Chương 4
Mưa xuân lất phất phủ lên những con phố nhỏ của Giang Nam.
Tiệm Dao Sắc đông khách như thường lệ.
Lăng Tư Dao ngồi bên cửa sổ, chăm chú hoàn thiện một bức thêu hoa mai.
Mẹ nàng bận rộn đón khách ở gian ngoài, thợ học việc thì thoăn thoắt xếp chỉ.
Tiếng kéo cắt chỉ vải vang lên lách cách, nhịp nhàng.
Tiếng kim thêu xuyên qua mặt lụa trơn mềm mại phát ra thanh âm khe khẽ.
Hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, khung cảnh bình yên vô cùng.
Tư Dao cảm nhận được sự thư thái trọn vẹn trong tâm hồn.
Nàng trân trọng từng khoảnh khắc tự do, tự tại tự làm chủ cuộc đời mình nơi đây.
Không ai biết rằng sự bình yên ấy sắp bị phá vỡ bởi một vị khách đặc biệt.
Tiếng vó ngựa dồn dập và bánh xe nghiến mạnh trên đường đá phá tan sự yên tĩnh.
Một đoàn hộ vệ mặc huyền giáp nghiêm trang đột ngột dừng lại ngay trước cửa Dao Sắc.
Cỗ xe ngựa bằng gỗ mun đen mang huy hiệu của Thủ phụ khiến cả con phố lập tức im bặt.
Người dân xung quanh hoảng sợ vội vàng tránh sang hai bên, không ai dám ngẩng đầu.
Họ thì thầm to nhỏ với nhau rằng Hoắc đại nhân đang vi hành đến Giang Nam.
Tư Dao từ trong tiệm nhìn thấy chiếc huy hiệu quyền lực ấy thì sắc mặt khẽ đổi.
Nàng đứng bật dậy, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t tấm lụa thêu dở.
Trong đầu nàng lập tức nhớ đến vụ án oan năm xưa khiến Lăng gia sa sút.
Lồng n.g.ự.c nàng thắt lại, dâng lên một nỗi lo sợ mơ hồ rằng tai họa cũ đã tìm đến tận nơi này.
Hoắc Cận Thừa sải bước đi thẳng vào trong tiệm thêu nhỏ.
Dáng người hắn cao lớn, thẳng tắp như cây tùng, khoác áo bào đen thêu kim tuyến long trọng.
Khí thế áp đảo, lạnh lùng từ người hắn khiến cả căn phòng như lặng đi, không ai dám thở mạnh.
Tư Dao cố kìm nén sự căng thẳng, bình tĩnh bước ra cúi đầu hành lễ.
Nàng thẳng thắn tự xưng là "ta", cất giọng rõ ràng hỏi hắn:
"Hoắc đại nhân quan lâm, không biết ngài cần đặt món thêu gì?"
Trong lòng nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống xấu nhất nếu hắn nhắc đến chuyện cũ của Lăng gia.
Nhưng Hoắc Cận Thừa không hề tức giận, cũng không nhắc đến triều đình.
Hắn chỉ đứng yên, lặng lẽ nhìn nàng rất lâu bằng ánh mắt sâu thẳm đến khó hiểu.
Đôi mắt đen như mực ấy dường như chứa đựng một làn sóng ngầm đang cuộn trào cuồng nhiệt.
Vì nội tâm quá căng thẳng và bất an, đầu ngón tay ta khẽ run lên.
Chiếc kéo cắt chỉ bằng đồng nhỏ trong tay Tư Dao vô tình trượt khỏi kẽ tay.
Keng một tiếng, chiếc kéo rơi xuống nền gỗ, thanh âm ch.ói tai vang lên giữa không gian im lặng.
Nàng giật mình, vừa định cúi gập người xuống nhặt thì Hoắc Cận Thừa đã nhanh hơn một bước.
Một vị Thủ phụ quyền khuynh thiên hạ, đứng trên vạn người dưới một người.
Hắn lại không màng thân phận cao quý, ung dung cúi người nhặt chiếc kéo nhỏ lên.
Hắn tiến lại gần, cẩn thận và nhẹ nhàng đặt chiếc kéo vào tận lòng bàn tay nàng.
Hơi ấm từ ngón tay hắn truyền qua da thịt, mang theo một sự trân trọng tuyệt đối.
Cử chỉ hạ mình ấy khiến tất cả tú nương và thợ học việc trong tiệm kinh ngạc đến ngây người.
Còn Tư Dao thì hoàn toàn sững sờ, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ đến quên cả nói lời cảm tạ.
Sau vài phút im lặng bao trùm gian phòng, Hoắc Cận Thừa khẽ lên tiếng, giọng trầm thấp:
"Lăng cô nương, hôm nay ta đến đây không phải để đặt thêu."
Tư Dao nghe vậy thì hơi nhướng mày, còn chưa kịp hiểu hết ý tứ trong lời nói của hắn.
Hắn bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngơ ngác của nàng.
Hắn trầm giọng, từng chữ một vô cùng kiên định:
"Ta đến để cầu hôn."
Thanh âm không lớn nhưng giống như tiếng sấm rền vang giữa trời quang.
Không khí trong tiệm thêu bỗng chốc như đông cứng lại, không một tiếng động.
Mẹ nàng đứng phía sau nghe thấy thì đ.á.n.h rơi cả cuộn chỉ thêu xuống đất.
Tư Dao mở to mắt, hoàn toàn không tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy từ miệng vị đại thần này.
Sau vài phút bối rối, Tư Dao nhanh ch.óng lấy lại sự bình tĩnh thường ngày.
Nàng khẽ lùi lại một bước, giữ khoảng cách chừng mực với người đàn ông quyền lực trước mặt.
Nàng cho rằng Hoắc Cận Thừa đang trêu đùa mình, hoặc giả hắn đã nhận nhầm người.
Nàng ngẩng đầu, dùng giọng điệu điềm nhiên nhưng đầy mặc cảm nói rõ:
"Hoắc đại nhân, ngài say rồi sao? Ta là nữ t.ử đã từng hòa ly, không còn là cô nương trong sạch."
Nàng dừng lại một chút, khẽ cụp mi mắt:
"Gia thế của Lăng gia sớm đã sa sút, ta chẳng còn danh tiếng gì để xứng với vị thế đương triều của ngài."
Một người đứng trên đỉnh cao quyền lực như hắn hoàn toàn có thể cưới bất kỳ vị thiên kim đại tộc nào trong kinh thành.
Nàng không muốn bản thân trở thành trò cười hay mục tiêu cho thiên hạ bàn tán thêm một lần nào nữa.
Nghe những lời đầy tự ti và từ chối dứt khoát ấy của nàng, Hoắc Cận Thừa không hề tức giận.
Hắn không buông lời giải thích dài dòng, cũng không lên tiếng phủ nhận lời nàng nói.
Hắn chỉ đứng lặng lẽ, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng bằng ánh mắt đau lòng khôn xiết.
Sự đau xót ngập tràn trong mắt hắn, như thể những lời tự hạ thấp bản thân nàng vừa thốt ra còn khiến hắn khó chịu và tổn thương hơn chính nàng gấp trăm lần.
Hắn không hề dùng thân phận cao quý để gây áp lực hay ép buộc nàng phải khuất phục.
Hắn cũng không nhắc đến quyền thế ngút trời hay khối tài sản khổng lồ của mình để dụ dỗ nàng.
Sự kiêu ngạo thường ngày của vị Thủ phụ lãnh khốc hoàn toàn biến mất trước mặt nàng.
Hắn đứng đó, chỉ đơn thuần là một nam nhân đang dùng sự chân thành cao nhất để đối diện với người mình yêu.
Trước khi xoay người rời đi, Hoắc Cận Thừa dừng bước ở ngưỡng cửa, khẽ quay lại nhìn nàng.
Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng tuyết, giọng nói vẫn bình thản nhưng vô cùng kiên định.
Hắn nói, thanh âm rõ ràng truyền vào tai nàng giữa tiếng mưa rơi:
"Ta cho nàng hai ngày suy nghĩ."
Tư Dao đứng trong tiệm, hai tay nắm c.h.ặ.t vào nhau, im lặng lắng nghe.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt chứa đựng sự chung tình và kiên nhẫn tích tụ qua nhiều năm tháng:
"Nếu nàng từ chối..."
Hắn khẽ quay đầu, nhìn màn mưa phùn giăng lối ngoài con phố nhỏ của Giang Nam.
"...ta sẽ ở lại Giang Nam này, chờ đến khi nàng đổi ý mới thôi."
Nói xong, hắn dứt khoát bước ra ngoài, lên xa giá rời đi cùng đoàn hộ vệ huyền giáp.
Tư Dao ngây người đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn khuất dần trong màn mưa.
Mẹ nàng bước vội từ gian trong ra sau khi đoàn xe ngựa sang trọng đã hoàn toàn đi khuất.
Bà nhìn thấy con gái mình vẫn đứng thất thần bên bậu cửa sổ liền tiến lại gần hỏi chuyện.
Tư Dao khẽ thở dài, đem toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi kể lại không sót một chữ cho mẫu thân nghe.
Mẹ nàng nghe xong thì lặng người đi một lúc, ánh mắt hiện lên vẻ suy tư sâu xa.
Bà không vội vàng khuyên con gái nên gật đầu đồng ý hay kiên quyết từ chối lời cầu hôn kinh động này.
Bà nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Tư Dao, chậm rãi nói:
"Tư Dao, một người đàn ông đứng ở vị trí cao như vậy, lại có thể cúi mình nhặt chiếc kéo cho con."
Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, ánh mắt hiền từ:
"Hắn chắc chắn chưa từng xem thường quá khứ của con, cũng chưa từng xem thường thân phận của con."
Câu nói giản dị nhưng đầy thấu hiểu của mẫu thân khiến cõi lòng Tư Dao chấn động mạnh.
Lời nói ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí nàng, khiến nàng không cách nào bình tâm trở lại được.
Đêm xuống, màn đêm đen kịt bao trùm lấy trấn nhỏ Giang Nam, cơn mưa phùn vẫn chưa hề dứt.
Lăng Tư Dao đứng một mình trước cửa sổ phòng ngủ, lặng lẽ nhìn về phía ánh đèn xa xăm.
Nơi đó là khách điếm lớn nhất trấn, nơi Hoắc Cận Thừa cùng đoàn hộ vệ đang dừng chân nghỉ lại.
Lồng n.g.ự.c nàng ngổn ngang trăm mối tơ vò, sự bình thản ba ngày qua hoàn toàn tan biến.
Nàng không tài nào hiểu nổi vì sao một người đàn ông đứng trên vạn người lại nguyện ý hạ mình cầu hôn một nữ t.ử đã từng hòa ly như mình.
Còn ở đầu phố bên kia, dưới mái hiên của khách điếm, Hoắc Cận Thừa cũng đang đứng độc độc trong bóng tối.
Đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía ánh đèn vẫn còn thắp sáng trong tiệm thêu Dao Sắc của nàng.
Hai ngày hẹn ước mà hắn đưa ra đã chính thức bắt đầu, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ dùng quyền lực để ép nàng đưa ra đáp án.
Hắn đã chờ nàng mười năm, hắn không ngại dùng cả phần đời còn lại để tiếp tục chờ đợi đóa hàn mai của mình.
Trong màn mưa mỏng của Giang Nam, ánh đèn ở tiệm Dao Sắc và khách điếm nơi Hoắc Cận Thừa nghỉ chân cùng sáng suốt đêm.
Một người đứng bên cửa sổ, lòng đầy nghi hoặc, không dám tin mình còn xứng đáng được yêu thương sau những tổn thương quá khứ.
Một người đứng dưới mái hiên, lặng lẽ canh giữ, đã chờ đợi nhiều năm và sẵn sàng chờ thêm một đời nữa vì người con gái ấy.
Tiếng mưa rơi lách tách trên những phiến đá xanh như đang chứng kiến cho sự giao thoa của hai tâm hồn.