Chương 7

Sau đại hôn, cuộc sống của Lăng Tư Dao tại Hoắc phủ vô cùng tự tại.

Mỗi buổi sáng, quản gia đều cung kính mang sổ sách đến sảnh để nàng duyệt.

Gia nhân trong phủ trên dưới một lòng, không ai dám tỏ thái độ khinh miệt với vị phu nhân tái giá này.

Mỗi ngày trước khi vào triều, Hoắc Cận Thừa đều cùng nàng dùng bữa sáng.

Hắn ăn nói rất ít, nhưng động tác gắp thức ăn cho nàng lại vô cùng tự nhiên.

Trước khi bước ra cửa xe ngựa, hắn luôn dừng bước quay đầu dặn dò quản gia:

"Chuẩn bị thêm mấy món ngọt phu nhân thích, xem nàng có cần sắm sửa gì không."

Tư Dao đứng bên hiên nhìn theo xa giá, lòng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả.

Nàng dần cảm nhận được sự bình yên đích thực mà trước đây chưa từng có.

Hóa ra, được che chở công khai lại nhẹ nhõm đến mức này.

Biết mẫu thân của Tư Dao thường xuyên đau nhức xương khớp mỗi khi trở trời.

Hoắc Cận Thừa đã dùng danh nghĩa cá nhân sai vị ngự y giỏi nhất kinh thành đến phủ khám bệnh.

Hắn thậm chí còn tự mình đến tiểu viện của bà, ân cần hỏi kỹ đơn t.h.u.ố.c.

Hắn trực tiếp dặn dò nhà bếp nấu riêng các món bổ dưỡng thích hợp với người già.

Mẹ của Tư Dao cảm động đến đỏ hoe mắt, bà nắm lấy tay con gái nghẹn ngào:

"Mẹ chưa từng nghĩ một vị Thủ phụ quyền cao chức trọng lại đối đãi với mẹ chu đáo thế này."

Bà nhìn Hoắc Cận Thừa bằng ánh mắt đầy trân trọng, coi hắn như con ruột.

Tư Dao đứng bên cạnh lặng lẽ mỉm cười, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc.

Nàng thầm nghĩ, quyết định cùng hắn trở về kinh thành lần này hoàn toàn đúng đắn.

Sự trân trọng của hắn dành cho gia đình nàng, chính là câu trả lời lớn nhất.

Trong một buổi yến tiệc long trọng tại phủ Thượng thư.

Một vài vị phu nhân quan lại nhỏ tụ tập một góc, cố ý nói bóng gió chuyện cũ.

Họ xì xào bàn tán việc Lăng Tư Dao từng hòa ly, ám chỉ nàng không xứng đáng làm Thủ phụ phu nhân.

Hoắc Cận Thừa đi tới, nghe thấy những lời đàm tiếu ấy liền lập tức sa sầm mặt mặt.

Cạch một tiếng, hắn lạnh lùng đặt mạnh chén trà xuống bàn gỗ.

Ánh mắt sắc bén như d.a.o quét qua từng người, thanh âm trầm thấp mang theo uy áp:

"Hoắc phu nhân là người ta dùng sính lễ và hôn thư đàng hoàng để cưới về."

Hắn đứng chắn trước mặt Tư Dao, giọng nói vang lên đầy cảnh cáo khắp sảnh yến:

"Kẻ nào còn dám lấy quá khứ của nàng ra bàn tán, chính là công nhiên x.úc p.hạ.m Hoắc phủ."

Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc, không một ai dám ho he nửa lời.

Sự bảo vệ ngang tàng của hắn dập tắt hoàn toàn mọi lời ác ý trong kinh thành.

Vài ngày sau, triều đình nổi lên một trận lôi đình chấn động.

Ngay trong buổi thiết triều đầu năm, Hoắc Cận Thừa bước ra khỏi hàng quan viên.

Hắn dâng lên Hoàng đế một tập hồ sơ dày cộp, kết quả điều tra mật kéo dài nhiều tháng.

Đó là bằng chứng đanh thép về vụ án tham ô ngân khố khổng lồ liên quan đến Tần gia.

Tần Tuyên đứng ở hàng quan viên phía dưới, nghe thấy tên gia tộc mình liền mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Hắn run rẩy, trong lòng vẫn nuôi hy vọng có thể dùng tiền bạc và các mối quan hệ để thoát tội.

Nhưng khi ngẩng đầu gặp phải ánh mắt lạnh thấu xương của Hoắc Cận Thừa trên cao.

Toàn thân Tần Tuyên cứng đờ, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn chợt nhận ra, Hoắc Cận Thừa lần này ra tay tuyệt đối không lưu tình.

Con đường lui của Tần gia, đã hoàn toàn bị c.h.ặ.t đứt.

Hoàng đế lật xem từng trang bằng chứng rõ ràng, cơn giận dữ lập tức bùng nổ.

Ngài đập mạnh tay xuống long ngai, ban chỉ dụ ngay tại đại điện:

"Tịch thu toàn bộ gia sản Tần gia, bãi bỏ tước vị Hầu phủ, cách chức tất cả kẻ liên quan!"

Tần Tuyên nghe xong liền quỳ sụp xuống đất, đại não hoàn toàn trống rỗng.

Thị vệ lập tức tiến lên, thẳng tay lột bỏ mũ quan và triều phục trên người hắn.

Hắn bị đè quỳ rạp dưới sàn điện lạnh giá, chịu đựng hàng trăm ánh mắt khinh bỉ của bá quan.

Tần Tuyên lắp bắp cố tìm lời biện minh, cầu xin sự khoan hồng từ thiên t.ử.

Nhưng xung quanh không một ai bước ra nói đỡ cho hắn nửa lời.

Hẻ cấu kết chia chác ngày trước nay đều quay lưng, chỉ sợ bị liên lụy.

Tra nam trơ mắt nhìn quyền lực biến mất, triệt để nếm trải cảm giác tuyệt vọng.

Cùng ngày hôm đó, quan sai phủ Thừa tuyên rầm rộ kéo đến niêm phong Tần phủ.

Từng rương vàng bạc, gấm vóc tích cóp nhiều năm bị thô bạo khuân vác ra ngoài.

Tấm biển hiệu Vĩnh An Hầu phủ bằng gỗ quý treo trên cửa lớn bị binh lính giật sụp xuống.

Tiếng rầm chát chúa vang lên, vỡ đôi trên nền đất bụi bặm.

Tần Tuyên t.h.ả.m hại đứng bên đường, chỉ biết trơ mắt nhìn ngôi nhà kiêu hãnh của mình biến thành hoang phế.

Hắn không được phép mang theo bất cứ thứ gì, tay trắng bị đuổi ra khỏi phủ đệ.

Bộ dạng quần áo xộc xệch, tiều tụy của hắn thu hút sự chỉ trỏ của vô số bá tánh vây xem.

Niềm tự hào về gia thế cao quý của hắn bấy lâu nay hoàn toàn bị giẫm nát.

Lần đầu tiên trong đời, hắn hiểu thế nào là trắng tay chỉ sau một đêm.

Cái giá của sự phản bội và phụ bạc, đã bắt đầu ập xuống đầu hắn.

Không còn nơi nào để đi, Tần Tuyên thẫn thờ tìm đến một quán trà khuất trong kinh thành. Hắn hẹn gặp Hàn Trạch Vy, hy vọng người tình thanh mai trúc mã sẽ cho hắn một chút an ủi lúc này.

Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của hắn, Hàn Trạch Vy liền biến sắc, lạnh lùng lùi ra xa.

"Tần công t.ử, giữa hai chúng ta vốn chưa từng định hôn ước, xin tự trọng."

Thanh âm của ả lạnh nhạt, không chút tình nghĩa, dứt khoát c.h.ặ.t đứt mọi quan hệ.

Ả thẳng thừng tuyên bố không muốn dính dáng gì đến một kẻ phạm tội, mất hết tiền đồ.

Nói xong, Hàn Trạch Vy quay người bước ra ngoài, không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Ả nghiễm nhiên bước lên xe ngựa sang trọng của một vị công t.ử quyền quý khác đang đợi sẵn.

Tần Tuyên đứng c.h.ế.t lặng giữa con phố đông người, lòng đau như d.a.o cắt.

Hắn lúc này mới sáng mắt ra, nhận rõ bộ mặt thật hám danh lợi của người phụ nữ hắn từng bất chấp bảo vệ.

Sự phản bội này, chính là quả báo nhãn tiền của hắn.

Tin tức Tần gia sụp đổ nhanh ch.óng truyền đến hậu viện Hoắc phủ ngay chiều hôm đó.

Lão quản gia cung kính đứng bên cạnh, thấp giọng báo cáo kết cục của phủ họ Tần cho phu nhân.

Lăng Tư Dao ngồi bên bàn đá trong vườn hoa, lặng lẽ nhìn những cánh hoa mai rụng xuống.

Gương mặt nàng phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng.

Nàng không tỏ ra vui mừng hớn hở, cũng không buông lời hả hê châm chọc kẻ thất thế.

Hoắc Cận Thừa bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của nàng vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.

Tư Dao ngước đầu nhìn hắn, khẽ nói:

"Đó là lựa chọn của hắn, kết cục thế nào cũng không còn liên quan đến ta nữa."

Thanh âm điềm nhiên ấy khẳng định nàng đã thực sự buông bỏ đoạn quá khứ đau buồn.

Hắn mỉm cười, cái nắm tay của hai người càng thêm siết c.h.ặ.t dưới gốc mai.

Hoắc Cận Thừa dắt tay nàng đi dọc theo hành lang vương phủ lúc chạng vạng tối. Hắn dừng bước, nhìn sâu vào đôi mắt thanh tú của nàng, thanh âm trầm thấp đầy thâm tình:

"Tư Dao, ta khơi lại vụ án tham ô của Tần gia, không phải vì muốn trả thù thay nàng."

Hắn giơ tay vén một lọn tóc mai ra sau tai cho nàng, giọng nói vô cùng dịu dàng:

"Điều ta mong muốn nhất là từ nay về sau, không một ai có thể khiến nàng chịu uỷ khuất."

Hắn khẽ kéo nàng vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai nhỏ nhắn:

"Dù thế cục triều đình ngoài kia có thay đổi thế nào, nàng và mẫu thân vẫn luôn là người nhà của ta."

Tư Dao dựa nhẹ đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ.

Cảm giác an toàn tuyệt đối bao bọc lấy nàng, nỗi sợ hãi về tương lai hoàn toàn tan biến.

Nàng biết, người đàn ông này sẽ là bến đỗ bình yên nhất đời nàng.

Sáng hôm sau, một đạo ý chỉ từ trong cung được tổng quản thái giám đích thân mang đến Hoắc phủ.

Ý chỉ của hoàng gia mời Hoắc Cận Thừa và Thủ phụ phu nhân vào cung tham dự yến tiệc thưởng hoa mai.

Tư Dao nhận thiệp mời bằng vàng ròng trân quý, trong lòng có chút bất ngờ. Nàng không lường trước được rằng, buổi yến tiệc sắp tới này lại là nơi nàng gặp lại Tần Tuyên.

Kẻ đã mất hết tất cả quyền lực nay chỉ còn là một kẻ t.h.ả.m hại dưới đáy xã hội.

Hoắc Cận Thừa nhìn tấm thiệp mời, khẽ siết lấy tay nàng, mỉm cười trấn an đầy tự tin.

Ánh mắt hắn hiện lên một tia lạnh lùng, dường như đã dự liệu trước mọi việc sẽ xảy ra.

Bên ngoài cửa sổ, gió xuân khẽ lay động những cành mai đỏ rực rỡ dưới ánh nắng.

Một cuộc đối đầu triệt để giữa đỉnh cao và vực sâu đang chờ đợi họ phía trước.

Lăng Tư Dao khép lại quyển sách trên án thư trong thư phòng Hoắc phủ, đứng dậy chuẩn bị phục sức.

Phía sau là cuộc hôn nhân tủi nhục với Tần gia đã c.h.ế.t từ lâu, không còn một chút dấu vết.

Phía trước là ánh hào quang tôn quý của vị phu nhân tối cao, nắm giữ quyền lực triều đình.

7 - Đóa Hoa Mai Trên Đầu Quả Tim Thủ Phụ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia