Chương 3

Sau nhiều ngày lênh đênh đường thủy, chiếc thuyền nhỏ cuối cùng cũng cập bến.

Khác hẳn với kinh thành đầy quy củ và áp lực, nơi đây tràn ngập hơi thở tự do.

Dòng sông hiền hòa chảy qua những cây cầu đá nhỏ rêu phong.

Mái ngói trắng tinh khôi ẩn hiện sau màn sương sớm, vẳng lại tiếng rao mua bán rộn ràng.

Lăng Tư Dao bước xuống bến thuyền, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành.

Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng, cảm giác đè nén suốt ba năm qua rốt cuộc cũng tan biến.

Lòng nàng nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

Nàng tự nhủ, bước chân xuống mảnh đất này, quá khứ đã chính thức khép lại.

Những lời đàm tiếu ác ý về "người đàn bà bị chồng bỏ" sẽ vĩnh viễn bị bỏ lại phía sau.

Từ nay về sau, Giang Nam sẽ là nơi nàng tái sinh.

Hai mẹ con đi khắp các ngõ ngách trong trấn nhỏ để hỏi thăm chỗ ở.

Cuối cùng, họ tìm được một căn nhà nhỏ ven sông có vị trí khá đẹp.

Mặt tiền căn nhà hướng thẳng ra con phố đông người qua lại, rất thích hợp buôn bán.

Căn trạch tuy đơn sơ, nội thất mộc mạc nhưng gian phòng vô cùng sạch sẽ, thoáng đãng.

Phía trước gian chính đủ rộng để mở một cửa hàng nhỏ kiếm sống qua ngày.

Mẹ của Tư Dao khẽ đếm lại số bạc ít ỏi mang theo, nét mặt đầy lo lắng:

"Tư Dao, số bạc của chúng ta không còn nhiều, liệu có ổn không con?"

Tư Dao nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của mẫu thân, ánh mắt kiên định:

"Mẹ đừng lo, chỉ cần đôi tay con còn lành lặn, tài thêu còn đó, hai mẹ con ta quyết không c.h.ế.t đói."

Nàng mỉm cười, nụ cười mang theo sự kiên cường của một nữ t.ử tự lập.

Tư Dao bắt tay vào dọn dẹp không gian mới một cách nhanh ch.óng.

Nàng mở chiếc rương hồi môn bằng gỗ thô, lấy ra những vật dụng thân thuộc nhất.

Những chiếc khung thêu nhiều kích cỡ, hộp kim bạc sáng loáng hiện ra dưới ánh nắng.

Cùng với đó là vài cuộn chỉ ngũ sắc trân quý do chính mẫu thân truyền lại từ ngày xưa.

Đây là những báu vật duy nhất nàng luôn trân trọng giữ gìn suốt thời gian chịu nhục ở Tần phủ.

Nàng không do dự, quyết định dùng toàn bộ số bạc tích cóp còn lại để mở một tiệm thêu.

Mẹ nàng nhìn số bạc ít ỏi đi, lòng đầy lo lắng con gái sẽ gặp trắc trở:

"Tư Dao, mở tiệm lúc này có phải là quá mạo hiểm không con?"

Tư Dao vừa xếp chỉ thêu lên kệ gỗ, vừa thản nhiên đáp:

"Con không muốn phải sống dựa dẫm vào sắc mặt của bất kỳ ai nữa, tự mình làm chủ vẫn hơn."

Ánh mắt nàng lấp lánh niềm hy vọng về một tương lai tự do.

Biển hiệu của tiệm thêu nhanh ch.óng được đặt làm xong sau vài ngày.

Người thợ mộc già cầm b.út lông, ngẩng đầu hỏi nàng đầy kính trọng:

"Lăng cô nương, tiệm thêu của cô muốn khắc tên gì lên biển hiệu?"

Tư Dao đứng bên cạnh án thư, suy nghĩ rất lâu, trong đầu lướt qua bao thăng trầm.

Cuối cùng, nàng mím môi, chậm rãi chọn lấy hai chữ: Dao Sắc.

"Dao Sắc."

Nàng khẽ lặp lại, thanh âm kiên định.

Chữ "Dao" là tên của nàng, còn "Sắc" chính là những đường kim mũi chỉ dệt nên vạn sắc màu rực rỡ.

Khi tấm biển gỗ được treo ngay ngắn lên trước cửa tiệm, tiếng pháo nổ vang lên giòn giã.

Nàng nhìn dòng chữ vàng trên nền gỗ đen, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Cuộc đời mới của Lăng Tư Dao nàng, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.

Những ngày đầu tiên khai trương, hiện thực vô cùng phũ phàng và lạnh lẽo.

Suốt cả ngày dài, tiệm thêu Dao Sắc hầu như không có một bóng người bước vào.

Người dân trong trấn nhỏ này vốn đã quen mua sắm ở những cửa hiệu thêu lâu năm, uy tín.

Mẹ nàng đứng ngồi không yên, liên tục nhìn ra đường lớn thở dài thườn thượt.

Tư Dao ngược lại vô cùng bình tĩnh, trong lòng không một chút sốt ruột hay nản chí.

Nàng thong thả ngồi xuống bên bậu cửa sổ ngập tràn ánh sáng mặt trời.

Đôi tay thon dài thoăn thoắt đưa thoi, tỉ mẩn thêu từng đường kim mũi chỉ.

Nàng thêu một bức bình phong lớn, rồi đến những chiếc khăn tay nhỏ tinh xảo để trưng bày trước tiệm.

Mỗi một mũi kim ẩn chứa sự kiêu hãnh và tài hoa của một tiểu thư khuê các.

Nàng tin, vàng thật thì không sợ lửa, tài năng của nàng sớm muộn cũng sẽ được nhìn thấy.

Vào một buổi chiều trời đổ mưa giông dữ dội, bước ngoặt đầu tiên đã đến.

Một vị phu nhân giàu có trong trấn vì vội vã tránh mưa nên đã vô tình bước vào tiệm.

Trong lúc đứng đợi mưa tan, bà vô tình nhìn thấy bức bình phong thêu cảnh song điểu đặt ở góc phòng.

Vị phu nhân kinh ngạc tiến lại gần, ngón tay run rẩy chạm vào mặt lụa.

Đường kim mũi chỉ sống động đến mức mềm mại như một bức tranh vẽ bằng mực thượng hạng.

Bà lập tức quay sang nhìn Tư Dao, ánh mắt sáng rực đầy tán thưởng:

"Lăng cô nương, tay nghề của cô thật kinh diễm, ta muốn đặt may một bộ hỷ phục cưới cho nữ nhi."

Tư Dao nhận đơn hàng đầu tiên này bằng tất cả sự trân trọng và lòng biết ơn.

"Phu nhân yên tâm, thiếp nhất định không làm người thất vọng."

Nàng đã thức trắng nhiều đêm liền bên ngọn đèn dầu để hoàn thành bộ hỷ phục cưới.

Tác phẩm khi hoàn thành hoàn mỹ ngoài sức tưởng tượng, khiến vị phu nhân vô cùng hài lòng.

Sau hôn lễ long trọng của vị tiểu thư kia, kinh thành nhỏ này bỗng chốc xôn xao.

Bộ hỷ phục cưới lộng lẫy do tiệm Dao Sắc may trở thành đề tài bàn tán của khắp các phu nhân.

Đường thêu phượng hoàng tung cánh sống động như thật khiến ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ.

Người nọ truyền tai người kia, danh tiếng của tiệm thêu Dao Sắc lan xa như diều gặp gió.

Ai cũng tò mò muốn tận mắt chứng kiến tài nghệ thêu thùa của nữ chủ tiệm mới đến.

Đơn đặt hàng từ khắp nơi gửi đến tiệm nhiều như bướm bay, chất đống trên án thư.

Gian tiệm nhỏ đơn sơ ngày nào giờ đây trở nên nhộn nhịp, tấp nập người ra vào mua bán.

Mẹ nàng bận rộn tiếp khách, nụ cười hạnh phúc luôn rạng rỡ trên môi.

Tư Dao bận rộn từ sáng đến tối, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c nàng ngập tràn cảm giác thành tựu.

Nàng đã tự dùng thực lực của mình để đứng vững trên đôi chân của bản thân.

Công việc kinh doanh ngày càng mở rộng, một mình Tư Dao không thể làm hết khối lượng việc.

Nàng quyết định tuyển thêm vài cô nương nghèo, có hoàn cảnh khó khăn trong trấn vào phụ giúp.

Tư Dao không giấu nghề, nàng tận tình chỉ dạy từng mũi kim, cách phối màu chỉ sao cho hài hòa.

Nàng chưa bao giờ trách phạt hay khắt khe với những người làm việc dưới trướng mình.

Tiệm thêu Dao Sắc ngày càng ăn nên làm ra, thu nhập dư dả giúp hai mẹ con sống sung túc.

Mỗi lần bước ra đường, người dân trong trấn đều nhìn nàng bằng ánh mắt đầy kính trọng.

Họ không còn xầm xì bàn tán về một "người đàn bà bị phu gia ruồng bỏ" như trước nữa.

Thay vào đó, họ cúi đầu, dùng thanh âm đầy nể trọng để chào hỏi nàng:

"Lăng chưởng quỹ, chào buổi sáng."

Hoặc họ sẽ gọi nàng một cách thân thương là Lăng cô nương.

Tư Dao khẽ cúi đầu đáp lễ, lòng kiêu hãnh của nàng nay đã được tìm lại trọn vẹn.

Một buổi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng sông nước Giang Nam thơ mộng.

Hai mẹ con Tư Dao thong thả ngồi bên bờ sông, tận hưởng làn gió mát lành thổi qua.

Mẹ nàng nhìn dòng nước trôi lững lờ, khẽ chạm vào vai con gái, hỏi nhỏ:

"Tư Dao, con... con còn nhớ những chuyện ở Tần phủ không?"

Tư Dao khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía đường chân trời xa xăm, gương mặt phẳng lặng:

"Mẹ, con sớm đã quên rồi. Quá khứ đó không còn liên quan gì đến con nữa."

Nàng quay sang nhìn mẫu thân, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ:

"Điều khiến con hạnh phúc nhất bây giờ là mỗi sáng thức dậy mở cửa tiệm kinh doanh. Con biết rõ hôm nay mình được sống vì bản thân mình, chứ không phải để lấy lòng bất kỳ ai."

Lần đầu tiên sau nhiều năm chịu đựng tủi nhục, nụ cười của nàng xuất phát từ tận đáy lòng.

Nỗi đau bị ruồng bỏ năm xưa nay đã được vùng đất Giang Nam thanh bình này chữa lành hoàn toàn.

Một buổi sáng mùa xuân, trời đổ những hạt mưa phùn đặc trưng của vùng sông nước Giang Nam.

Tư Dao đang ngồi trong tiệm kiểm tra lại sổ sách thêu thùa của các tú nương.

Đột nhiên, một tiểu nhị từ t.ửu lầu lớn nhất trấn hớt hải chạy xộc vào tiệm đưa tin.

"Lăng chưởng quỹ, tôi đến báo cho cô một tin lớn đây!"

Tiểu nhị vừa thở hổn hển vừa nói, gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng và bí ẩn:

"Nghe nói sáng mai sẽ có một vị khách cực kỳ quý phái từ kinh thành ghé thăm trấn chúng ta. Thân phận của người này hiển hách vô cùng, ngay cả quan tri phủ cũng phải ra nghênh đón. Cả trấn đang tất bật chuẩn bị tiếp đón đấy!"

Tư Dao nghe xong chỉ khẽ mỉm cười, điềm nhiên gật đầu:

"Cảm ơn ngươi đã báo tin, nhưng tiệm thêu nhỏ của ta chắc không đón được vị khách lớn thế đâu."

Nàng cúi đầu, tiếp tục chăm chú thêu đóa hoa mai đỏ trên nền lụa trắng trân quý.

Tư Dao hoàn toàn không hề hay biết, vị khách lớn từ kinh thành sắp xuất hiện kia là ai.

Và nàng càng không biết, người đàn ông ấy sẽ làm đảo lộn hoàn toàn cuộc đời nàng một lần nữa.

Giữa cơn mưa phùn đặc trưng của Giang Nam, Lăng Tư Dao vẫn chăm chú thêu từng đường chỉ trong tiệm Dao Sắc.

Ánh đèn dầu trong tiệm tỏa ra vệt sáng ấm áp, soi rõ gương mặt thanh tú, bình thản của nàng.

Đường kim mũi chỉ của nàng vẫn đều đặn, nhịp nhàng bay lượn trên mặt vải gấm trơn.

3 - Đóa Hoa Mai Trên Đầu Quả Tim Thủ Phụ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia