Chương 6
Kinh thành từ sáng sớm đã chấn động.
Treo đèn kết lụa đỏ, khắp các ngõ ngách đều tràn ngập sắc hỷ rực rỡ.
Người dân chen chúc kín hai bên con đường lớn dẫn thẳng đến Hoắc phủ.
Hôm nay là ngày đại hôn của vị Thủ phụ trẻ tuổi quyền khuynh thiên hạ.
Chưa từng có một vị quan viên nào tổ chức hôn lễ với linh đình đến vậy.
Những đoàn xe chở sính lễ nối đuôi nhau dài dằng dặc, trải khắp các con phố lớn.
Mười dặm hồng trang, sính lễ dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối.
Đám đông không ngừng xôn xao, bàn tán đầy tò mò về danh tính của vị tân nương t.ử.
Ai có thể lọt vào mắt xanh của vị quyền thần lãnh khốc ấy.
Thiên hạ đều đang nín thở chờ xem.
Tại Hoắc phủ, không khí nghênh tân vô cùng khẩn trương.
Hoắc Cận Thừa khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ sậm thêu chỉ vàng tráng lệ.
Hắn bước đi dứt khoát, đích thân đi kiểm tra từng lễ vật xếp đầy trong sân.
Từ sính thư viết trên giấy vàng trân quý, sính lễ thượng hạng đến chiếc kiệu hoa Dat Vàng.
Đội nhạc hỷ chỉnh đốn nhạc cụ, cấm vệ quân nghiêm trang mở đường phía trước.
Hắn quay sang dặn dò lão quản gia, thanh âm trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực:
"Không được để xảy ra bất kỳ một sơ suất nhỏ nào."
Hôm nay là ngày hắn muốn dùng vinh quang lớn nhất để bù đắp cho Lăng Tư Dao.
Hắn muốn giẫm nát tất cả những tủi hờn, nhục nhã mà nàng từng phải gánh chịu.
Đây là lời tuyên bố đanh thép của hắn với toàn thể thiên hạ.
Ở phía bên kia biệt viện, căn phòng ngập tràn sắc đỏ ấm áp.
Lăng Tư Dao ngồi trước gương đồng lớn, trên người khoác bộ hỷ phục thêu phượng hoàng.
Những mũi kim cuối cùng trên tà váy là do chính đôi tay thon dài của nàng tự hoàn thiện.
Nhìn bóng mình trong gương, l.ồ.ng n.g.ự.c nàng khẽ phập phồng vì xúc động và hồi hộp.
Mẹ nàng nhẹ nhàng tiến lại gần, cẩn thận chỉnh lại tấm khăn voan đỏ cho con gái.
Bà nắm c.h.ặ.t lấy đôi tay đang khẽ run của nàng, giọng nói nghẹn ngào:
"Tư Dao, lần này xuất giá, con hãy sống vì hạnh phúc của chính mình."
Tư Dao khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định, bình thản.
Nàng không còn là cô dâu rơm rớm nước mắt bước vào cuộc hôn nhân vì gia tộc năm xưa.
Hành trình mới này, nàng đường đường chính chính bước đi.
Tiếng chiêng trống vang lên giòn giã ngoài cửa biệt viện báo hiệu giờ lành đã đến.
Hoắc Cận Thừa không giao việc đón dâu cho người dưới mà đích thân cưỡi tuấn mã dẫn đầu.
Hắn thúc ngựa dừng trước cửa lớn, dáng người cao lớn, thẳng tắp đầy uy nghiêm.
Khi Lăng Tư Dao được hỷ nương đỡ bước ra, hắn liền dứt khoát nghiêng người xuống ngựa.
Hắn vững vàng bước tới, đưa bàn tay rộng lớn ra đỡ lấy tay nàng, dìu nàng lên kiệu hoa.
Ánh mắt hắn nhìn nàng qua lớp khăn voan vô cùng dịu dàng, trân trọng hiếm thấy.
Trước mặt đông đảo bá quan văn võ và dân chúng xem lễ, hắn không hề giấu diếm sự cưng chiều.
Hành động phá vỡ quy củ ấy khiến tất cả quan viên và người xem đều kinh ngạc tột độ.
Vị Thủ phụ lãnh khốc g.i.ế.c người không chớp mắt, nay lại dịu dàng đến mức này.
Đoàn rước dâu hoành tráng bắt đầu chuyển bánh, kéo dài qua nhiều con phố sầm uất.
Kiệu hoa sơn son thếp vàng tráng lệ đi giữa, xung quanh là tám mươi tám rương sính lễ.
Lụa đỏ phủ kín mặt đường, tiếng nhạc hỷ vang dội thấu tận trời xanh.
Người dân kinh thành vây xem đông nghịt, chen lấn nhau để nhìn cho rõ đám cưới thế kỷ.
Họ không ngừng xuýt xoa, cảm thán đầy kinh ngạc trước sự chịu chi của vị Thủ phụ:
"Quy mô lớn thế này, ngay cả công chúa xuất giá cũng chưa chắc được long trọng đến vậy."
"Tân nương t.ử thật là có phúc khí lớn."
Tiếng chúc tụng, ca ngợi vang lên không ngớt dọc theo hai bên đường lớn.
Cả kinh thành như chìm đắm trong ngày vui của người đàn ông quyền lực nhất triều đình.
Cùng lúc đó, trước cổng phủ họ Tần, bầu không khí lại vô cùng ngột ngạt.
Xe ngựa của Tần Tuyên vừa chuẩn bị rời phủ thì bị đoàn nghênh thân dài dằng dặc chặn đường.
Hắn cau mày đầy khó chịu, dứt khoát bước xuống xe định xem kẻ nào dám cản đường mình.
Đúng lúc đó, cỗ kiệu hoa lộng lẫy của Hoắc phủ chậm rãi đi ngang qua trước mặt hắn.
Một cơn gió đông đột ngột thổi qua, làm tà rèm kiệu hoa khẽ lay động, vén lên một góc nhỏ.
Tần Tuyên vô tình nhìn vào trong, gương mặt hắn lập tức cứng đờ, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Sau lớp khăn voan đỏ mỏng manh kia, chính là gương mặt thanh tú quen thuộc của Lăng Tư Dao. Hắn không nhìn nhầm, người phụ nữ từng bị hắn khinh thường như cỏ rác nay đang ngồi trong kiệu hoa. Hắn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m đến trắng bệch.
Đám đông người dân vây quanh bắt đầu nhận ra câu chuyện cũ, tiếng bàn tán xầm xì rộ lên.
"Kia chẳng phải là Lăng cô nương, vợ cũ của Tần thế t.ử sao?"
"Hóa ra tân nương của Thủ phụ lại là nàng ấy. Tần thiếu gia đúng là có mắt như mù."
"Bỏ rơi một viên minh châu để rước về một kẻ giả tạo, Tần gia lần này nhục nhã rồi."
Từng lời mỉa mai, châm biếm của người đời như những cái tát nảy lửa vỗ thẳng vào mặt Tần Tuyên.
Gương mặt hắn lúc xanh lúc trắng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì nhục nhã và tức giận khôn cùng.
Hắn trơ mắt nhìn đoàn rước dâu nghiễm nhiên đi qua, lòng dấy lên một cảm giác mất mát khó tả.
Lần đầu tiên trong đời, sự tự phụ của hắn bị giẫm đạp triệt để dưới chân người khác.
Hắn đứng chôn chân trong gió lạnh, nếm trải mùi vị hối hận muộn màng.
Ở quán trà đối diện phủ Tần, cửa sổ trên lầu hai đang khẽ mở một khe nhỏ.
Hàn Trạch Vy đứng phía sau cánh cửa, nghe tin Thủ phụ đại hôn liền cố ý đến đây xem náo nhiệt.
Trong lòng ả vẫn luôn nhen nhóm một chút hy vọng mong manh rằng mình sẽ lọt vào mắt vị quyền thần.
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt tân nương t.ử ngồi trong kiệu hoa chính là Lăng Tư Dao, ả lập tức run lên.
Sắc mặt Hàn Trạch Vy trắng bệch như tờ giấy, chiếc khăn tay trong tay bị ả vặn vẹo đến rách nát.
Mọi toan tính trèo cao, mọi âm mưu tiếp cận Hoắc phủ trong đầu ả hoàn toàn tan thành mây khói.
Ả nhìn chằm chằm vào kiệu hoa bằng ánh mắt đầy ghen ghét, đố kỵ đến cực điểm.
Lòng ả tràn ngập sự hoảng sợ và hối hận vì trước đây đã quá khinh địch, không coi Tư Dao là mối đe dọa.
Bàn tay ả bấu c.h.ặ.t vào mép cửa sổ gỗ, móng tay gãy ngọt.
Đoàn rước dâu cuối cùng cũng dừng lại trước cửa lớn uy nghiêm của Hoắc phủ.
Hoắc Cận Thừa dứt khoát xuống ngựa, bước đến bên kiệu, tự tay vén rèm đỡ Lăng Tư Dao xuống.
Giữa bao ánh mắt dò xét, kinh ngạc của hàng trăm quan viên đại thần và khách quý có mặt.
Hắn thản nhiên nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cùng nàng bước qua chậu than đỏ hồng.
Hai người song hành bước từng bước vững chắc tiến thẳng vào bên trong chính đường.
Ánh mắt hắn quét qua một lượt, khí thế lạnh lùng khiến những kẻ định xầm xì phải lập tức ngậm miệng.
Không một ai có mặt tại yến tiệc còn dám hé môi xem thường người phụ nữ từng có một đời chồng này.
Bởi vì từ hôm nay, nàng đã là Hoắc phu nhân danh chính ngôn thuận, được Thủ phụ công khai nâng niu.
Vị thế của nàng, từ nay không ai có thể lay chuyển.
Nghi lễ bái đường long trọng kết thúc trong tiếng chúc tụng vang dội của các quan viên.
Hoắc Cận Thừa đưa Tư Dao về phía hậu viện, dừng lại trước cửa hôn phòng rực rỡ ánh nến.
Hắn khẽ xoay người, bàn tay rộng lớn nắm lấy tay nàng, thanh âm trầm thấp chỉ đủ hai người nghe:
"Từ hôm nay, sẽ không một ai trên thế gian này có thể khiến nàng phải cúi đầu chịu nhục nữa."
Tư Dao ngước đầu nhìn người đàn ông tuấn tú trước mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một luồng hơi ấm ngập tràn.
Nụ cười của nàng rạng rỡ, lần đầu tiên nàng cảm thấy bản thân thực sự có một mái nhà an toàn.
Nàng khẽ gật đầu: "Thiếp tin chàng."
Nhưng ở một góc phố lạnh lẽo khác của kinh thành, Tần Tuyên vẫn đứng lặng người trước cổng phủ.
Ánh mắt hắn thẫn thờ dõi theo hướng đoàn người đã đi khuất từ lâu, lòng trống rỗng.
Sự hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm trí hắn.
Cánh cổng Hoắc phủ khép lại sau lễ thành hôn, mở ra một cuộc sống mới cho Lăng Tư Dao.
Bên trong phòng tân hôn nến hồng ấm áp, tình xuân phơi phới, khép lại mọi giông bão quá khứ.
Còn bên ngoài phố lớn, bóng dáng Tần Tuyên cô độc đứng nhìn đám đông dần tản đi hết.
Gió đông thổi qua, mang theo cái lạnh thấu xương và sự cô quạnh ngập tràn nội tâm hắn.
Cảm giác mất mát to lớn không gì bù đắp được chính thức bóp nghẹt lòng tự phụ của tra nam.
Chính từ khoảnh khắc này, cuộc đời của hai người họ hoàn toàn rẽ sang hai hướng trái ngược nhau.
Một người bước lên đỉnh cao vinh quang và hạnh phúc viên mãn bên đấng lang quân như ý.