Sau chuyến cắm trại trở về, có lẽ vì bị Mạnh Hiểu thêm dầu vào lửa, Tần Sách bắt đầu ngày một quá đáng hơn, ra sức kiếm chuyện để ép tôi nói lời chia tay.

Anh ta chê tôi ở nhà không biết ăn diện.

Chê giọng tôi to.

Chê tôi nấu ăn dở.

Chê căn nhà tôi thuê quá chật.

Tóm lại, dường như bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành ngòi nổ khiến anh ta soi mói tôi từ đầu đến chân.

Nhưng tôi nhìn anh ta chẳng khác gì nhìn một thằng ngốc.

Mà đã là thằng ngốc, hà tất phải nổi giận với nó làm gì.

"Làm người thì không thể bưng bát ăn cơm rồi lại quay sang c.h.ử.i người nấu cơm đâu nhé. Anh đã ở trong căn nhà do em đóng tiền thuê, thì cũng đừng kén cá chọn canh như thế, anh bạn trai thân yêu của em."

Tôi nhắc anh ta bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất.

"Phàn Đình Đình, em đúng là không thể nói lý!"

Tần Sách chỉ vào mũi tôi mà mắng.

"Sao qua miệng em, anh cứ như một thằng ăn bám vậy?"

"Em có nói thế đâu."

Tôi chớp mắt vô tội.

"Anh quên rồi à? Chuyện này vốn là do chính hai đứa mình bàn với nhau. Em trả tiền thuê nhà, còn tiền của anh để dành mua nhà."

Không nhắc còn đỡ.

Nhắc đến tôi chỉ muốn nghi ngờ ngày đó đầu mình có phải bị nước vào hay không, mới đồng ý với cái đề xuất khốn kiếp ấy.

"Hơn nữa, nếu anh thật sự muốn ăn bám, thì ngày trước anh đã không yêu em."

Anh ta ngẩng mặt, giọng đầy vẻ đắc thắng.

"Em biết hồi đại học có bao nhiêu cô gái theo đuổi anh không? Trong số đó đâu phải không có người nhà giàu. Nhưng cuối cùng anh vẫn chọn em."

Nghe mà cảm động ghê chưa.

Chọn tôi?

Có lẽ Tần Sách quên mất, năm đó anh ta đã tốn biết bao nhiêu công sức mới theo đuổi được tôi.

Chỉ là lúc này, tôi chẳng còn buồn phí lời tranh cãi với anh ta nữa.

Tôi gật gật đầu.

"Vậy em phải cảm ơn anh à?"

"Em—"

Tần Sách trừng mắt nhìn tôi.

"Bây giờ sao em nói chuyện âm dương quái khí thế?"

"Trước đây em cãi lại anh, anh bảo em giọng lớn, không biết điều, làm anh áp lực."

Tôi mỉm cười nhìn anh ta.

"Giờ em thuận theo anh, anh lại bảo em âm dương quái khí. Rốt cuộc có phải em làm gì anh cũng không vừa mắt không?"

Tần Sách khựng lại.

"Anh chán rồi, muốn chia tay, đúng không?"

Giọng tôi nhuốm vẻ tủi thân.

Nhưng trong lòng lại cười lạnh không thôi.

Sao nhỉ.

Đến khi thủ đoạn của chính mình bị dùng ngược lên người mình, anh ta lại bày ra cái bộ mặt như nuốt phải phân vậy?

17

Để dội thêm thùng dầu cuối cùng lên đống lửa sắp bùng lên kia, tôi chủ động liên hệ lại với đồng nghiệp A của Tần Sách.

Từ vòng bạn bè của anh ta không khó để đoán ra đây là người khá có chính nghĩa.

Lần trước, lúc tôi mang bếp nướng tới, người quanh co hỏi tôi có lo Tần Sách với mấy cô gái trẻ đi quá gần hay không, cũng chính là anh ta.

Hơn nữa, kể từ sau chuyện video kia, người này không còn nhấn thích bất cứ bài nào của Tần Sách nữa.

Tôi nghĩ, có lẽ anh ta sẽ bằng lòng giúp tôi.

Sau khi tôi liên hệ và nói rõ ý định, đồng nghiệp A im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng:

"Nếu là chính em tự phát hiện ra nó ngoại tình, vậy cũng đâu thể tính là anh không có nghĩa khí mà đi mách lẻo, đúng không?"

"Tất nhiên."

"...Mẹ kiếp, anh nói thật nhé, giờ nhìn thằng ch.ó đó anh đã thấy ngứa mắt từ trên xuống dưới rồi."

Anh ta c.h.ử.i một tràng đã đời, rồi nói tiếp:

"Hồi trước nó kể với bọn anh rằng em dây dưa với nhiều thằng đàn ông, còn dùng đủ cách ép nó, thậm chí dọa tuyệt thực, dọa tự sát để bắt nó làm bạn trai danh nghĩa."

"Thật ra lúc đó nó đã cặp với Mạnh Hiểu rồi. Nhưng bọn anh thấy nó đáng thương nên còn mong nó sớm thoát khỏi tay em, vì thế mới mắt nhắm mắt mở."

"Nào ngờ thằng khốn này ác thật, dám lừa cả bọn anh. Mắt nhìn người của anh xưa nay chuẩn lắm. Từ lúc gặp em, anh đã biết em không thể nào là kiểu người như nó nói."

Tôi chân thành nói một câu cảm ơn.

"Cảm ơn anh."

"Em cứ nói đi, muốn anh giúp thế nào?"

Tôi nói sơ qua kế hoạch của mình.

Đầu dây bên kia vỗ tay cái bốp.

"Phải thế chứ. Con nhỏ Mạnh Hiểu đó ngày nào cũng mượn oai cô mình tác oai tác quái trong công ty, làm việc thì nát như tương mà bọn anh còn phải theo sau dọn dẹp, khối người đã ngứa mắt nó từ lâu rồi."

18

Sau khi ăn ý với đồng nghiệp A, tôi bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Lần nữa tới Âu Hằng, tiếc là lần này người trực cổng không phải bác bảo vệ lần trước.

Tôi đành gọi điện cho đồng nghiệp A.

Ngày làm việc bình thường, chỉ cần có nhân viên nội bộ ra đón thì có thể vào tòa nhà của Âu Hằng.

Mọi chuyện suôn sẻ đến mức chính tôi cũng thấy khó tin.

Vừa gặp tôi, anh ta đã ghé sát nói nhỏ:

"Lúc nãy vừa đến giờ nghỉ trưa là hai đứa nó chui vào phòng họp rồi. Kính trong suốt cũng đổi sang chế độ một chiều luôn, chắc chắn không làm chuyện t.ử tế gì đâu."

"Cảm ơn anh."

Anh ta quẹt thẻ đưa tôi lên khu vực dành cho người nhà.

Hôm nay tôi ăn mặc đặc biệt nổi bật, vừa bước vào đã thu hút không ít ánh mắt.

Đồng nghiệp A lại lùi ra sau hai bước, giả vờ như vừa mới nhìn thấy tôi, rồi lớn tiếng reo lên:

"Ơ, đây chẳng phải bạn gái Tần Sách sao? Tới tìm Tần Sách à?"

Tiếng gọi ấy vừa vang lên, ánh mắt đổ dồn về phía tôi càng nhiều hơn.

"Vâng, em tới đưa cơm cho anh ấy."

"Ồ, cậu ta ở trong phòng họp."

Dưới ánh nhìn đầy tò mò và phấn khích của mọi người, tôi xách hộp cơm, chậm rãi bước tới cánh cửa kia.

Khoảnh khắc tay tôi vặn tay nắm cửa, chiếc hộp cơm trong tay cũng rơi xuống đất đ.á.n.h bộp một tiếng.

Tôi chưa bao giờ biết hóa ra diễn xuất của mình lại tốt đến thế.

Nước mắt gần như lập tức trào ra.

"Các người... các người sao có thể lén sau lưng tôi, làm chuyện này ở đây..."

Tôi nghẹn ngào đến đứt quãng.

Tần Sách hốt hoảng kéo lại quần áo.

"Sao em lại tới đây?"

"Chẳng trách anh chưa từng cho em tới công ty. Chẳng trách hôm đó anh nói ở bên em là một thiệt thòi, hóa ra là vì anh đã ôm được cái đùi vàng khác rồi, đúng không?"

Mạnh Hiểu biết mình đuối lý, co ro nấp sau lưng Tần Sách, không dám ló mặt ra.

Tôi nức nở, dáng vẻ muốn đáng thương bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

"Em yêu anh như thế... anh làm vậy không thấy có lỗi với em sao?"

"Không phải như em nghĩ đâu..."

Tần Sách cuống cuồng giải thích, lời lẽ rối cả lên.

"Anh không cần giải thích nữa. Em cũng không muốn nghe."

Tôi đưa tay lau nước mắt.

"Chúng ta chia tay đi. Chúc hai người hạnh phúc."