Chương 9

Sau yến tiệc trong cung, Hoắc phủ trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

Tuyết đầu đông lặng lẽ rơi, phủ một lớp trắng xóa lên những mái hiên.

Đèn l.ồ.ng đỏ hắt ánh sáng ấm áp xuống sân gạch, xua đi cái lạnh giá.

Hoắc Cận Thừa trở về sau buổi thiết triều muộn, bước chân dứt khoát.

Hắn vừa vào cửa đã thấy Lăng Tư Dao đang ngồi bên bàn đá, dịu dàng pha trà đợi mình.

Hai người cùng dùng một bữa tối giản dị, thanh đạm nhưng đầy đủ hơi ấm.

Không còn những âm mưu quyền lực, không còn những lời dị nghị ác ý chen giữa họ.

Sự bình yên lan tỏa trong gian phòng rộng lớn, xoa dịu mọi giông bão.

Tư Dao nhìn làn khói trà nghi ngút, lòng ngập tràn cảm xúc.

Nàng nhận ra, cuộc sống yên ổn mình từng khát khao cuối cùng cũng đã đến.

Hoắc Cận Thừa đứng dậy, cầm lấy chiếc áo choàng bước về phía nàng.

Hắn nhẹ nhàng phủ thêm áo choàng lên vai Tư Dao vì sợ nàng nhiễm lạnh.

Bàn tay rộng lớn của hắn tự tay nâng chén trà nóng lên, đưa tận tay nàng.

Hắn khẽ nắm tay nàng, hai người cùng thong thả đi dạo dưới mái hiên dài.

Những cử chỉ chăm sóc rất nhỏ ấy từ lâu đã trở thành thói quen thường ngày của hắn. Hắn không nói những lời thề non hẹn biển lớn lao, cũng không hứa hẹn hoa mỹ.

Chính sự trân trọng, bảo vệ trong từng hành động nhỏ nhặt nhất khiến Tư Dao rung động.

Nàng cảm nhận được mình đang được yêu thương một cách đàng hoàng.

Lòng kiêu hãnh của nàng được sưởi ấm từng chút một.

Mỗi bước đi bên hắn đều mang lại sự an tâm tuyệt đối.

Trở về phòng ngủ, không gian chìm vào sự yên tĩnh của màn đêm.

Tư Dao ngồi một mình trước gương đồng lớn, chậm rãi tháo từng chiếc trâm cài tóc.

Nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân trong tấm gương mờ ảo, nàng bỗng khựng lại.

Quá khứ đau buồn từ sâu thẳm ký ức đột ngột dâng lên như một bóng ma.

Những lời cay nghiệt, sỉ nhục của Tần Tuyên và người đời lại vang vọng bên tai nàng.

"Người đàn bà hòa ly", "nữ t.ử không còn trong trắng", "kẻ sa sút không xứng đáng".

Từng câu chữ như những vết d.a.o cũ, dù đã lành miệng nhưng vẫn để lại vết sẹo ngứa ngáy. Dù đã cố gắng buông bỏ để bắt đầu cuộc sống mới ở Giang Nam.

Nhưng mặc cảm về thân phận tái giá vẫn như chiếc gai nhọn cắm sâu trong lòng nàng.

Nàng khẽ cụp mi mắt, ngón tay siết c.h.ặ.t chiếc trâm bạc.

Nỗi tự ti ấy, vẫn chưa thể hoàn toàn xóa nhòa.

Hoắc Cận Thừa từ phía sau đẩy cửa bước vào gian phòng ngủ ấm áp.

Hắn nhìn thấy dáng vẻ thất thần, cô độc của nàng trước gương liền tiến lại gần.

Hắn thong thả ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh nàng, ánh mắt dịu dàng đầy quan tâm.

Sau một hồi do dự, Tư Dao khẽ ngước đầu, lấy hết can đảm mở lời hỏi nhỏ:

"Chàng... chàng có từng để tâm đến những lời người đời ngoài kia nói về ta không?"

Hắn im lặng lắng nghe, đôi mắt đen sâu thẳm khóa c.h.ặ.t gương mặt nàng.

Tư Dao c.ắ.n môi, thanh âm rất nhẹ nhưng chất chứa bao nỗi niềm mặc cảm:

"Họ nói ta là nữ t.ử đã qua một đời chồng, là người đã mất đi danh dự..."

Nàng nhìn hắn, ánh mắt run rẩy chờ đợi một câu trả lời từ người đàn ông quyền lực.

Nỗi sợ hãi bị chê cười một lần nữa trỗi dậy trong lòng nàng.

Hoắc Cận Thừa không lập tức lên tiếng trả lời câu hỏi đầy lo âu của nàng.

Hắn đứng dậy, bước vòng ra phía sau lưng nàng, đôi mắt nhìn nàng qua gương.

Bàn tay rộng lớn, thô ráp của hắn nhẹ nhàng chạm vào chiếc phượng quan trân quý trên đầu nàng.

Hắn tự tay gỡ chiếc phượng quan nặng nề, rồi đến từng cây trâm cài tóc một cách cẩn thận. Hắn làm vô cùng chậm rãi, như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Mái tóc đen dài, mềm mại của Tư Dao buông xõa xuống hai bên vai trần.

Hoắc Cận Thừa khẽ cúi người, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai nàng từ phía sau.

Hắn để cằm mình tựa nhẹ lên tóc nàng, ánh mắt hai người gặp nhau trong gương đồng.

Sự gắn kết vô hình qua tấm gương phản chiếu khiến không khí trở nên ấm áp. Hắn dùng hành động để chứng minh, hắn luôn ở đây.

Hoắc Cận Thừa khẽ nâng chiếc cằm thanh tú của nàng lên, bắt nàng nhìn thẳng vào mắt mình.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang đong đầy nước mắt của nàng, chậm rãi cất giọng trầm thấp:

"Tư Dao, điều người đời gọi là trinh tiết, suy cho cùng chỉ là chiếc l.ồ.ng ích kỷ."

Hắn dừng lại một chút, thanh âm vô cùng kiên định đập tan mọi xiềng xích phong kiến:

"Chiếc l.ồ.ng do những kẻ nam nhân bất tài dựng nên để giam cầm, định giá nữ t.ử mà thôi."

Hắn siết nhẹ vòng tay, hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn truyền qua tấm lưng nàng:

"Trong cuộc hôn nhân cũ đầy đau thương kia, người có lỗi chưa từng là nàng."

Hắn ghé sát tai nàng, buông lời khẳng định đắt giá nhất xóa bỏ mọi mặc cảm:

"Đối với ta, nàng vĩnh viễn là đóa hoa sạch sẽ, trân quý và duy nhất trong cuộc đời này."

Hắn khẽ thở dài, giọng nói chứa đựng sự tự trách khôn nguôi:

"Điều duy nhất khiến ta tiếc nuối và hận bản thân mình... là ta đã đến quá muộn."

Từng chữ từng lời của hắn như dòng nước ấm, tan chảy hoàn toàn lớp băng lạnh giá cuối cùng.

Nỗi tự ti bấy lâu nay của nàng, triệt để sụp đổ trước tấm chân tình của hắn.

Lần đầu tiên kể từ ngày ký vào tờ hòa ly thư dứt khoát rời khỏi Tần phủ.

Lăng Tư Dao không kìm nén nữa, nàng bật khóc nức nở thành tiếng trước gương đồng.

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm đẫm vào mu bàn tay của Hoắc Cận Thừa.

Nàng khóc không phải vì đau đớn, tủi nhục hay oán hận kẻ phụ tình năm xưa nữa.

Mà nàng khóc vì hạnh phúc, vì cuối cùng trên đời này cũng có người nhìn thấy giá trị thật của nàng. Có người trân trọng linh hồn nàng vượt lên trên mọi định kiến thối nát của người đời. Tư Dao xoay người lại, gục đầu vào bờ vai vững chãi của Hoắc Cận Thừa, ôm c.h.ặ.t lấy hắn. Nàng nghẹn ngào, thanh âm run rẩy thốt ra từ đáy lòng:

"Cảm ơn chàng... cảm ơn chàng vì đã tìm thấy ta."

Những giọt nước mắt ấy tuôn rơi, cuốn trôi hoàn toàn mọi cay đắng của ba năm làm dâu.

Mọi tổn thương sâu sắc bấy lâu nay chính thức được chữa lành trọn vẹn.

Hoắc Cận Thừa không vội vàng cử động, hắn cứ để mặc cho nàng khóc hết nỗi lòng. Hắn cúi đầu, dịu dàng đặt một nụ hôn lên vầng trán thanh tú của nàng dưới ánh nến.

Bàn tay hắn khẽ vỗ về tấm lưng đang run rẩy của vợ, thanh âm trầm thấp đầy bao dung:

"Từ nay về sau, nàng không cần phải chứng minh điều gì với bất kỳ ai nữa."

Tư Dao ngước đầu lên, lau đi những giọt lệ còn vương trên mi mắt, nhìn hắn mỉm cười.

Nàng chủ động giơ bàn tay nhỏ bé ra, nắm c.h.ặ.t lấy những ngón tay thon dài của chàng.

"Thiếp cũng vậy, thiếp nguyện cùng chàng đi đến tận cùng cuộc đời."

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, lời hứa gắn bó trọn đời được thốt ra vô cùng kiên định.

Bất kể phía trước triều đình còn bao nhiêu sóng gió, nàng cũng không bao giờ buông tay.

Tình yêu dựa trên sự tôn trọng tuyệt đối đã gắn kết hai tâm hồn làm một.

Hai người cùng nhau đứng dậy, chậm rãi bước đến bên bộc cửa sổ gỗ của phòng ngủ.

Hoắc Cận Thừa khẽ mở hé cửa, bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tư Dao.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết đầu đông vẫn rơi lặng lẽ, phủ một màu trắng tinh khôi lên vạn vật.

Tư Dao nhìn màn tuyết trắng xóa, ký ức đột ngột kéo nàng về đêm giao thừa năm ấy. Đêm giao thừa ở Tần phủ, nàng cũng từng một mình đứng dưới hiên nhìn tuyết rơi đầy đầu.

Cũng là những bông tuyết lạnh giá của mùa đông, nhưng tâm thế nay đã hoàn toàn khác biệt.

Năm xưa nàng cô độc, bất hạnh gánh chịu sự ruồng bỏ của người đàn ông phụ bạc.

Hôm nay bên cạnh nàng đã có một bờ vai vững chãi cùng đứng ngắm tuyết, che chở cho nàng. Mùa đông khắc nghiệt ngoài kia vẫn còn tồn tại, nhưng trái tim nàng đã ngập tràn hơi ấm. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, nội tâm thanh thản đến lạ kỳ.

Ánh nến hỷ đỏ rực trong phòng ngủ tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, soi sáng không gian.

Hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau, tận hưởng sự bình yên tuyệt đối sau bao thăng trầm biến cố.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn lặng lẽ rơi xuống đất, phủ lấp đi mọi dấu vết của mùa đông cũ. Mọi đau thương, uỷ khuất của quá khứ đã hoàn toàn bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày. Inside gian phòng, hơi ấm của tình yêu và tiếng cười khẽ đã thay thế hoàn toàn mọi khổ đau. Lăng Tư Dao khẽ tựa đầu lên bờ vai rộng lớn của Hoắc Cận Thừa, khóe môi cong lên viên mãn. Nàng hiểu rằng, mùa xuân đẹp nhất của đời mình không đến vào lúc trăm hoa đua nở.

Mà nó đến vào đúng ngày có một người đàn ông thật lòng yêu thương, trân trọng con người thật của nàng.

Cuộc đời mới của nàng, từ nay về sau sẽ chỉ còn lại hạnh phúc rực rỡ.

Bên ngoài, tuyết vẫn phủ trắng mái ngói như đêm giao thừa năm nào.

Nhưng lần ấy, Lăng Tư Dao cô độc giữa giá rét; còn hôm nay, nàng được ôm trong vòng tay của người luôn xem nàng là báu vật.

Mùa đông của quá khứ đã khép lại.

Mùa xuân của Lăng Tư Dao, cuối cùng cũng nở rộ.

---HOÀN---

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

VƯƠNG GIA TỰ TRỌNG, TA LÀ THÍM THẬP NHẤT CỦA CHÀNG

Trong đại điển chọn Vương phi của Tam hoàng t.ử, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi dắt tay một đóa trà xanh mảnh mai, hiên ngang tuyên bố trước mặt phụ mẫu tôi:

"Dung Hoàn, ta thương nàng, nhưng Dao Thanh quá yếu đuối, lại có ơn cứu mạng ta. Ta phải cho nàng ấy vị trí Trắc phi."

Cố Dao Thanh khóc như lê hoa đái vũ, tự ngả nhào xuống hồ nước đóng băng rồi run rẩy gầm gừ: "Tam điện hạ đừng trách Lệnh tỷ tỷ, là tự thiếp thân không đứng vững..."

Tôi không thèm giải thích, tiến lên túm tóc ả đạp thẳng xuống hồ lần hai: "Nãy cô tự diễn, giờ bản tiểu thư mới đạp thật cho đúng tội nè. Đã mất công mang tiếng ác thì phải làm cho bõ!"

Tra nam điên tiết định ra tay với tôi, liền bị ám vệ vặn gãy tay ngay tại trận.

Nhiếp Chính Vương Tiêu Lăng Ngự – Thập Nhất Thúc của hắn, người mà cả Hoàng đế cũng phải kiêng dè ba phần – thong thả bước xuống từ long tọa, chặn trước mặt tôi, lạnh lùng liếc nhìn tra nam:

"Hoàng điệt, chọn Vương phi xong chưa? Xong rồi thì lui ra, đừng làm lỡ đại điển sắc phong Nhiếp Chính Vương phi của Lệnh Dung Hoàn – thím thập nhất của chàng."

Lúc này tra nam mới biết, kẻ hắn vừa vứt bỏ lại là đại tiểu thư nắm giữ mật chiếu giám quốc, và là người duy nhất nắm giữ trái tim của vị chiến thần tàn nhẫn nhất vương triều.

9 (kết) - Đóa Hoa Mai Trên Đầu Quả Tim Thủ Phụ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia