Chương 5
"Dao Nương."
"Ngươi từng nói mình biết chút quyền cước."
"Có thể dạy ta không?"
…
Tạ Chiêu học rất nhanh.
Hay đúng hơn… là hắn học vô cùng nghiêm túc.
Thậm chí còn vượt ngoài dự liệu của ta.
Thân thể vốn được nuông chiều từ nhỏ, giờ đây đã có thể đứng tấn giữa cơn gió lạnh đầu đông suốt ba canh giờ.
Đôi mắt từng dễ đỏ hoe cũng dần trở nên trầm tĩnh.
Ánh nhìn thẳng về phía trước, thần sắc kiên nghị.
Tấm lưng lại thẳng tắp, không còn là ngạo khí được nuôi lớn trong phú quý.
Mà là dáng vẻ của cây tùng xanh đã trải qua mưa gió, gian nan mà vẫn hiên ngang đứng vững.
Chẳng bao lâu sau… những món quyền cước vụng về của ta đã không còn gì để dạy hắn nữa.
"Phu quân, hôm nay sao chàng còn chưa..."
Ta còn chưa kịp nói hết câu đứng tấn thì đã khựng lại.
Trong phòng hơi nước mờ mịt.
Tạ Chiêu… đang tắm.
Ta cố giữ vẻ bình tĩnh.
Con người sống nhờ một cỗ khí thế.
Không thể tự loạn trận cước được.
"Ta đã dạy chàng khá lâu rồi, cũng chẳng còn gì để dạy nữa."
"Nhưng nếu chàng định dựa vào chút công phu mèo quào ấy để báo thù..."
"E rằng chỉ khiến thiên hạ chê cười."
Tạ Chiêu hơi nghiêng đầu.
Hắn không giận cũng không đuổi ta ra ngoài.
Ngược lại… là ta rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống.
Tuy ta lớn lên nơi thôn dã nhưng cũng biết nam nữ cách biệt.
Huống hồ… ta và Tạ Chiêu thành thân đã lâu mà vẫn chưa viên phòng.
"Quen nghe nàng lanh mồm lanh miệng rồi."
"Nếu có ngày không được nghe… thì ta lại thấy không quen."
Hắn đứng dậy khỏi bồn tắm.
Ngay lúc hắn xoay người ta cũng lập tức quay lưng đi.
Xem ra… ván này hắn thắng.
"Dao Nương."
"Hóa ra cũng có lúc nàng không phải chuyện gì cũng làm được."
Ta vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
"Phu quân nói đùa."
"Trên đời này làm gì có ai là vạn năng."
"Là người thì sẽ có lúc chịu thiệt, chịu khổ, chịu uất ức."
"Điều quan trọng… là sau khi chịu thiệt, chịu khổ rồi sẽ làm gì."
Sau lưng vang lên tiếng vải áo sột soạt.
Tạ Chiêu bước đến trước mặt ta, vừa chỉnh lại hộ uyển trên cổ tay.
Giờ đây hắn không còn mặc trường sam của vị công t.ử phong nhã năm nào nữa.
Mà thay bằng bộ kình trang gọn gàng, bờ vai cũng rộng hơn trước rất nhiều.
"Dao Nương."
"Ta muốn nhập ngũ."
…
Tạ Chiêu nhập ngũ.
Triều đình trọng văn khinh võ.
Vì thế chẳng mấy ai để tâm đến xuất thân của hắn.
Hắn rèn luyện trong quân doanh suốt một năm cuối cùng cũng trở thành một bách phu trưởng.
Trong khoảng thời gian ấy… hắn từng trở về một lần.
Trên cằm còn mang theo vết thương.
May mà mẫu thân nhìn không rõ.
Hắn cũng chẳng nhắc đến, đỡ để bà phải đau lòng.
Hôm ấy cả nhà vừa ăn xong.
Mẫu thân đã đuổi hai chúng ta ra khỏi nhà.
"Hôm nay là Thất Tịch."
"Phu thê các con không đi ngắm hoa đăng cứ ở nhà canh bà lão này làm gì?"
Trên đường người qua kẻ lại tấp nập.
Ta mua cho hắn một lọ t.h.u.ố.c mỡ.
"Quân doanh khác với ở nhà."
"Va chạm, thương tích là chuyện thường."
"Cầm lấy đi, tự bôi cho mình."
Hắn cầm lọ t.h.u.ố.c trong tay nghịch nghịch.
"Người khác đều được tặng hoa đăng."
"Còn quà của ta… lại là t.h.u.ố.c mỡ."
Ta chẳng buồn để ý lời oán trách ấy.
"Thuốc mỡ chữa được vết thương."
"Còn quà thì không."
"Nếu không thích… thì trả lại cho ta."
Đương nhiên Tạ Chiêu không chịu.
Hai người còn đang giằng co thì nhìn thấy Liễu đại nhân dẫn theo cả gia quyến đi dạo phố.
Liễu đại nhân, Liễu phu nhân, các vị thiếp thất.
Một đoàn người đông đúc chỉ không thấy Liễu cô nương.
Liễu đại nhân cũng nhận ra Tạ Chiêu.
Ông ta hừ lạnh.
"Con cóc ghẻ này đúng là đuổi mãi không đi."
Rồi lại chê ta chắn đường sai gia đinh đẩy ta một cái.
Tạ Chiêu nhanh tay đỡ lấy eo ta.
Nhưng cây trâm trên đầu ta lại rơi xuống đất rồi vỡ làm hai đoạn.
Nhìn bóng lưng Liễu đại nhân dần đi xa.
Ta và Tạ Chiêu gần như đồng thanh nói:
"Ta đi mua một chiếc hoa đăng."
"Ta đi mua một xâu kẹo hồ lô."
Ta tìm một góc khuất.
Nhặt một hòn đá vừa tay, có cạnh sắc.
Vừa ném xong… đã nhìn thấy Tạ Chiêu.
Hòn đá trong tay hắn… còn to hơn, sắc hơn cả của ta.
"Trùng hợp thật."
"Đúng vậy."
Bên phía Liễu đại nhân đã loạn cả lên.
Ông ta ôm đầu, m.á.u chảy ròng ròng.
"Kẻ nào đ.á.n.h lén bản quan?"
"Bắt hắn lại!"
Giữa lúc hỗn loạn.
Ta khẽ nhắc:
"Không ném nữa thì muộn mất."
Ngay sau đó… lại nghe một tiếng kêu t.h.ả.m.
Bên đầu còn lại của Liễu đại nhân cũng bị đập chảy m.á.u.
Ta còn chưa kịp phản ứng thì Tạ Chiêu đã nắm lấy tay ta.
"Còn không chạy?"
"Đứng đó chờ bị bắt sao?"
…
Hôm sau vào triều.
Việc đầu Liễu đại nhân quấn kín băng trắng đã trở thành trò cười của cả triều đình.
Nhưng các quan cũng chẳng cười được bao lâu.
Bởi vì biên cương… có chiến sự.
Từng xe từng xe lương thảo nối đuôi nhau lăn bánh nghiền nát cả quan đạo.
Đá trên đường cũng bị ép vụn.
Thế nhưng… vẫn không đủ.
Đó là một trận ác chiến chưa từng có.
Vô số nam nhi lên đường ra trận.
Trong đó… có cả Tạ Chiêu.
Ngày hắn rời đi không hề để lại một lời nhắn mà chỉ để lại một chiếc túi gấm.
Bên trong là quân lương của hắn… và một cây trâm bạc.
Nửa năm sau.
Một hôm ta đang ôm con mèo trắng phơi nắng trong sân.
Cuộc sống ngày càng khá hơn, ta cũng chẳng phải vất vả lo toan như trước.
Mỗi tháng, quân lương của Tạ Chiêu đều được người mang về.
Ngay cả con mèo trắng cũng thỉnh thoảng được ăn cá.
Mẫu thân bị tiếng pháo ngoài đường đ.á.n.h thức.
"Chưa đến Tết..."
"Sao đã đốt pháo rồi?"
Ta lắng tai nghe.
"Là có người lập được quân công."
Ngày phụ thân ta được phong bách phu trưởng… cũng náo nhiệt như vậy.
Chỉ là quy mô nhỏ hơn nhiều.
Ngay sau đó là tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Mẫu thân hoảng hốt, chống gậy bước lại gần.
"Đừng sợ."
"Để ta ra xem."
Không ngờ… người ngoài cửa lại là binh sĩ đến báo tin mừng.
Hắn nói Tạ Chiêu lập đại công.
Hiện đã được phong làm Chiêu Kỵ Đại tướng quân.
Hôm nay đặc biệt đến báo hỷ.