Chương 5

Sáng ngày đầu tiên của thời hạn hai ngày, Hoắc Cận Thừa không xuất hiện.

Hắn giữ đúng lời hứa, không đến tiệm thêu làm phiền, cũng không sai người thúc ép.

Lăng Tư Dao vẫn cúi đầu thêu thùa như thường lệ.

Nhưng trong lòng nàng không ngừng suy nghĩ đến lời cầu hôn chấn động triều dã hôm trước.

Các thợ học việc trong tiệm ríu rít tò mò:

"Lăng chưởng quỹ, vị đại quan hôm qua không quay lại nữa sao?"

Tư Dao khẽ vuốt lụa, điềm nhiên đáp:

"Người ta quyền cao chức trọng, có lẽ đã đổi ý rồi."

Nói thì nói vậy, nhưng chính nàng cũng nhận ra bản thân mình có chút bất thường.

Mỗi khi bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc, nàng lại vô thức ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Nỗi mong manh khẽ lay động, khiến những đường kim của nàng chậm đi vài nhịp.

Giữa trưa, một vài tên lưu manh lạ mặt đột nhiên xuất hiện trước phố.

Chúng hùng hổ đi về phía tiệm Dao Sắc, định gây sự với khách hàng ra vào tiệm.

Nhưng chúng chưa kịp chạm vào bậc cửa, hai người đàn ông lạ mặt mặc thường phục đã chặn lại.

Không có tiếng động lớn, hai hộ vệ ra tay vô cùng nhanh gọn, lôi đám lưu manh vào ngõ tối.

Con phố nhỏ trước cửa tiệm lập tức khôi phục lại vẻ yên bình vốn có.

Tư Dao đứng bên trong chứng kiến toàn bộ sự việc, chân mày khẽ nhíu lại vì kỳ lạ.

Mấy ngày gần đây, khu phố quanh tiệm Dao Sắc bỗng nhiên trở nên an toàn, ổn định một cách khác thường.

Nàng không hề biết, Hoắc Cận Thừa đã âm thầm bố trí cao thủ bảo vệ tiệm từ lúc hắn đặt chân đến Giang Nam.

Sự che chở lặng lẽ này, hắn làm mà không cần nàng phải biết.

Lòng nàng dâng lên một luồng hơi ấm mơ hồ.

Chiều muộn, trời đổ mưa xuân lất phất.

Tư Dao một mình đến chợ tơ lụa ở đầu trấn để chọn một lô tơ mới cho tiệm.

Cơn mưa phùn bất ngờ nặng hạt, gió thổi làm ướt đẫm gấu váy vải thô của nàng.

Khi nàng đang loay hoay ôm số tơ lụa trân quý chạy tìm chỗ trú, đỉnh đầu bỗng nhiên khô ráo.

Một chiếc ô giấy dầu lớn nhẹ nhàng che khuất những giọt mưa lạnh giá phía trên.

Tư Dao quay đầu lại, Hoắc Cận Thừa đã đứng phía sau từ lúc nào.

Hắn lặng lẽ cầm ô che hoàn toàn về phía nàng, mặc cho một bên vai áo bào đen của mình bị ướt.

"Hoắc đại nhân..."

"Đi thôi." Hắn trầm giọng cắt lời.

Suốt quãng đường trở về tiệm thêu, hắn chỉ im lặng, đi chậm theo từng bước chân của nàng.

Hắn tuyệt nhiên không hé môi nhắc lại một chữ nào về chuyện cầu hôn hôm trước.

Về đến hiên nhà, Tư Dao đứng dưới mái ngói, nhìn người nam nhân toàn thân vương hơi nước.

Nàng ngước mắt, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi:

"Vì sao ngài không tranh thủ dùng quyền thế để thuyết phục ta?"

Hoắc Cận Thừa đứng dưới mưa, chậm rãi thu ô lại, thần sắc vẫn bình thản như cũ:

"Nếu phải dùng quyền thế để đổi lấy cái gật đầu của nàng, vậy lời đồng ý ấy cũng chẳng còn ý nghĩa."

Hắn nhìn nàng, ánh mắt kiên định, không mang theo một chút ép buộc nào của kẻ bề trên.

Câu nói ấy vang lên giữa tiếng mưa phùn Giang Nam, chạm đến tận góc sâu nhất trong lòng Tư Dao.

Ba năm ở Tần phủ, nàng chỉ là một món đồ trang trí, một người vợ phải ngoan ngoãn vâng lời.

Nhưng trước mặt người đàn ông này, lần đầu tiên nàng cảm thấy mình được tôn trọng như một con người thực sự.

Lòng kiêu hãnh từng bị giẫm đạp của nàng, đang được hắn nâng niu.

Nàng mím môi, nội tâm chấn động mạnh mẽ.

Đến cuối ngày đầu tiên, Tư Dao cầm một bức thêu tinh xảo vừa hoàn thành bước đi.

Nàng mang bức thêu đến biệt uyển nơi Hoắc Cận Thừa tạm nghỉ, muốn chính miệng cảm tạ hắn vì nhiều lần giúp đỡ.

Thị vệ không ngăn cản, cung kính dẫn nàng vào trong thư phòng.

Hoắc Cận Thừa đang ngồi bên án thư, nhìn thấy nàng liền đứng dậy đón tiếp.

Trong lúc hai người nói chuyện, ánh mắt Tư Dao vô tình lướt qua mặt bàn gỗ.

Trên mặt bàn phẳng phiu, có đặt một chiếc khăn tay đã cũ kỹ, sờn rách vài chỗ.

Đường thêu hoa mai đỏ góc chiếc khăn đập vào mắt nàng, quen thuộc đến mức khiến nàng đứng hình.

Đường kim mũi chỉ ấy, cách phối chỉ ấy, chỉ có người Lăng gia mới biết.

Nàng run rẩy bước tới, đưa ngón tay cầm chiếc khăn tay cũ lên xem.

"Cái này..."

Bàn tay nàng khẽ run, đầu óc lập tức trở nên hỗn loạn.

Hoắc Cận Thừa nhìn chiếc khăn tay trong tay nàng, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp.

Ánh mắt hắn nhìn nàng dịu dàng như nước, thanh âm khàn đặc phá vỡ sự im lặng:

"Tư Dao, nàng còn nhớ mười năm trước từng theo phụ thân vào ngự uyển dự yến không?"

Tư Dao ngước đầu nhìn hắn, ký ức xa xưa như một thước phim quay chậm ùa về.

Hôm đó, ở góc khuất ngự uyển lạnh giá, nàng đã gặp một cậu bé gầy gò, co ro vì đói và rét.

Cậu bé ấy là một hoàng t.ử bị ghẻ lạnh, bị các thái giám và hoàng huynh thẳng tay bắt nạt, đ.á.n.h đập.

Nàng khi đó mới mười tuổi, đã lén đưa cho cậu bé chiếc khăn tay hoa mai này để lau vết thương.

Nàng còn dúi vào tay cậu hai chiếc bánh ngọt, nhẹ giọng dặn: "Phải sống thật tốt nhé."

Hoắc Cận Thừa tiến lên một bước, nhìn sâu vào mắt nàng, giọng nói run rẩy:

"Cậu bé năm đó, chính là ta."

Tư Dao hoàn toàn bàng hoàng, chiếc khăn tay suýt rơi khỏi tay.

Hoắc Cận Thừa khẽ đỡ lấy tay nàng, thanh âm trầm thấp kể lại quãng đời cay đắng đầy m.á.u và nước mắt.

Sau ngày mùa đông năm ấy, chiếc khăn tay hoa mai và lời động viên của nàng trở thành đức tin duy nhất để hắn sống sót.

Hắn liều mạng bò lên từ vũng bùn triều đình, đạp lên xác kẻ thù để bước tới vị trí Thủ phụ quyền nghiêng thiên hạ.

"Ta phấn đấu có được vị trí đứng đầu triều đình này, không phải vì tham quyền đoạt lợi."

Hắn siết nhẹ tay nàng, ánh mắt chứa đựng tình yêu cuồng nhiệt tích tụ suốt mười năm qua:

"Mà là vì ta muốn bản thân có đủ quyền lực tuyệt đối."

Hắn dừng một chút, giọng nói đau xót:

"Để không một ai trên thế gian này có thể bắt nạt, làm tổn thương người con gái đã mang ánh sáng đến cuộc đời ta thêm một lần nào nữa."

Hóa ra, trong lúc nàng đang khổ sở làm thê t.ử hiền thục ở Tần phủ, có một người đã vì nàng mà điên cuồng điên đảo.

Tấm chân tình mười năm này, quá nặng, quá sâu thẳm.

Tư Dao nghe đến đây, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, thấm đẫm chiếc khăn tay cũ.

Nàng nghẹn ngào ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người nam nhân tuấn tú trước mặt, thanh âm tự ti:

"Nhưng... hiện tại ta đã không còn như trước. Ta là nữ t.ử đã từng hòa ly, danh tiết không còn..."

Hành vi khốn nạn của Tần Tuyên ba năm qua đã để lại một vết sẹo lớn trong lòng nàng.

Hoắc Cận Thừa giơ tay, ngón tay thon dài thô ráp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má nàng.

Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt trân trọng nhất, từng chữ một rõ ràng đập tan mọi sự tự ti:

"Trong mắt ta, nàng chưa từng thay đổi. Mười năm trước nàng là ánh sáng của ta, mười năm sau vẫn vậy."

Hắn không hề nhắc đến hai chữ "hòa ly", cũng không màng đến định kiến trinh tiết thối nát của người đời.

Bởi vì điều hắn yêu, điều hắn điên cuồng canh giữ suốt mười năm qua, chỉ có một mình Lăng Tư Dao nàng mà thôi.

Mọi mặc cảm, tổn thương sâu sắc trong lòng Tư Dao, khoảnh khắc này hoàn toàn tan biến theo giọt nước mắt.

Nàng nhìn hắn, trái tim đã c.h.ế.t từ lâu bỗng chốc đập lại rộn ràng.

Sân biệt uyển ngoài kia mưa xuân vẫn rơi tí tách, tạo nên những thanh âm dịu dàng.

Tư Dao đứng yên trong thư phòng, nhìn người đàn ông đang kiên nhẫn đứng đợi câu trả lời của mình.

Nàng không còn lùi bước, cũng không còn sợ hãi những lời đàm tiếu ác ý ngoài kia nữa.

Lần đầu tiên sau ba năm, nàng chủ động tiến lên một bước, đứng sát bên cạnh Hoắc Cận Thừa.

Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm đầy si tình của hắn, khẽ gật đầu:

"Nếu chàng không chê thân phận này, ta nguyện ý cùng chàng đi hết quãng đời còn lại."

Hoắc Cận Thừa nghe xong, trong mắt xẹt qua một tia kinh hỷ cuồng nhiệt không thể che giấu.

Nhưng vị Thủ phụ lãnh khốc thường ngày lúc này lại vô cùng cẩn thận, như sợ làm nàng giật mình.

Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, bao bọc nó trong lòng bàn tay ấm áp của mình.

"Ta tuyệt đối không phụ lòng nàng." Hắn thề nguyện.

Sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai tâm hồn chính thức được thiết lập giữa màn mưa Giang Nam.

Sáng hôm sau, bến thuyền Giang Nam chìm trong làn sương sớm mờ ảo.

Hoắc Cận Thừa đích thân đưa hai mẹ con Tư Dao lên con thuyền lớn tráng lệ để trở về kinh thành.

Trước khi thuyền rời bến, rất đông người dân và tú nương trong trấn nhỏ đã kéo đến để tiễn đưa Lăng chưởng quỹ.

Họ mang theo những giỏ hoa quả, những lời chúc phúc chân thành nhất dành cho nàng.

Tư Dao đứng trên boong tàu, ngoái đầu nhìn lại tấm biển hiệu Dao Sắc treo trước tiệm thêu ở phía xa.

Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và tràn đầy sự tự tin của một người phụ nữ làm chủ cuộc đời.

Lần này nàng rời khỏi Giang Nam, không phải với tâm thế chạy trốn quá khứ tủi nhục như năm xưa nữa.

Nàng đang đường đường chính chính trở về kinh thành để bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Trở về để đối mặt với những kẻ từng khinh rẻ nàng, bên cạnh người đàn ông thật lòng yêu nàng bằng cả sinh mạng.

Con thuyền lớn gầm vang một tiếng, chậm rãi rẽ nước, lao v.út về phía kinh đô xa xôi.

Con thuyền rời bến Giang Nam trong làn sương sớm.

Hoắc Cận Thừa đứng bên cạnh Lăng Tư Dao, không nắm tay nàng quá c.h.ặ.t, chỉ lặng lẽ đồng hành.

Áo bào đen của hắn tung bay trong gió sông, tạo nên một chỗ dựa vững chắc che chắn mọi giông bão cho nàng.

Tư Dao nhìn dòng nước xiết trước mắt, nội tâm không còn một chút sợ hãi hay do dự nào nữa.

Phía trước là kinh thành từng chất chứa biết bao đau thương và nước mắt của cuộc hôn nhân cũ.

Nhưng lần này, nàng trở về không phải với thân phận người vợ bị ruồng bỏ của Tần phủ nữa.

Nàng là người sắp trở thành phu nhân của vị Thủ phụ đương triều, nắm giữ đại quyền của vương triều.