19
Lẽ ra tôi chủ động nói lời chia tay thì Tần Sách phải vui mới đúng.
Nhưng anh ta lại không tài nào cười nổi.
Bởi vì lúc này, mỗi một đồng nghiệp đứng ngoài kia đều đang nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ.
Hình tượng hoàn hảo mà anh ta dày công nhào nặn, đến giây phút ấy coi như sụp đổ tan tành.
Ai sẽ tin rằng một cô gái dịu dàng xinh đẹp, khóc đến mức hoa lê dính mưa, thậm chí đến phút cuối vẫn chúc phúc cho bạn trai cũ lại là kẻ xấu chứ?
Tôi luôn nhớ kỹ, đã diễn thì phải diễn cho trọn vai.
Thế nên tôi vừa khóc vừa chạy ra ngoài, cuối cùng mềm nhũn ngồi sụp xuống chiếc ghế bên ngoài.
Một đám con gái lập tức xúm lại an ủi tôi, người đưa giấy, người vuốt lưng.
"Đừng khóc nữa chị ơi, khóc nữa là không xinh đâu."
"Đàn ông tồi là rác rưởi, vứt đi rồi phải thấy nhẹ người mới đúng chứ."
"Xinh đẹp như chị thế này, lo gì không có ai yêu."
Tôi nấc lên khe khẽ, đồng thời dùng khóe mắt liếc Tần Sách.
Anh ta hoàn toàn đờ ra.
Mạnh Hiểu cũng chẳng khá hơn là bao, bám lấy khung cửa phòng họp, xấu hổ đến mức các đường nét trên mặt như xoắn cả lại.
Đồng nghiệp A cũng nhân cơ hội bước tới trước mặt Tần Sách, chỉ thẳng vào mặt anh ta mà mắng:
"Thằng ch.ó này đúng là không biết điều, bạn gái tốt thế mà mày cũng không biết trân trọng!"
Tần Sách định mở miệng giải thích.
Nhưng người kéo tới mắng anh ta ngày một nhiều hơn.
Cuối cùng vì đám đông vây kín quá, anh ta đành phải gọi bảo vệ.
Điều khiến tôi không ngờ là, trong mấy người bảo vệ đi lên lại có cả bác bảo vệ lần trước.
Bác vẫn nhớ tôi.
Thấy tôi khóc đến nhếch nhác, bác chỉ thẳng vào Tần Sách giữa đám đông rồi hỏi:
"Là cái thằng ch.ó má này phải không?"
Tôi gật đầu.
Bác vung chổi lên, xông thẳng tới.
Mấy bảo vệ khác bị bác kéo theo khí thế, còn tưởng Tần Sách mới là kẻ gây rối, lập tức cũng lao vào nhập cuộc.
20
Tần Sách bị đ.á.n.h đến t.h.ả.m hại.
Sau màn kịch ấy, ở công ty anh ta hoàn toàn không còn ngẩng đầu lên nổi nữa.
Nghe đồng nghiệp A kể lại, đến cả Mạnh Hiểu cũng bị cô lập.
"Nhưng vì nó là cháu gái phó tổng nên bọn anh không thể như với Tần Sách, mặt đối mặt mà vả vào mặt nó được. Nhưng bọn anh có thể coi như không thấy nó."
Như vậy đối với một cô chiêu như Mạnh Hiểu mới thực sự là t.r.a t.ấ.n.
Với kiểu người như cô ta, bị phớt lờ mới là điều đáng sợ nhất.
Trước kia bất kể cô ta làm gì cũng có người dọn hậu quả phía sau.
Không làm xong việc thì có người tăng ca làm hộ.
Đắc tội khách hàng thì có người cúi đầu khom lưng đi xin lỗi thay.
Chưa kể mấy việc lặt vặt như vứt rác, lấy đồ ăn ngoài, rót cà phê...
Thế mà vị tiểu thư kia vẫn luôn chỉ hờ hững, đầy hiển nhiên mà nói:
"Tôi sẽ nói giúp mọi người một câu trước mặt cô tôi."
Cái bánh vẽ to đến thế.
Nhưng chẳng ai ăn nổi.
Khi không còn ai chịu giúp nữa, Mạnh Hiểu trước hết làm hỏng liền hai dự án của công ty.
Sau đó còn chọc cho khách VIP nổi giận, gọi liên tiếp năm cuộc điện thoại khiếu nại.
Tiếp đó nữa, cô ta lóng nga lóng ngóng làm hỏng luôn máy pha cà phê và lò vi sóng ở pantry, tiện thể còn làm tắc cống thoát nước, suýt chút nữa chọc cho trưởng bộ phận hậu cần lên cơn đau tim.
Tai hại hơn là, ngay cả một cái PPT cô ta cũng làm không ra hồn, mỗi lần báo cáo công việc nhìn chẳng khác gì một đống rác.
Không còn ai nâng niu nữa, Mạnh Hiểu tủi thân không chịu nổi, nước mắt nước mũi tèm lem đi tìm cô mình mách lẻo.
Nào ngờ cô ta đâu biết, trước đó vị phó tổng kia còn chưa biết mấy chuyện ngu xuẩn mà cô cháu gái mình gây ra.
Đợi hỏi kỹ xong, mặt mũi bà ta cũng gần như mất sạch.
Ngay trong đêm, bà ta cho người dẹp luôn chỗ ngồi của Mạnh Hiểu.
Đến cửa sau cũng chẳng thèm mở cho cô ta nữa.
21
Điều khiến tôi không ngờ là, có lẽ vì cùng cảnh bị ghét bỏ, Tần Sách và Mạnh Hiểu lại nảy sinh một thứ cảm giác đồng bệnh tương lân, rồi công khai yêu nhau vô cùng phô trương.
Tần Sách trực tiếp đăng ảnh chụp chung của hai người lên vòng bạn bè để công khai quan hệ.
Dòng trạng thái là:
[Dù cả thế giới có chống lại em, anh cũng sẵn sàng vì em mà chống lại cả thế giới.]
Không bao lâu sau, chính anh ta còn tự bình luận thêm một câu bên dưới:
[Nỗi tủi thân của em, chỉ có anh hiểu.]
Nói thật, tôi chẳng nhìn ra Mạnh Hiểu có chỗ nào tủi thân cả.
Là làm kẻ thứ ba nên tủi thân?
Hay mượn oai tác quái nên tủi thân?
Hay cướp được bạn trai người khác rồi vẫn phải tìm đến khoe khoang nên tủi thân?
Tôi không hiểu.
Nhưng tôi buồn nôn đủ rồi.
Mạnh Hiểu thấy đăng vòng bạn bè vẫn chưa đã, nửa đêm còn gửi cho tôi ảnh trên giường của hai người.
"Chị ơi, em sẽ thay chị chăm sóc Tần Sách thật tốt."
Tôi trợn trắng mắt.
"Ừ ừ đúng đúng. Em nhớ chăm cho kỹ vào, trông cho c.h.ặ.t vào, đừng để anh ta chạy ra ngoài tiếp tục gây họa cho xã hội nữa."
"Chị à, em biết chị ghen tị với em. Ghen vì em trẻ hơn chị, giàu hơn chị, lại còn có được tình yêu của Tần Sách."
Tôi thật sự chịu thua.
"Sao em lại có thể thần kỳ đến mức này nhỉ? Em là tinh linh bước ra từ góc tường thành, hay là thùng rác hóa thành tinh thế?"
"Chị đừng cố cứng miệng nữa."
Để khoe cho bằng hết, Mạnh Hiểu còn nói với tôi rằng mật khẩu điện thoại của Tần Sách chính là ngày đầu tiên hai người gặp nhau.
"Anh ấy nói vì còn phải dỗ dành người lớn nên cần từ từ chia tay với chị. Nhưng để chứng minh là không còn yêu chị nữa, anh ấy đã đổi ảnh đại diện, đổi ảnh nền thành những thứ liên quan tới em rồi. Chị không nhận ra à?"
22