“Hoặc có thể nói, Tiêu Diễn đó chưa từng tồn tại.

Hắn chỉ là cần một kẻ đỡ đao thay hắn khi đ.á.n.h trận nơi biên thùy, cần một kẻ bán mạng thay hắn khi tranh đoạt ngôi báu, cần một kẻ ngốc làm hết mọi việc bẩn thỉu mệt nhọc thay hắn.”

Giờ hắn làm hoàng đế rồi, kẻ ngốc cũng nên cút đi thôi.

Ta nhắm mắt lại, đ.á.n.h thức thứ mà ta đã suýt quên lãng trong tâm trí.

Một bảng điều khiển bán trong suốt hiện ra trước mắt ta.

Hệ thống thông báo:

“Tích điểm hiện tại của ký chủ là 12,800,000.

Nhiệm vụ chính “Phò tá Tiêu Diễn đăng cơ" đã hoàn thành.

Nhiệm vụ cuối cùng “Kích hoạt sau khi bị phế hậu" đang chờ thực hiện.”

Nhiệm vụ cuối cùng:

“Trong vòng 24 giờ sau khi bị phế truất, khởi động truyền tống để trở về thế giới ban đầu.

Khi đó hệ thống sẽ tự động kết toán tích điểm, quy đổi phần thưởng.”

Đếm ngược:

23 giờ 47 phút 12 giây

Ta nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển đó rất lâu.

Tám năm trước, khi ta bị hệ thống này ném đến thế giới này, nó đã bảo ta:

“Nhiệm vụ của cô là phò tá Tiêu Diễn trở thành hoàng đế.

Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, cô sẽ bị phế truất, lúc đó cô có thể chọn trở về.”

Lúc đó ta thấy cái hệ thống này có bệnh.

Dựa vào cái gì mà ta cực khổ phò tá hắn làm hoàng đế, lại còn phải bị phế mới có thể trở về?

Hệ thống trả lời:

“Đây là quy tắc, không có tại sao cả.”

Ta đã mắng nhiếc nó ba ngày ba đêm, cuối cùng vẫn nhận nhiệm vụ này.

Bởi vì ta không thể trở về được nữa.

Bởi vì ta ở thế giới ban đầu đã ch/ết rồi, chỉ có hoàn thành nhiệm vụ này, hệ thống mới có thể đưa linh hồn ta trở về để sống lại.

Ta đã tốn tám năm trời, từ một tốt thí nơi biên thùy, từng bước từng bước đẩy Tiêu Diễn lên ngai vàng.

Ta g/iết người thay hắn, đỡ tên thay hắn, lôi kéo lòng người thay hắn, xoay xở giữa chốn triều đình thay hắn.

Ta từ một linh hồn của người thời hiện đại, đã tự ép mình mài giũa thành một chiến sĩ l/iếm m/áu đầu đao.

Ta cứ ngỡ tám năm này ít nhiều cũng có chút tình cảm chân thật.

Chẳng hạn như sự tốt đẹp hắn dành cho ta.

Chẳng hạn như những lời hắn từng nói.

Chẳng hạn như chiếc vòng ngọc kia.

Giờ nhìn lại, tất thảy đều là giả dối.

Không, cũng không hẳn đều là giả.

Ít nhất có một việc là thật:

“Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành rồi.”

Đến lúc phải đi rồi.

Tin tức nơi lãnh cung truyền đi rất nhanh.

Sáng ngày thứ hai, đã có người tới.

Kẻ đầu tiên đến là Binh bộ Thượng thư Chu Văn Uyên.

Hắn là người do một tay ta đề bạt lên.

Năm đó ở biên thùy, hắn chỉ là một bách phu trưởng, chính ta đã phát hiện ra hắn có tài làm tướng, bèn tiến cử với Tiêu Diễn.

Hắn đứng cách một cánh cửa sắt nhìn ta, vành mắt đỏ hoe:

“Nương nương, mạt tướng vô năng, không khuyên can được Hoàng thượng."

Ta tựa vào khung cửa, nhìn hắn:

“Hắn nói thế nào?"

“Hoàng thượng nói... nói nương nương đức hạnh có tì vết, không xứng làm hậu."

Chu Văn Uyên nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, “Nhưng nương nương, người đã làm những gì vì Hoàng thượng, mạt tướng đều nhìn thấy rõ.

Không có người, Hoàng thượng đã sớm ch/ết ở Hán Trung rồi!"

“Được rồi."

Ta ngắt lời hắn, “Đừng nói nữa."

“Nương nương!"

“Ta bảo là, đừng nói nữa."

Ta quay người đi vào phòng, “Trở về đi, làm tốt chức Binh bộ Thượng thư của ngươi, đừng can dự vào những việc này."

Chu Văn Uyên đứng ở bên ngoài rất lâu, cuối cùng cũng rời đi.

Kẻ thứ hai đến là Ngự sử Trung thừa Lý Thanh Nguyên.

Hắn là người ta đã kéo về phe mình khi gầy dựng các mối quan hệ ở kinh thành.

Người này chính trực, nhưng không phải kiểu chính trực cứng nhắc.

Hắn biết rất nhiều chuyện của ta, bao gồm cả việc ta đã làm bao nhiêu chuyện khuất tất không thể phơi bày ra ánh sáng thay cho Tiêu Diễn.

Hắn đứng ngoài cửa sắt, giọng rất thấp:

“Nương nương, Hoàng thượng muốn lập Nhu phi làm hậu."

Ta biết Nhu phi.

Lâm Uyển Nhi, đệ nhất mỹ nhân kinh thành, cha là Lại bộ Thị lang Lâm Hoài Viễn.

Tiêu Diễn quen biết nàng ta ba tháng trước khi đăng cơ, quen biết đến ngày thứ hai đã nạp nàng ta vào cung.

Lúc đó ta còn tưởng đó chỉ là một cuộc liên hôn chính trị.

Giờ xem ra, ta quá ngây thơ rồi.

“Nương nương, người không tức giận sao?"

Lý Thanh Nguyên hỏi ta.

Ta ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:

“Giận thì có ích gì?"

Lý Thanh Nguyên im lặng hồi lâu, rồi nói một câu khiến ta kinh ngạc:

“Nương nương, người quá mức bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức không bình thường."

Ta không trả lời.

Hắn rời đi.

Kẻ thứ ba đến là muội muội ruột của ta, Thẩm Uyển.

Nàng không phải đến thăm ta, mà là đến mắng ta.

“Tỷ tỷ!

Sao tỷ không tranh giành hả!"

Nàng đứng cách cánh cửa sắt mà khóc, “Tỷ đi cầu xin Hoàng thượng đi!

Tỷ đến quỳ xin hắn đi!

Tình nghĩa tám năm trời, hắn không thể không nể tình mà!"

Ta nhìn nàng khóc, trong lòng có chút chua xót.

Thẩm Uyển là người thân duy nhất của ta ở thế giới này.

Năm đó khi hệ thống ném ta vào thân xác này, cha mẹ nguyên chủ đã mất sớm, chỉ còn lại một muội muội.

Ta nuôi nấng nàng khôn lớn, gả nàng cho một vị quan kinh thành thật thà bổn phận.

Nàng hiện tại đã m/ang t/hai sáu tháng, khệ nệ vác bụng bầu đứng ngoài lãnh cung mà khóc.

“Đừng khóc nữa, không tốt cho đứa trẻ đâu."

Ta nói.

“Tỷ tỷ!

Sao tỷ vẫn có thể bình tĩnh như thế được chứ!"

Nàng bám c.h.ặ.t vào thanh sắt của cửa, “Tỷ rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy hả!"

Ta muốn nói, ta đang nghĩ cách để rời khỏi thế giới này.

Nhưng ta không thể nói.

“Trở về đi."

Ta nói, “Ta không sao."

“Tỷ tỷ!"

“Ta bảo là, trở về!"