Chương 6
Mẫu thân mừng đến rơi nước mắt.
Bà lần mò lấy bạc định thưởng cho người báo tin.
Đó là quy củ của Tạ phủ, người đến báo tin vui đều được ban thưởng.
Hàng xóm láng giềng nghe tin cũng kéo đến chúc mừng.
Suốt cả ngày người ra người vào không ngớt.
Mẫu thân cười mãi không khép miệng.
Cảnh tượng ấy khiến bà nhớ lại những năm tháng huy hoàng nhất của Tạ phủ.
Ngày nào cũng có quyền quý tìm đến kết giao.
Đến nửa đêm, ta vừa tiễn thím Lý nhà bên về.
Còn chưa kịp bước vào phòng thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Ta treo nụ cười mệt mỏi lên môi.
Vừa mở cửa… ta liền sững sờ.
"Tạ Chiêu?"
…
Tạ Chiêu đã trở về.
Hắn mang theo chiến công hiển hách, vang dội thiên hạ.
Đó là thành quả hắn giành được bằng mưu lược và sự dũng mãnh nơi chiến trường.
Quân địch bị hắn đ.á.n.h lui, mười năm không dám xâm phạm biên cương.
Công lao ấy… thậm chí còn lớn hơn cả Tạ đại nhân năm xưa.
Chúng ta dọn vào phủ Đại tướng quân cũng là Tạ phủ mới, nơi này còn hưng thịnh hơn cả Tạ phủ trước kia.
Tạ Chiêu trở thành trọng thần được triều đình coi trọng.
Vô số kẻ muốn nịnh bợ, lấy lòng hắn.
Nhưng cũng có không ít người hận hắn đến tận xương tủy.
Bởi vì… hắn đã động đến lợi ích của các thế gia.
Một Tạ Chiêu từng bị thế gia gạch tên, bị họ khinh miệt, giờ đây lại đi trên con đường mà chính họ từng khinh thường.
Đứng ở vị trí cao hơn cả bọn họ.
Kẻ chế giễu dữ dội nhất... chính là tên công t.ử thế gia từng cướp mất danh hiệu Tiểu Thi Tiên của Tạ Chiêu.
Hắn tổ chức một thi hội làm thơ.
Ai đoạt giải nhất sẽ được in thơ thành tập, phát hành khắp thiên hạ.
Không ngoài dự liệu khi kẻ đoạt giải nhất vẫn là hắn.
Mà bài thơ ấy..,. lại được viết chỉ để chế giễu Tạ Chiêu.
Không vần.
Không đối.
Lại càng chẳng có chút văn chương nào đáng nói.
Thế nhưng từng câu từng chữ đều mang ý mỉa mai, nh.ụ.c m.ạ Tạ Chiêu, đến cả Tạ đại nhân cũng bị lôi vào.
Đó chỉ là chuyện ngoài mặt.
Còn sau lưng thì các thế gia đã sớm liên kết với nhau.
Lúc ta đến tìm Tạ Chiêu vừa hay nghe thấy hắn đang bàn việc này với thuộc hạ.
"Vẫn chưa đủ."
"Lửa còn chưa cháy đủ lớn."
"Ngươi đi giúp hắn một tay."
"Đổ thêm dầu vào lửa."
"Tốt nhất… kéo luôn vị ở trên kia xuống."
Nhìn dáng vẻ bình thản như gió nhẹ mây trôi của Tạ Chiêu.
Có một khoảnh khắc… ta thật sự nghĩ hắn sẽ g.i.ế.c ta để diệt khẩu.
Nhưng hắn chỉ khẽ phất tay.
Thuộc hạ lĩnh mệnh lui xuống.
Cùng lúc đó, những ám vệ ẩn trên cây, trên mái nhà và trong góc tường cũng lặng lẽ rời đi.
"Dao Nương, nàng thấy ta hiện giờ học thế nào rồi?"
"Ta nào hiểu chuyện triều đường, làm sao dạy được chàng?"
Nói thì nói vậy.
Nhưng suốt chặng đường này… Tạ Chiêu thật sự khiến ta hết lần này đến lần khác phải kinh ngạc.
Ta không ngờ, ẩn sau vẻ ôn hòa, thanh nhã và ngạo khí ấy.
Lại là một bụng đầy mưu tính.
Giống như… nuôi một chú ch.ó con ngốc nghếch đến lớn.
Đến khi trưởng thành mới phát hiện… nó vốn là một con sói.
"Đúng rồi."
"Mẫu thân bảo ta đến gọi chàng."
"Người nói có chuyện rất quan trọng muốn nói với hai chúng ta."
Sau khi Tạ Chiêu được phong Đại tướng quân.
Hắn mời danh y chữa mắt cho mẫu thân.
Lại nhờ tâm bệnh được cởi bỏ.
Chẳng bao lâu sau, đôi mắt của bà cũng sáng lại.
Mẫu thân sai nha hoàn rót hai chén trà.
Đợi chúng ta uống xong bà mới chậm rãi mở lời.
"Hai con thành thân cũng đã ba năm."
"Đến lúc..."
"Viên phòng rồi."
…
Suýt chút nữa… ta đã phun cả ngụm trà ra ngoài.
Ta kinh ngạc.
"Mẫu thân..."
Bà khẽ thở dài.
"Ta đều biết cả."
"Trước đây hai con nào có giống phu thê thật sự."
"Vốn dĩ chuyện này ta nên dạy bảo các con."
"Nhưng lúc ấy… ta cũng lực bất tòng tâm."
"Nay tất cả đều nhờ Dao Nương mới có được Chiêu nhi của hôm nay."
"Vậy nên… hai con cũng nên viên phòng rồi."
Có những chuyện, một khi đã bỏ lỡ thời cơ sau này sẽ rất khó mở lời.
Ta tạ ơn mẫu thân rồi trở về phòng trước.
Chẳng bao lâu sau… toàn thân ta bỗng nóng bừng.
Đang thay y phục thì Tạ Chiêu bước vào.
"Chàng ra ngoài đợi một lát."
"Để ta thay y phục ngủ."
"Hoặc tối nay..."
"Chàng sang phòng khác nghỉ đi..."
Mơ hồ… ta cảm thấy có gì đó không đúng.
Toàn thân nóng rực, nhưng tay chân lại mềm nhũn.
Dây buộc áo… thế nào cũng không cởi ra được.
"Để ta."
Giọng Tạ Chiêu trầm thấp vang lên.
Rồi chẳng biết từ lúc nào... ta và hắn đã quấn lấy nhau.
Khi tỉnh dậy, khắp người ta đau nhức ê ẩm.
Ta lúc này mới chợt hiểu… chén trà kia có vấn đề.
Đã đến nước này rồi thì ta cũng chẳng còn gì phải giữ kẽ.
Dù sao hai người vốn đã là phu thê.
Nếu cơ hội đã đến… thì cứ thuận theo tự nhiên mà đón nhận.
Huống hồ thể lực của Tạ Chiêu cũng không tệ.
Chỉ là… ta đã xem nhẹ câu nếm được mùi vị rồi sẽ lưu luyến mãi.
Kể từ hôm ấy.
Đêm nào Tạ Chiêu cũng quấn lấy ta.
Thấy ngày nào ta cũng ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới dậy.
Mẫu thân cười đến không khép được miệng.
"Cuối cùng… lão thân cũng sắp được bế tôn nhi rồi!"
Đáng tiếc.
Điều chờ đợi chúng ta không phải là tin có thai.
Mà là một đạo thánh chỉ ban hôn.
…
Người đứng ra cầu xin chính là Liễu đại nhân.
Hoàng đế cảm động trước mối tình đầy trắc trở giữa Tạ Chiêu và Liễu cô nương, vì thế ban hôn cho hai người, mong họ cuối cùng cũng được nên duyên phu thê.
Khi tin truyền đến phủ Đại tướng quân, mẫu thân lập tức cuống cuồng, đòi vào cung yết kiến để khước từ mối hôn sự này.
Còn Tạ Chiêu… mãi vẫn chưa trở về.
Thị vệ bẩm báo rằng Tạ Chiêu ở trong hoàng cung rất lâu.
Sau khi rời cung, hắn không trở về phủ ngay.
Mà đến tiểu viện cũ kỹ năm xưa.
Hắn trèo lên cây, gỡ xuống chiếc túi thơm đã bạc màu, không còn hương thơm.
Sau đó… lại đi đến phủ họ Liễu.
Tạ Chiêu còn chưa trở về.