Chương 2

“Con lại nghĩ nhiều rồi phải không? Ôn Vãn kia bố con với mẹ đều gặp rồi, con bé rất hiểu chuyện. Người ta giúp con lo liệu mà con còn đa nghi?”

“Mẹ, cô ấy có vân tay khóa cửa nhà con.”

“Bạn bè giúp nhận chuyển phát, cho mèo ăn không phải rất bình thường sao?”

Tôi muốn nói nhà chúng tôi không có mèo.

Bà đã đổi đề tài.

“Em con nói tối qua con lại nổi tính à? Mạn Mạn, mọi người đều vì tốt cho con, lớn từng này rồi còn vì chút chuyện nhỏ mà không vui, con bảo Đình Chu nghĩ thế nào?”

Vì tốt cho tôi.

Bốn mươi bảy lần tự ý ra vào nhà tôi cũng được gọi là vì tốt cho tôi. Sáu mảnh giấy gọi là vì tốt cho tôi.

“Con biết rồi mẹ.”

Cúp điện thoại. Về tới nhà, Bùi Đình Chu đang nghịch mẫu thiệp mời trên bàn ăn.

“Về rồi? Xem cái này được không.”

Tôi nhận lấy mở ra.

Chỉ có một vấn đề: phần phiên âm bên cạnh tên cô dâu bị viết sai. Chữ “Mạn” lại bị ghi thành “Vãn”.

“Phiên âm sai rồi.”

Bùi Đình Chu liếc một cái.

“Lỗi dàn trang, bảo họ làm lại.”

“Bùi Đình Chu, Mạn và Vãn, chữ nào có thể vì sắp chữ mà sai?”

Anh gấp thiệp lại, đặt sang một bên.

“Em đừng cái gì cũng để trong lòng.”

03

Thời gian hẹn thử váy cưới ở cửa hàng là hai giờ chiều.

Tôi tới sớm. Đẩy cửa vào, rèm phòng thử đồ đang kéo. Trước gương có một cô gái mặc váy hai dây màu trắng đứng đó.

Nhân viên đi tới, trên mặt mang theo chút lúng túng.

“Cô Kỷ, cô Ôn đến trước một bước, nói giúp cô thử xem dáng váy cưới khi mặc lên người thế nào.”

Rèm kéo ra.

Ôn Vãn xoay người lại, cô ấy thấp hơn tôi một chút, gầy hơn một chút, ngũ quan dịu dàng.

“Mạn Mạn, sợ cậu một mình tới thử váy sẽ chán, tớ tới trước giúp cậu xem dáng váy. Cậu đừng để ý nhé.”

Nụ cười chân thành đến không thể tìm ra một chút vấn đề.

Nhưng chiếc váy cưới đó mặc trên người cô ấy vừa khít đến hoàn hảo. Không phải miễn cưỡng mặc được, mà vừa vặn giống như may đo riêng.

Tôi nhìn nhân viên.

“Kích thước đặt may ban đầu của chiếc váy cưới này là bao nhiêu?”

Nhân viên mở bản ghi đơn hàng trên máy tính bảng.

“Vai 36, vòng n.g.ự.c 82, vòng eo 62. Kích thước của cô Kỷ là 37, 86, 66, có chênh lệch, sau đó chúng tôi sửa lại một phiên bản.”

Kích thước ban đầu là của Ôn Vãn.

“Ai đặt đơn?”

Nhân viên nhìn Ôn Vãn, lại nhìn tôi.

“Anh Bùi.”

Ôn Vãn lập tức tiếp lời.

“Mạn Mạn cậu đừng hiểu lầm, là lúc Đình Chu nhờ tớ giúp chọn kiểu, nhân viên ghi nhầm kích thước của tớ, sau đó đã sửa lại thành của cậu rồi.”

Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân. Bùi Đình Chu đẩy cửa đi vào.

Ánh mắt anh trước tiên rơi lên bóng dáng Ôn Vãn đang mặc váy trắng.

Sau đó mới khôi phục bình thường, đi về phía tôi.

“Mạn Mạn, anh tới đón em. Thử xong rồi?”

“Bùi Đình Chu, lúc anh đặt váy cưới anh đã báo kích thước của Ôn Vãn à?.”

Anh nhíu mày một chút.

“Đã nói là nhân viên ghi nhầm.”

“Vậy tại sao cô ấy mặc váy cưới của tôi?”

Ôn Vãn đã cởi lớp voan ngoài, gấp ngay ngắn đặt sang bên.

“Là tớ tự ý làm, xin lỗi Mạn Mạn.”

Cô ấy lúc nào cũng xin lỗi nhanh hơn tốc độ Bùi Đình Chu lên tiếng bênh vực tôi.

Em trai Kỷ Nhiên không biết tới từ lúc nào, nhai kẹo cao su.

“Chị, chị Ôn Vãn giúp chị chọn váy cưới, giúp chị liên hệ hôn lễ, chị không cảm ơn thì thôi, còn nghi cái này nghi cái kia?”

“Em bắt đầu gọi cô ấy là chị từ khi nào?”

Kỷ Nhiên sững ra, sau đó đương nhiên đáp.

“Chị Ôn Vãn tốt, gọi một tiếng chị thì sao?”

Ôn Vãn nhỏ hơn tôi một tuổi. Tôi không lên tiếng sửa.

Bạn thân Thẩm Dư An gửi tới một đoạn tin nhắn thoại. Tôi đi ra bậc thềm ngoài cửa nghe hết.

“Mạn Mạn, cậu bình tĩnh một chút. Ôn Vãn giúp nhiều như vậy, cậu không thể vì người ta cẩn thận hơn cậu mà sinh lòng ghen tị. Cậu càng như vậy, mọi người mới càng thấy cậu không bằng cô ấy.”

Không bằng cô ấy.

Cho nên đáp án vẫn luôn ở đây. Không phải bọn họ muốn vứt bỏ tôi, mà là vốn dĩ tôi không bằng cô ấy.

Bùi Đình Chu đi theo ra, tay đút trong túi.

“Mạn Mạn, gần đây em quá nhạy cảm. Ôn Vãn không có bất kỳ ý xấu nào, em có thể đừng nghĩ xấu về tất cả mọi người không?”

“Từ vân tay khóa cửa tới kế hoạch hôn lễ tới kích thước váy cưới, anh muốn tôi nghĩ tốt về chuyện nào?”

Môi anh mím lại một chút, ánh mắt dời đi.

“Em quá mệt rồi, về nghỉ đi. Chuyện còn lại để anh làm.”

Dáng vẻ anh nói “em quá mệt rồi”, giống như đang dỗ một đứa trẻ không nói lý.

Ôn Vãn yên lặng đứng ở vị trí cách sau lưng anh hai bước. Cô ấy hiểu rõ lúc nào mình nên xuất hiện.

Bùi Đình Chu quay người nhìn cô ấy một cái.

“Vãn Vãn, anh đưa Mạn Mạn về trước, em tự về được chứ?”

Vãn Vãn. Anh gọi tôi là Mạn Mạn, gọi cô ấy cũng thân mật bằng cách lặp tên như thế.

Ôn Vãn cười với tôi.

“Mạn Mạn, xin lỗi đã làm cậu không vui.”

04

Bùi Đình Chu nói đi công tác ký hợp đồng, đi hai ngày. Trước khi đi còn dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt.

Điện thoại dự phòng của anh để quên trong ngăn kéo phòng làm việc.

Là mẫu cũ, anh nói đã sớm không dùng nữa. Nhưng trên màn hình có một chấm đỏ báo tin nhắn chưa đọc.

Mật khẩu là sinh nhật của anh.

Mở khóa được.

Bên trong chỉ cài một ứng dụng nhắn tin, liên hệ được ghim lên đầu chỉ có một người: Vãn.

Tin mới nhất là sáng nay.

Bùi Đình Chu: “Hạ cánh rồi, tối tới chỗ em.”

Ôn Vãn trả lời một biểu tượng ôm.

Tôi kéo lên trên. Một tuần trước.

Ôn Vãn: “Chuyện đính hôn, rốt cuộc anh nghĩ thế nào?”

Bùi Đình Chu: “Tình trạng của bố anh em biết, ông ấy chỉ muốn nhìn thấy anh ổn định. Kỷ Mạn là người ông ấy hài lòng nhất, trước tiên làm xong chuyện bên này.”

Ôn Vãn: “Vậy còn em?”

Bùi Đình Chu: “Đợi tình trạng của bố ổn định, chuyện cần giải quyết anh sẽ giải quyết. Trong lòng anh chỉ có em, em biết mà.”

Chương 2 - Đến Khi Tôi Rời Đi Mọi Người Mới Hối Hận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia