Chương 8
Ngự hoa viên rực rỡ sắc mai vàng.
Tiếng đàn và tiếng cười hòa cùng hương rượu đầu xuân thơm nồng.
Lăng Tư Dao khoác áo choàng đỏ nhạt, sánh bước cùng Hoắc Cận Thừa đi vào giữa đại yến.
Kinh thành hoa lệ, không còn một ai dám nhắc đến chuyện nàng từng hòa ly năm xưa.
Những mệnh phụ phu nhân từng coi thường nàng nay đều chủ động tiến lên hành lễ.
Họ cúi đầu, thanh âm tràn ngập sự cung kính:
"Bái kiến Hoắc phu nhân."
Tư Dao khẽ mỉm cười, phong thái ung dung đúng mực của một nữ chủ nhân đại tộc.
Nàng bước đi bên cạnh vị quyền thần, tâm thế bình thản vô cùng.
Sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vị thế này, là do người đàn ông bên cạnh mang lại cho nàng.
Gió xuân đầu năm thổi qua các cung điện vẫn còn mang theo hơi lạnh.
Hoắc Cận Thừa thấy vậy liền dừng bước, tự tay chỉnh lại chiếc áo choàng đỏ nhạt cho nàng.
Ngón tay hắn khẽ lướt qua vai áo, kéo lại dây buộc cho ngay ngắn.
Hắn ngước mắt, nhẹ nhàng lau đi một cánh hoa mai vừa rơi trên tóc Tư Dao.
Khóe môi vị Thủ phụ lãnh khốc khẽ cong lên, tặng nàng một nụ cười ấm áp.
Những cử chỉ chăm sóc vô cùng nhỏ nhặt ấy đều lọt vào tầm mắt của các quan quyến xung quanh.
Họ nhìn nhau, trong lòng đều thầm kinh ngạc và hiểu rõ một sự thật.
Vị Thủ phụ đại nhân vốn nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn với cả thiên hạ kia.
Hóa ra lại có thể dành hết sự dịu dàng, nâng niu cho duy nhất một người phụ nữ.
Sự sủng ái này, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải ghen tị.
Một cung nữ đột ngột từ phía sau bước tới, cung kính cúi đầu hành lễ trước hai người.
"Hoắc phu nhân, sương lạnh xuống dày, phía trước đã chuẩn bị sẵn phòng nghỉ để các phu nhân thay áo choàng."
Đúng lúc đó, một nội thị khác cũng chạy đến truyền lời của Hoàng đế, gọi Hoắc Cận Thừa bàn chính sự.
Hoắc Cận Thừa quay sang nhìn Tư Dao, khẽ nắm tay nàng dặn dò:
"Nàng đi đi, nhớ chờ ta ở ngự uyển, ta sẽ quay lại ngay."
Tư Dao khẽ gật đầu gật đầu: "Chàng đi đi, thiếp biết rồi."
Nàng xoay người, thong thả đi theo bước chân của vị cung nữ kia hướng về phía sau.
Con đường mòn vắng vẻ dẫn qua góc khuất của một hòn giả sơn lớn trong Ngự hoa viên.
Tiếng ồn ào của yến tiệc xa dần, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Tư Dao bước đi bình thản, hoàn toàn không biết có người đã mai phục, đợi sẵn nàng từ lâu.
Nguy hiểm ngầm, đang cận kề phía trước.
Bóng người từ sau hòn giả sơn đột ngột bước ra, chặn đứng lối đi của Tư Dao.
Vị cung nữ dẫn đường kinh hãi kêu lên một tiếng rồi vội vã lui về phía sau.
Tư Dao khựng bước chân lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
Tần Tuyên mặc bộ y phục bằng vải thô rách nát, cũ kỹ của đám tạp dịch trong cung.
Gương mặt hắn tiều tụy, hốc hác, râu ria lởm chởm vì trải qua nhiều ngày khốn khó, cùng đường.
Ánh mắt hắn đỏ hoe, nhìn nàng bằng vẻ mặt đầy đau đớn và kích động.
Tư Dao chỉ kinh ngạc trong chốc lát, rồi gương mặt nàng lập tức lấy lại sự bình thản.
Đối diện với kẻ từng là phu quân của mình, nội tâm nàng không một chút gợn sóng.
Trong mắt nàng lúc này, người đàn ông này chỉ còn là một kẻ xa lạ qua đường.
Sự xuất hiện của hắn, chẳng thể làm nàng bận lòng.
Tần Tuyên bước lên một bước, giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc vang lên giữa không gian vắng lặng.
"Tư Dao... ta sai rồi."
Hắn nhìn bộ hỷ phục sang trọng cùng khí chất cao quý hiện tại của nàng, lòng đau như cắt.
Sau khi mất đi tất cả danh vọng, gia thế và bị người tình bỏ rơi, hắn mới tỉnh ngộ. Hắn mới hiểu rõ trên đời này ai mới là người thật lòng, toàn tâm toàn ý đối tốt với hắn.
Tần Tuyên liên tục cúi đầu xin lỗi, thừa nhận bản thân năm xưa bị Hàn Trạch Vy mê hoặc đến mù quáng.
Hắn run rẩy đưa hai tay ra, giọng nói cầu xin đầy khẩn thiết:
"Tư Dao... chỉ cần nàng quay về, ta sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho nàng."
Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt đầy hy vọng hão huyền, van nài một cơ hội:
"Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không nàng?"
Sự hối hận muộn màng của tra nam, lúc này trông thật nực cười và rẻ rúng.
Lăng Tư Dao đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang khóc lóc trước mặt mình.
Ánh mắt nàng phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút oán hận, cũng chẳng còn tình cảm.
Nàng nhẹ nhàng cất lời, thanh âm điềm nhiên lạnh nhạt:
"Tần Tuyên, ta chưa từng oán hận ngươi, nhưng giữa chúng ta sớm đã không còn gì nữa rồi."
Nàng nhìn hắn, lời nói vô cùng dứt khoát c.h.ặ.t đứt mọi ảo tưởng:
"Ba năm ở Tần phủ, thứ ta mất đi không phải là thời gian, mà là lòng tin dành cho ngươi."
Nàng khuyên hắn nên chấp nhận hiện thực, sống tốt phần đời còn lại rồi chuẩn bị quay người bước đi. Nàng không buông lời c.h.ử.i rủa, không mắng nhiếc sự khốn nạn của hắn ngày trước.
Nhưng chính thái độ coi hắn như người dưng nước lã này của nàng lại là đòn chí mạng.
Nó khiến Tần Tuyên đau đớn, nhục nhã hơn bất kỳ lời trách móc nặng nề nào trên đời. Hắn đứng c.h.ế.t lặng, tim vỡ vụn.
Tần Tuyên nhìn thấy nàng dứt khoát quay lưng, lòng hoảng loạn tột độ.
Hắn vô thức bước lên phía trước, giơ bàn tay thô ráp ra định kéo lấy tay áo của Tư Dao để giữ nàng lại.
Nhưng ngón tay hắn còn chưa kịp chạm vào chéo áo của nàng, một bóng đen cao lớn đã ập đến.
Một bàn tay rộng lớn, mạnh mẽ hơn từ phía bên cạnh đột ngột giơ ra, kéo mạnh Tư Dao về phía sau.
Hoắc Cận Thừa xuất hiện như một vị thần, dứt khoát vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng. Hắn kéo nàng áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình, che chở nàng hoàn toàn ở phía sau lưng.
Ánh mắt hắn nhìn Tần Tuyên lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi đao rèn trong ngục tối.
Khí thế áp đảo, đầy sát khí từ người vị Thủ phụ khiến Tần Tuyên bất giác rùng mình, lùi lại hai bước.
Cả góc khuất ngự hoa viên bỗng chốc trở nên im phăng phắc, không khí đông cứng lại. Uy áp từ nam chính, khiến tra nam không cách nào đứng vững.
Hoắc Cận Thừa không thèm nhìn thẳng vào kẻ t.h.ả.m hại trước mặt, hắn quay người lại nhìn Tư Dao. Hắn nhẹ nhàng nâng chiếc cằm thanh tú của nàng lên, dùng ngón tay cái khẽ vuốt khóe môi đỏ mọng. Hắn cẩn thận chỉnh lại lớp son môi cho nàng một cách dịu dàng nhất, rồi mới quay đầu lại. Ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t vào Tần Tuyên, thanh âm không lớn nhưng rõ ràng truyền khắp lối đi:
"Tần Tuyên."
Hắn ôm c.h.ặ.t eo vợ, giọng nói lạnh thấu xương vang lên đầy ngang tàng, bá đạo:
"Thỏi son trên môi nàng hôm nay là do chính tay ta tô. Ngươi nhìn thêm một cái, ta liền m.ó.c m.ắ.t ngươi; ngươi nói thêm một câu bất kính, ta liền khiến ngươi biến mất khỏi kinh thành này!"
Từng chữ từng lời thốt ra từ miệng vị Thủ phụ quyền lực đều nặng nề, sắc bén như băng nhọn. Lời cảnh cáo đanh thép vang vọng giữa ngự uyển, khiến những quan quyến đang chạy đến xem đều đứng hình. Đây là lời tuyên bố chủ quyền tối cao của hắn dành cho nghịch lân của mình. Kẻ nào dám chạm vào Lăng Tư Dao, kẻ đó phải c.h.ế.t.
Đối diện với ánh mắt tràn ngập sát khí và lời đe dọa bá đạo của Hoắc Cận Thừa.
Tần Tuyên hoàn toàn bị khuất phục, trong lòng không còn sót lại một chút dũng khí kháng cự nào. Đứng trước vị quyền thần nắm giữ đại quyền sinh sát của cả vương triều, hắn chỉ là một con kiến. Hai chân hắn mềm nhũn ra, mất hết sức lực, rốt cuộc quỳ sụp xuống nền đá lạnh giá.
Hắn cúi đầu, toàn thân run rẩy vì sợ hãi tột độ, không dám ngước nhìn lên nữa.
Đúng lúc đó, một toán thị vệ hoàng gia nghe thấy động tĩnh liền rầm rộ chạy đến áp sát.
Họ thô bạo khống chế Tần Tuyên, thẳng tay lôi kéo hắn đứng dậy để đưa ra khỏi Ngự hoa viên.
Trước mặt đông đảo bá quan văn võ và các vị phu nhân quan quyến đang tụ tập vây xem. Hắn hoàn toàn mất sạch chút thể diện và lòng tự trọng cuối cùng của một nam nhân.
Kẻ từng cao ngạo, sỉ nhục nàng ngày trước nay phải nhận lấy sự nhục nhã gấp trăm lần. Hắn cúi đầu chịu tội, chịu đựng sự khinh bỉ của toàn thiên hạ.
Hoắc Cận Thừa buông tay khỏi eo nàng, quay sang khẽ chỉnh lại chiếc trâm cài tóc hoa mai cho Tư Dao.
Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt tràn ngập sự lo lắng, thanh âm trầm thấp hỏi nhỏ:
"Tư Dao, nàng có bị tên điên đó làm cho sợ hãi không?"
Tư Dao ngước đầu nhìn hắn, khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười ấm áp.
Nàng chủ động giơ bàn tay nhỏ bé của mình ra, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay to lớn của chàng. Nàng khẽ ngoảnh đầu nhìn lại bóng dáng Tần Tuyên đang bị thị vệ lôi đi xa dần ở phía sau. Ánh mắt nàng phẳng lặng, không còn một chút hận thù, cũng chẳng còn một tia thương hại nào nữa. Từ giây phút này, cái tên Tần Tuyên chính thức bị xóa sổ hoàn toàn khỏi cuộc đời nàng.
Mọi ân oán đau khổ của quá khứ cũ, đến đây là chấm dứt trọn vẹn.
Hai người sóng vai nhau, chậm rãi bước đi trên con đường đá dẫn trở lại đại điện yến tiệc. Tiếng gió xuân nhẹ nhàng thổi qua rừng mai, mang theo hương hoa thoảng nhẹ đầy thư thái.
Hoắc Cận Thừa nắm tay Lăng Tư Dao bước qua rừng mai đang nở rộ.
Sau lưng họ là Tần Tuyên quỳ gục trong sự khinh miệt của mọi người, kết cục bi t.h.ả.m đã định.
Phía trước là ánh nắng đầu xuân trải dài trên lối đá, soi rọi con đường tương lai tươi sáng.
Mọi duyên nợ cũ đã khép lại một cách viên mãn và sảng khoái nhất.
Chỉ còn một mùa xuân mới ngập tràn hạnh phúc và sự trân trọng thuộc về hai người họ.