâu đến góp vui.
Còn danh hiệu Tiểu Thi Tiên… cũng đã sớm đổi chủ và rơi vào tay một tên công t.ử thế gia chỉ nhờ đọc một bài thơ vè.
Ta trở về Tạ gia trước.
Mẫu thân vừa thấy ta đã vội hỏi:
"Thế nào rồi?"
"Chiêu nhi có lại một lần nổi danh, khiến mọi người phải nhìn bằng con mắt khác không?"
Ta còn chưa kịp thở đều Tạ Chiêu đã trở về.
Ta và mẫu thân đều có chút căng thẳng.
Dù sao hôm nay ta cũng lén đi theo hắn.
Hắn bước đến trước mặt ta muốn nói lại thôi.
Ta đang nghĩ nên mở lời thế nào.
"Ngươi..."
"Cây trâm này rất đẹp."
"Ta thấy rất hợp với ngươi."
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một cây trâm hoa mai.
Ta sững người.
Ta nhận ra nó.
Hôm ấy ta đã đứng ngắm rất lâu.
Nhưng sờ túi tiền của mình… cuối cùng vẫn không nỡ mua.
"Ngươi lấy đâu ra tiền?"
Tạ Chiêu mỉm cười đầy đắc ý.
Thoáng chốc... lại giống hệt vị Tạ công t.ử hăng hái năm nào.
"Ta bán bài thơ ấy."
…
Thấy ta và mẫu thân đều sửng sốt hắn càng thêm đắc ý.
"Dao Nương."
"Không ngờ cũng có chuyện ngươi đoán không ra."
"Kẻ được gọi là Tiểu Thi Tiên khóa trước chỉ nhờ một bài thơ vè mà cướp mất danh tiếng của ta."
"Lần này sao ta có thể để hắn tiếp tục đè đầu mình?"
"Ta bán bài thơ cho một công t.ử thế gia."
"Hắn đoạt hạng nhất."
"Còn ta… được năm mươi lượng bạc."
Mẫu thân đã ngủ.
Dưới ánh trăng, ta và Tạ Chiêu ngồi trong sân.
Trên chiếc bàn thấp đặt mấy chiếc bánh trung thu do chính tay ta làm.
Nhân táo được ta hái từ cây táo trong sân rồi tự tay nghiền nhuyễn.
Không quá ngọt nhưng thoảng hương thơm thanh mát.
Ta cầm một chiếc bánh trong tay, trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
"Một con đường không đi được… thì vẫn còn con đường khác."
"Chỉ cần còn đường để đi."
"Dẫu không có đại lộ thênh thang, vẫn còn chiếc cầu độc mộc."
"Nếu ngay cả cầu độc mộc cũng không có… thì đóng thuyền, hoặc bơi qua."
"Miễn sao sang được bờ bên kia."
"Còn việc ta đi bằng cách nào… đâu có ai quản."
Tạ Chiêu ngước nhìn vầng trăng.
"Ta chỉ cảm thấy..."
"Học vấn và năng lực không nên bị quyết định bởi xuất thân."
"Ta là người may mắn."
"Mười chín năm đầu đời có gia thế chống lưng."
"Cho nên ta luôn cho rằng mọi thứ mình có đều là điều hiển nhiên."
"Đến bây giờ mới hiểu..."
"Những thứ mà trước kia ta chỉ cần đưa tay là có, đối với người bình thường… có lẽ cả mấy đời cũng không chạm tới được."
Sự bình thản của Tạ Chiêu khiến ta có chút bất ngờ.
Hắn quay sang nhìn ta ánh mắt vô cùng nghiêm túc.