Đập vào mắt cô ta là một đôi con ngươi đen lạnh như hồ nước mùa đông.
Cô ta bị khí thế ấy ép đến cứng đờ, há miệng nhưng không thốt ra được lời nào.
Họa Dụng Chấp lập tức bước lên chắn trước mặt cô ta, giọng nghiêm túc:
“Chú à, Giao Giao chỉ suy đoán hợp lý thôi, chú đừng dọa cô ấy.”
“Dù sao Minh Song và chú cũng chẳng có giao tình gì.”
Họa Dụng Chiêu cũng không phục, gật đầu phụ họa:
“Đúng vậy!”
Họa Tiêu Hàn khẽ cười mỉa.
“Vậy nên mấy đứa thà gán cho cô ấy tội quyến rũ cha nuôi,”
“cũng không tin cô ấy sẽ thích một người trẻ trung và ưu tú hơn như tôi sao?”
“Các cậu đúng là độc ác.”
Anh vừa dứt lời, cả phòng khách lập tức lặng ngắt như tờ.
“Bộ ba ác độc” kia, ai nấy đều biến sắc.
Họa Tiêu Hàn là con trai út sinh muộn của ông cụ họ Họa, từ nhỏ đã là người được cưng chiều nhất nhà.
Anh quen làm theo ý mình.
Chẳng thèm quan tâm lời nói của mình sẽ tạo ra cú sốc thế nào cho Họa Dụng Chiêu và Họa Dụng Chấp.
Cũng chẳng cần biết việc gán cho Bạch Giao Giao cái mác “độc ác” sẽ khiến cô ta xấu hổ ra sao.
Anh duỗi người một chút rồi đứng dậy.
Khi đi ngang qua tôi, anh lạnh nhạt nói:
“Bây giờ, em đã nhìn rõ bộ mặt thật của vài người chưa?”
“Hãy mở to mắt ra, đừng ngốc nghếch để người ta lừa nữa.”
Tôi mím môi, ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy vậy, tâm trạng Họa Tiêu Hàn dường như khá hơn một chút, anh khẽ cười trầm thấp.
Bàn tay nóng rẫy đặt lên đầu tôi, ấn mạnh xuống rồi xoa xoa.
[Cưng quá! Cưng c.h.ế.t mất thôi!]
[Đừng nhìn chú yêu nghiệt đang xoa đầu nữ phụ dịu dàng như vậy, trong đầu chú ấy đã nghĩ xong cả trăm tư thế đè nữ phụ rồi!]
[Này mấy ông trên, nói chuyện đứng đắn chút đi, nữ phụ mới vừa đủ tuổi trưởng thành đó.]
[Hehe xin lỗi, cái thói nghĩ bậy của tôi lại phát tác rồi.]
Không biết từ khi nào, nhóm bình luận thuộc phe “team chú yêu nghiệt” lại xuất hiện.
Nội dung thật sự khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Bỗng nhiên cổ họng tôi khô khốc. Tôi nuốt nước bọt, mặt đỏ lên, nhỏ giọng cảm ơn:
“Em biết rồi… cảm ơn chú đã nhắc nhở.”
“Chú?” Họa Tiêu Hàn nheo mắt, sâu thẳm khó dò.
Một lúc sau, anh khẽ bật cười:
“Cũng được.”
Tôi không hiểu ý của mấy chữ đó.
Chỉ biết lúc này, mặt mình nóng đến mức sắp bốc cháy.
10
Vốn dĩ hôm nay là bữa tiệc chọn vị hôn phu mà dì Họa đặc biệt tổ chức cho tôi.
Cuối cùng lại kết thúc trong bầu không khí nặng nề, mất sạch vui vẻ.
Thậm chí còn bị mấy phòng khác xem như trò cười.
Vậy mà dì Họa vẫn không trách móc tôi, còn tự tay chuẩn bị cho tôi bữa tiệc trưởng thành.
Tôi áy náy vô cùng.
Tay giơ lên định gõ cửa phòng dì, nhưng lại khựng giữa không trung.
Do dự mãi, cuối cùng vẫn không dám gõ xuống.
Đúng lúc ấy, cửa phòng từ bên trong mở ra.
Dì Họa nhìn thấy tôi thì hơi sững lại:
“Song Song, giờ này không phải con nên ở phòng hóa trang sao?”
Hôm nay là sinh nhật tôi, cũng là lễ trưởng thành chính thức của tôi.
“Dì Vân, con…”
Tôi ấp úng, nói mãi chẳng thành câu.
Dì Họa chỉ nhìn lướt qua đã thấy rõ sự giằng co trong mắt tôi, nhẹ giọng dỗ dành:
“Không phải lỗi của con.”
“Là dì quá chủ quan, không nghĩ kỹ cảm xúc của mấy đứa.”
“Cho dù con không làm con dâu của dì được, thì con vẫn là con gái của dì mà.”
Nước mắt tôi như vỡ đê, òa lên rồi nhào vào lòng dì:
“…Dì Vân.”
Dì nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, dịu dàng dỗ:
“Ngoan, đừng khóc nữa. Khóc xấu mặt thì không đẹp đâu.”
Giọng điệu và cử chỉ của dì đều không có chút xa cách nào.
Đợi tôi khóc xong, dì còn tự tay dắt tôi đi hóa trang, thay váy.
Tôi mặc bộ lễ phục lộng lẫy xuất hiện giữa sảnh tiệc.
Dưới ánh đèn, tôi như thiên thần giáng trần.
Vẻ đẹp ấy khiến tất cả mọi người đều nín thở.
Rất nhanh, xung quanh tôi đã vây kín người.
Họ không tiếc lời khen ngợi:
“Minh Song, hôm nay cậu thật sự xinh quá! Giống công chúa vậy.”
Tôi ngượng ngùng cười đáp:
“Cảm ơn.”
Đúng lúc đó, một giọng nói ch.ói tai phá tan không khí vui vẻ:
“Minh Song, hóa ra cậu ở đây à, làm tôi tìm mãi.”
Là Bạch Giao Giao.
Cô ta chen qua đám đông, đứng trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt thoải mái quét từ đầu đến chân tôi.
“Tsk, đúng là mở mang tầm mắt thật.”
“Con gái của một người giúp việc mà mặc váy cao cấp, trông cũng ra dáng phết đấy.”
“Nhưng cậu nên nhớ sửa lại cái bản tính nghèo hèn thấp kém của mình đi.”
“Nếu không, cả đời này cũng đừng mơ hòa nhập vào giới thượng lưu.”
11
Giọng cô ta cố tình không hề nhỏ.
Lập tức khiến không ít người quay sang nhìn.
Khách mời bắt đầu thì thầm bàn tán.
Những ánh mắt tò mò, khinh thường, châm chọc như gai nhọn đ.â.m vào da thịt tôi.
Trước đây cũng từng có người lấy thân phận của tôi ra sỉ nhục.
Nhưng khi ấy, Họa Dụng Chấp và Họa Dụng Chiêu luôn không chút do dự đứng ra bảo vệ tôi.
Còn bây giờ.
Mọi thứ đã khác.
Tôi khẽ nhắm mắt, cố ép nước mắt xuống.
Sau đó nhìn thẳng vào ánh mắt khiêu khích của Bạch Giao Giao, bình tĩnh hỏi ngược lại:
“Bạch Giao Giao, mình nhớ cậu cũng từ khu ổ chuột trong thành phố đi lên mà. Thân phận của cậu có hơn gì mình đâu?”
“Sao cậu lại thích đứng trên cao chỉ đạo mình như vậy?”
[Nữ phụ này nhỏ nhen thật đấy, nữ chính chỉ nói thẳng thôi mà cũng không chịu nổi.]
[Còn công kích thân phận người khác, đúng là không chơi đẹp.]
[Bảo sao hai nam chính không thích cô ta. Đổi lại là tôi, tôi cũng không thích kiểu phụ nữ nhỏ mọn này.]
Bình luận tràn ngập lời chê trách tôi.
Còn Bạch Giao Giao thì làm như vừa chịu đả kích rất lớn.
Tay cô ta run lên, “choang” một tiếng, chiếc ly cao chân rơi xuống đất vỡ tan.
Cô ta lảo đảo lùi lại, mắt đỏ hoe như sắp khóc: