Chương 4

“Không phải. Bạn trước đây.”

“Còn liên lạc không?”

“Không nữa.”

Cô ấy không hỏi tiếp, đưa cho tôi một cây kem.

“Đi, dẫn cô đi ăn khuya. Cô gầy quá, phải bồi bổ.”

Tôi đi theo cô ấy ra khỏi ngõ.

Nguyên Nguyên ngậm kem, nói không rõ chữ một câu.

“Bất kể trước đây cô là ai, vào tiệm hoa của tôi thì cô chỉ là Kỷ Mạn.”

“Nhớ rồi.”

06

Ngày thứ ba sau khi đổi số, số mới lại bị lộ. Lần này là Kỷ Nhiên gọi.

“Chị, rốt cuộc chị ở đâu? Mẹ ngày nào cũng khóc ở nhà.”

Tôi dựa vào khung cửa tiệm hoa.

“Bà ấy khóc gì?”

“Chị mất tích rồi đương nhiên bà ấy khóc, dù sao cũng là con gái ruột.”

“Kỷ Nhiên, lần trước mẹ gọi cho chị là khi nào?”

Nó không trả lời.

“Ba tháng trước, ngày sinh nhật chị. Gọi bốn phút, trong đó ba phút rưỡi nói em muốn đổi xe, bảo chị phụ một phần tiền đặt cọc.”

“Cái đó không giống.”

“Có gì không giống? Lúc chị ở đó các người thấy chị vướng víu, chị đi rồi lại thấy bất tiện. Rốt cuộc chị là người nhà hay chỉ là một công cụ?”

Giọng nó thấp xuống.

“Chị, chị đừng nói vậy.”

“Chị Ôn Vãn bên các người vẫn tốt chứ?”

“Gì?”

“Lần trước em gọi chị ấy là chị Ôn Vãn, gọi rất thân mật. Chị ấy có thay chị gọi điện cho mẹ, giúp em trả tiền xe không?”

Kỷ Nhiên không nói gì.

“Thôi, em không cần trả lời.”

Tôi cúp điện thoại.

Tối hôm đó nhận được một email. Bùi Đình Chu gửi.

Email rất dài.

Đoạn thứ nhất giải thích về Ôn Vãn. “Giữa anh và Ôn Vãn quả thật có những chuyện em không biết, nhưng đều là quá khứ rồi. Chuyện đính hôn là ý của bố anh, chuyện Ôn Vãn anh định từ từ nói rõ với em.”

Đoạn thứ hai là tự biện giải. “Những cuộc trò chuyện trong điện thoại dự phòng có phần là lời nói lúc tức giận, cũng có phần là cách nói để trấn an Ôn Vãn, không để cô ấy gây chuyện. Anh không tồi tệ như em nghĩ.”

Đoạn thứ ba là cầu hòa. “Mạn Mạn, em có thể giận, có thể trả thù anh, nhưng em không thể biến mất. Anh không tìm thấy dấu vết của em trong nhà nữa, bàn chải không còn, dép không còn. Chậu cây em tưới mỗi ngày ngoài ban công sắp khô c.h.ế.t rồi.”

Đoạn cuối chỉ có vài dòng.

“Anh đã lật lại bản ghi của loa thông minh. Những lần trước em nói với anh mà anh không để ý, lần này anh nghe hết rồi. Em nói Đình Chu hôm nay anh vui không. Em nói cuối tuần cùng đi xem triển lãm được không. Em nói em làm sườn kho cho anh.”

“Xin lỗi. Khi đó anh đều nhìn điện thoại, một câu cũng không đáp em.”

Tôi nhìn lá thư đó rất lâu.

Tôi lưu nó lại, không trả lời.

Cuộc sống ở tiệm hoa rất đơn giản.

“Xin lỗi người khác thường tặng hoa gì?”

“Thường là hoa hồng vàng. Nhưng cá nhân tôi thấy, tặng nhiều hoa đến đâu cũng không bằng một câu thật lòng.”

Nói xong cô ấy liếc tôi một cái.

“Người kia của cô lại liên lạc?”

“Gửi một email.”

“Trả lời chưa?”

“Chưa.”

“Định trả lời không?”

“Chưa nghĩ xong.”

Lại qua một tuần, Thẩm Dư An gửi tới một tấm ảnh chụp màn hình.

Là Khoảnh khắc WeChat của Bùi Đình Chu.

Một tấm ảnh. Anh đứng trên ban công căn nhà cũ của chúng tôi, chụp bóng lưng. Chậu bạc hà trên ban công xanh hơn một chút, giống như đã được tưới nước.

Dòng chữ kèm theo: Mạn Mạn, chậu cây em trồng sống lại rồi. Khi nào em về?

Tôi đóng ảnh chụp màn hình.

Tin nhắn của Thẩm Dư An ngay sau đó bật lên.

“Mạn Mạn, tớ biết trước đây là tớ không đúng. Nhưng Đình Chu thật sự đang tự kiểm điểm, ít nhất cậu nói chuyện với anh ấy một lần được không? Mấy hôm trước anh ấy đứng dưới tòa nhà công ty cậu suốt cả buổi chiều, tới lúc đó mới biết cậu đã sớm nghỉ việc. Bảo vệ nói ngày cậu đi chuyển một thùng sách, rất nhanh, đến cả bữa cơm chia tay của đồng nghiệp cũng không kịp ăn. Anh ấy ngồi xổm bên đường rất lâu.”

Tôi nhìn đoạn chữ đó, ngón tay dừng trên ô nhập tin nhắn. Cuối cùng chỉ gõ một câu.

“Dư An, lúc anh ấy ngồi xổm bên đường, Ôn Vãn ở đâu?”

Thẩm Dư An không trả lời nữa.

Tối tan làm, Nguyên Nguyên mời tôi ăn mì nước thanh đạm.

Cô ấy húp một ngụm mì, miệng lúng b.úng hỏi:

“Người kia của cô vẫn đang tìm cô?”

“Ừ.”

“Có sợ anh ta tìm được không?”

“Không sợ.”

“Vậy cô sợ gì?”

Tôi cúi đầu khuấy mì trong bát.

“Sợ mình mềm lòng.”

07

Đến ngày thứ hai mươi ba, anh tìm được tôi.

Chiều hôm đó, tôi đang ngồi xổm trước cửa tiệm hoa thay đất cho cây mọng nước. Một đôi giày da đen dừng lại trước mặt tôi.

Ngẩng đầu lên, đường nét đó dù nhắm mắt tôi cũng nhận ra.

Bùi Đình Chu gầy đi rõ rệt.

Anh nhìn tôi rất lâu, môi động mấy lần, cuối cùng chỉ nói ra ba chữ.

“Tìm được em rồi.”

Tôi đứng lên, phủi đất trên tay.

“Vào ngồi đi.”

Có lẽ anh không ngờ tôi bình tĩnh như vậy, sững ra một chút mới bước vào.

Anh ngồi trên chiếc ghế thấp bên quầy. Tôi rót cho anh một cốc nước, tiếp tục sửa sang bó hoa trong tay.

Qua rất lâu, anh mới mở miệng.

“Email em xem chưa?”

“Xem rồi.”

“Tại sao không trả lời?”

Tôi cắt đi một cành thừa.

“Không có gì để trả lời.”

Anh nắm c.h.ặ.t cốc giấy, thành cốc bị bóp ra nếp nhăn.

“Mạn Mạn, anh biết mình làm rất nhiều chuyện có lỗi với em. Chuyện Ôn Vãn, chuyện khóa cửa, chuyện váy cưới, chuyện thiệp mời, chuyện điện thoại dự phòng. Mỗi một chuyện anh đều nghĩ qua rồi. Mỗi một chuyện đều là lỗi của anh.”

“Ừ.”

“Em có thể đừng chỉ nói ừ không?”

Tôi đặt kéo cắt hoa xuống, nhìn anh.

“Bùi Đình Chu, anh muốn tôi nói gì?”

“Em mắng anh cũng được. Ném đồ cũng được. Em cứ như chẳng còn để tâm đến gì thế này, anh còn khó chịu hơn cả bị mắng.”

Hốc mắt anh đỏ hoe.

Trước đây, anh chỉ cần nhíu mày một cái tôi có thể mất ngủ cả đêm.

Bây giờ nhìn anh, trong lòng tôi chỉ còn một ý nghĩ. Anh khó chịu không phải vì đã làm tổn thương tôi, mà là vì người trước giờ vẫn luôn “đỡ phiền” kia không làm theo kịch bản nữa.

“Bùi Đình Chu, anh tìm tôi bao lâu?”

“Hai mươi ba ngày.”

Chương 4 - Đến Khi Tôi Rời Đi Mọi Người Mới Hối Hận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia