Huynh trưởng của ta từng là vầng tuyết thanh cao nơi Quốc Tử Giám, là người chỉ đứng yên một chỗ cũng khiến người ta không dám tùy tiện lại gần.
Đáng tiếc thay, trong mắt ta khi ấy, hắn chẳng qua chỉ là đứa con do ngoại thất của phụ thân sinh ra, là vết gai khiến ta từ nhỏ đã thấy chướng mắt.
Điều càng khiến ta hả dạ là hắn không thể mở miệng nói chuyện.
Giữa ban ngày, hắn khoác lên mình vẻ lạnh nhạt xa xôi trước đám học tử Quốc Tử Giám.
Đến khi màn đêm buông xuống, hắn lại bị ta trói trong phòng, để mặc ta tùy ý quấn lấy mà hôn mãi không buông.
Ở trước mặt phụ thân, ta miễn cưỡng gọi hắn một tiếng huynh trưởng cho tròn lễ nghĩa.
Nhưng chỉ cần khuất khỏi tầm mắt phụ thân, ta liền khinh bạc hắn đến mức môi hắn đỏ lên, hơi thở cũng rối loạn.
Mãi đến một ngày kia, phụ thân khởi binh thành công, thay tiền triều đoạt lại giang sơn.
Lúc ấy ta mới biết, kẻ mà ta vẫn luôn gọi là nghiệt chủng ấy… không, phải là a huynh của ta mới đúng.
Hắn vậy mà chính là Thái tử còn sót lại của tiền triều.