Dây Tơ Hồng

Chương 4

Tôi nắm lấy tay Tống Bằng, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ: "Chồng ơi, có em ở đây."

Tống Bằng im lặng nhìn tôi, tôi giả vờ ngoảnh mặt đi rơi nước mắt, nhưng lại bắt gặp hình ảnh mẹ chồng và Tống Hương đang ngồi trong khu vườn dưới lầu.

Tôi sụt sịt mũi, ngồi thụp xuống nhìn thẳng vào mắt Tống Bằng: "Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé, nằm viện thế này cũng giống họ, ra giao lưu học hỏi kinh nghiệm cũng tốt, anh cũng bớt được phần nào đau đớn."

Tống Bằng trầm ngâm một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Những bệnh nhân trong tòa nhà này đều đang cố gắng bấu víu lấy sự sống. Dù đau đớn, nhưng mỗi ngày trôi qua với họ đều vô cùng quý giá.

Tuy nhiên, đối với Tống Bằng, mỗi cảnh tượng diễn ra trước mắt lại như một thước phim kinh dị.

Khi đi xuống lầu, anh ta đã đổ mồ hôi đầm đìa.

Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi cho anh ta: "Đi mệt rồi thì qua kia ngồi nghỉ một lát nhé."

Tống Bằng gật đầu, tôi liền dắt anh ta đi về phía khu vườn.

Vừa đến gần, tôi đã nghe thấy giọng mẹ chồng: "Tiểu Hương à! Anh trai con ra nông nỗi này, mẹ phải làm sao đây..."

Tôi định cất tiếng chào, nhưng Tống Bằng đã ra hiệu im lặng.

Giọng Tống Hương điềm tĩnh: "Mẹ à, anh đã thế này rồi, chúng ta cũng phải tính toán cho tương lai chứ. Chúng ta là người một nhà, nhưng Tô Lan thì không. Mẹ ngàn vạn lần đừng để cô ta nẫng mất tài sản!"

Mẹ chồng chần chừ: "Nhưng mọi chuyện đều do anh con quyết định. Nó là người sáng suốt, chắc sẽ không chia phần cho Tô Lan đâu."

Tống Hương thở dài, nắm lấy tay mẹ chồng: "Mẹ à, 'gió thoảng bên gối' xưa nay vẫn luôn linh nghiệm, hai mẹ con mình phải cẩn thận đấy."

Mẹ chồng gật gù, Tống Hương liền vỗ về: "Mẹ ơi, anh con không còn nữa, mẹ chỉ còn mỗi con thôi."

Khuôn mặt mẹ chồng cứng đờ, bà ta nở nụ cười gượng gạo, còn Tống Hương thì cuối cùng cũng nở một nụ cười rạng rỡ chân thật.

Tôi liếc nhìn khuôn mặt giận dữ của Tống Bằng, vội vàng kéo anh ta rời đi.

Về đến phòng bệnh, tôi khóc nấc lên trước mặt anh ta: "Chồng ơi, họ là mẹ đẻ, là em gái ruột của anh, sao có thể toan tính với anh như vậy?"

Tôi nức nở, nước mắt giàn giụa: "Em không cần, em không cần gì hết. Anh cứ cho họ hết đi, em chỉ cần anh sống khỏe mạnh là đủ."

Tống Bằng thở dài. Anh ta định lên tiếng thì mẹ chồng và Tống Hương bước vào.

Nhìn thấy tôi khóc t.h.ả.m thiết, Tống Hương ngạc nhiên hỏi: "Chị dâu sao vậy?"

Mẹ chồng sầm mặt: "Bằng Bằng vẫn còn sống sờ sờ ra đấy! Ngày nào cũng khóc khóc khóc, đúng là xui xẻo!"

Tống Bằng gắt gỏng: "Cô ấy khóc vì bệnh tình của con thì có sao? Chẳng lẽ khóc cũng không được à?"

Mẹ chồng sửng sốt. Bà không ngờ Tống Bằng lại không nể mặt mình đến vậy.

"Tống Hương."

Tống Bằng trừng mắt nhìn cô ta, "Không phải cô muốn 50 vạn sao? Tôi sẽ không cho cô đâu. Dù chỉ một xu cô cũng đừng hòng lấy được từ tôi. Cô muốn đi tố cáo thì cứ việc. Dù sao tôi cũng chẳng sống được bao lâu nữa, tùy cô."

Nghe xong, mẹ chồng và Tống Hương sững sờ. Thấy thái độ kiên quyết của Tống Bằng, Tống Hương tức giận hét lớn: "Được được được!"

Cô ta quay ngoắt người, đóng sầm cửa bỏ đi.

Mẹ chồng miễn cưỡng nói đỡ cho Tống Hương: "Bằng Bằng à, nó là em gái con, nó..."

"Im đi!" Tống Bằng lạnh lùng ngắt lời, "Nếu mẹ còn nhắc đến nó nữa thì mẹ cũng đi cùng nó luôn đi."

Mẹ chồng sợ hãi im bặt. Tống Bằng chẳng buồn liếc nhìn bà ta, nằm phịch xuống giường.

Bệnh tình của Tống Bằng ngày một nặng, mỗi ngày trôi qua với anh ta đều là một chuỗi đau đớn tột cùng.

Tôi đứng cạnh giường bệnh, lo âu nhìn anh ta, nhưng trong thâm tâm lại thầm nghĩ: Ngày đó, nỗi đau mà Hà Ngọc phải gánh chịu chắc hẳn còn gấp vạn lần thế này.

Sự tận tâm chăm sóc của tôi những ngày qua, cộng thêm những chuyện mới xảy ra, đã khiến sự tin tưởng và phụ thuộc của Tống Bằng dành cho tôi đạt đến đỉnh điểm.

Vì vậy, khi mẹ chồng đề nghị tôi về nhà nghỉ ngơi và thuê hộ lý chuyên nghiệp, Tống Bằng đã tức giận ném thẳng chiếc cốc thủy tinh vừa mới rót nước sôi xuống sàn nhà.

"Con đã nói rồi, con chỉ muốn Tô Lan chăm sóc."

Sắc mặt mẹ chồng cứng đờ, Tống Bằng tiếp tục chất vấn: "Hay là, trong lòng mẹ, việc để cô ấy về nhà làm việc nhà còn quan trọng hơn cả việc chăm sóc con?"

Mẹ chồng vội vã xua tay: "Không đâu, Bằng Bằng, sao con lại có thể nghĩ mẹ như vậy..."

Nhưng Tống Bằng đã ngoảnh mặt đi, không thèm nghe thêm lời nào nữa.

Tôi lặng lẽ dọn dẹp những mảnh kính vỡ trên sàn, trong lòng thầm hiểu ý đồ của mẹ chồng. Dù bà ta muốn đẩy tôi đi hay muốn Tống Bằng được chăm sóc chuyên nghiệp hơn, thì trong mắt anh ta lúc này, tất cả những gì bà ta làm đều chỉ vì nhắm vào khối tài sản của anh ta.

Tống Hương bị cấm cửa, không được bước chân vào phòng bệnh của Tống Bằng. Mẹ chồng lại coi con trai như ông trời con, nên cũng đành bất lực.

Chính vì vậy, khi Tống Bằng gọi luật sư đến lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho tôi, mẹ chồng gần như phát điên, suy sụp và khóc lóc t.h.ả.m thiết.

"Nó là người dưng nước lã cơ mà Bằng Bằng! Con ngốc quá!"

Ký xong di chúc, Tống Bằng cười nhạt: "Cô ấy là vợ con, lại còn từng m.a.n.g t.h.a.i con của con, sao lại là người dưng được?"

Mẹ chồng gào lên nức nở: "Mẹ là mẹ ruột của con mà! Mẹ đã hy sinh vì con biết bao nhiêu, sinh con ra, nuôi con khôn lớn, sao con lại không nghĩ cho mẹ lấy một chút!"

Tống Bằng lạnh lùng đáp trả: "Đó là trách nhiệm của mẹ. Mẹ cứ an phận đi, Tô Lan tự khắc sẽ lo chuyện phụng dưỡng mẹ."

Mẹ chồng nghẹn lời, khóc đến khản cả giọng nhưng Tống Bằng vẫn không hề thay đổi quyết định.

Tuy nhiên, từ ngày hôm đó, thái độ của mẹ chồng đối với tôi quay ngoắt 180 độ. Bà ta ân cần hỏi han, quan tâm đến tôi từ miếng ăn đến giấc ngủ.

Tôi cũng mặc kệ bà ta, cứ để bà ta làm trò.

Tống Hương chắc cũng đã biết tin này, suốt ngày nhắn tin làm phiền tôi.

Nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm, chỉ muốn chuyên tâm tiễn Tống Bằng về thế giới bên kia.

Vào ngày Tống Bằng trút hơi thở cuối cùng, anh ta đã rất yếu. Anh ta không quan tâm đến người mẹ ruột hay cô em gái, chỉ giữ tôi lại để căn dặn.

"Tô Lan, trước đây anh đối xử không tốt với em... là lỗi của anh, kiếp sau anh sẽ bù đắp cho em, vợ à."

"Anh..."

Tôi tiến sát lại tai anh ta, dịu dàng nói: "Chồng ơi, anh giúp em một việc được không?"

Trong ánh mắt Tống Bằng hiện lên sự hoang mang tột độ, tôi thì thầm: "Khi nào xuống dưới đó, gửi lời hỏi thăm của em đến Hà Ngọc nhé."

Đồng t.ử của Tống Bằng dần giãn ra, hơi thở cũng yếu ớt, chỉ thở hắt ra chứ không hít vào được nữa. Dường như anh ta muốn chất vấn tôi, nhưng cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng nhắm mắt xuôi tay.

Tôi khẽ cười, trò vui giờ mới thực sự bắt đầu.

Tang lễ của Tống Bằng được tổ chức vô cùng hoành tráng. Trước khi Tống Hương kịp tìm đến gây sự, tôi đã nhanh tay bán tống bán tháo toàn bộ cổ phần của anh ta.

Biết tin, Tống Hương chỉ thẳng mặt tôi c.h.ử.i mắng thậm tệ: "Tao biết ngay là mày có ý đồ mà! Mau nôn hết tiền của anh tao ra đây!"

Tôi lắc đầu. Tống Hương tức tối định xông vào đ.á.n.h tôi, nhưng tôi đã nhẹ nhàng né tránh.

Mẹ chồng cũng lên tiếng trách móc: "Tô Lan, con làm vậy là không đúng. Đó là mồ hôi nước mắt cả đời của Bằng Bằng, sao con lại có thể tự ý bán sạch cổ phần mà không bàn bạc một lời nào?"

Bà ta đảo mắt, tiếp tục nói: "Bọn trẻ các con không biết cách quản lý tài chính đâu. Cứ đưa tiền cho mẹ, mẹ giữ cho."

Lúc này Tống Hương cũng không còn tỏ ra gấp gáp nữa, hùa theo: "Đúng đấy chị dâu, cứ đưa cho mẹ giữ, bọn em đều yên tâm."

Tôi thắc mắc hỏi: "Bọn em là ai? Tôi và cô à?"

"Tống Hương, trước lúc anh cô qua đời, cô còn mạnh miệng đe dọa đòi tiền anh ấy, sao bây giờ lại không biết ngượng mà định tính kế lên đầu tôi?"

Tống Hương nghẹn họng. Chưa kịp để cô ta lên tiếng, tôi lại tiếp lời: "Còn mẹ nữa, mẹ quên mất những lời Tống Bằng dặn dò trước lúc lâm chung rồi sao? Hay là mẹ muốn để Tống Hương phụng dưỡng mẹ?"

Mẹ chồng chưa kịp nói gì, Tống Hương đã vội vàng từ chối: "Con không có tiền cũng chẳng có thời gian đâu!"

Nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của mẹ chồng, Tống Hương cũng quay mặt đi: "Từ nhỏ mẹ đã luôn thiên vị anh trai. Nếu muốn con nuôi thì trừ khi chị dâu đưa cho con một triệu (hơn 3 tỷ VNĐ)."

"Không có đâu."

Tống Hương hét lớn: "Sao lại không có! Rõ ràng là chị muốn nuốt trọn số tiền đó, không muốn chia cho bọn tôi!"

Chương 4 - Dây Tơ Hồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia