“Minh Song, mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà. Sao cậu lại nghĩ mình xấu xa như vậy?”
Tiếng ly vỡ vang lên không nhỏ.
Ngay lập tức thu hút hai anh em nhà họ Họa.
Cả hai nhanh ch.óng vây quanh cô ta, lo lắng hỏi:
“Giao Giao, em sao vậy?”
Bạch Giao Giao lau nước mắt, hít mũi thút thít nhưng không nói gì, chỉ liếc tôi một cái đầy hàm ý.
Ngay lập tức, Họa Dụng Chiêu giận dữ quát lên:
“Minh Song, lại bắt nạt Giao Giao nữa à? Mau xin lỗi cô ấy ngay!”
Lại?
Rõ ràng cả hai lần đều là cô ta chủ động gây chuyện trước.
Tôi chỉ đáp trả bình thường mà thôi.
“Tôi không sai, tại sao phải xin lỗi?”
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y.
Ngẩng đầu lên, cứng cỏi nhìn thẳng vào Họa Dụng Chiêu.
Thấy mắt tôi đỏ lên, Họa Dụng Chiêu hơi sững lại một giây.
Bạch Giao Giao thì yếu ớt tựa vào lòng Họa Dụng Chấp, khẽ kéo tay áo Họa Dụng Chiêu, giọng đầy nhẫn nhịn và hiểu chuyện:
“Dụng Chiêu, Minh Song không muốn xin lỗi thì thôi.”
“Đừng vì mình mà làm hỏng tình bạn từ nhỏ đến lớn của mọi người.”
Họa Dụng Chiêu nghe vậy thoáng giật mình, nhưng rồi lại nghiêm giọng nói:
“Sai thì là sai, không thể dung túng.”
Nói xong, anh ta quay sang tôi, mặt lạnh tanh:
“Minh Song, nếu hôm nay cô không chịu xin lỗi, vậy chuyện đi du học cùng tôi và anh tôi, sau này khỏi bàn nữa.”
12
Họa Dụng Chấp và Họa Dụng Chiêu là người được chọn kế thừa nhà họ Họa.
Con đường tương lai của họ đã được vạch sẵn từ lâu.
Tôi nhớ khi xưa, sau khi họ dạy dỗ kẻ bắt nạt tôi một trận, kẻ đó từng căm hận trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng nói:
“Minh Song, mày tưởng hai thiếu gia nhà họ Họa có thể bảo vệ mày cả đời chắc? Sớm muộn gì họ cũng phải ra nước ngoài du học thôi.”
“Đến lúc đó, mày muốn sống hay c.h.ế.t còn không phải do tao quyết định?”
Không có họ bảo vệ, tôi chẳng khác gì con kiến có thể bị người ta giẫm nát bất kỳ lúc nào.
Nghĩ đến đó, tôi cúi đầu im lặng.
Khi ấy, Họa Dụng Chiêu bá vai tôi, cười khẩy:
“Nghĩ gì vậy?”
“Minh nhát gan không phải lúc nào cũng bám theo tôi và anh trai sao? Bọn tôi đi đâu, cô theo đó là được.”
“Du học thôi mà, nhà họ Họa lo được.”
Đó là lời hứa năm xưa của Họa Dụng Chiêu.
Họ định đi Đức.
Mà du học Đức thì khó vào nhưng dễ ra.
Để có thể theo kịp họ, suốt ba năm cấp ba tôi thức khuya dậy sớm học hành, không dám lười biếng lấy một giây.
Vậy mà bây giờ, lời hứa ấy lại biến thành thứ để ép tôi cúi đầu.
Tôi cười lạnh đầy chua xót:
“Anh tưởng tôi cần chắc?”
“Không đi du học, tôi vẫn có thể học hành đàng hoàng trong nước và làm nên chuyện.”
Dựa vào chính mình để phá vỡ rào cản giai cấp, đứng vững trong giới thượng lưu.
Nói xong, tôi túm váy dạ hội, kiên quyết quay lưng rời đi.
Nhưng tôi không lừa được chính mình.
Bị người từng nâng niu mình trong lòng bàn tay đối xử như thế này…
Trái tim vẫn đau như bị khoét đi một mảng.
Sảnh tiệc ồn ào náo nhiệt.
Mà tôi bước đi trong đó, lại thấy trống rỗng và lạc lõng lạ thường.
13
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố nhịn.”
Đúng lúc tôi đang chìm trong suy nghĩ, một giọng đàn ông lạnh lẽo vang lên bên tai.
Tôi giật nảy mình.
Hoảng hốt quay đầu lại.
Không biết từ khi nào, Họa Tiêu Hàn đã đứng ngay cạnh tôi.
Anh như thể chẳng có chuyện gì quan trọng, đưa cho tôi một chiếc khăn tay:
“Cầm lấy.”
Tôi ngây người nhìn, sau đó lúng túng nhận lấy:
“…Cảm, cảm ơn chú.”
Nhưng tôi không dám thật sự dùng nó để lau nước mắt.
Chiếc khăn này nhìn đã biết rất đắt.
Nếu làm bẩn, tôi không đền nổi.
Tôi cầm nó trong tay, mấy ngón tay vô thức cuộn lại, bối rối không biết phải làm sao.
Thấy vậy, Họa Tiêu Hàn bật cười nhẹ:
“Tôi là thứ gì đáng sợ lắm à?”
“Hả?”
Tôi ngẩng đầu, mơ hồ hỏi lại.
“Mỗi lần nhìn tôi, em đều giống như gặp phải kẻ địch vậy.”
Nói xong, khóe môi mỏng của anh khẽ nhếch lên. Giọng anh nghe như tự giễu, lại mang theo chút nặng nề buồn bã.
Từ trước đến nay, Họa Tiêu Hàn luôn là bề trên mà tôi kính sợ.
Tôi theo hai anh em nhà họ Họa gọi anh một tiếng “chú”.
Vừa kính trọng, vừa dè dặt.
Bây giờ bất ngờ biết được anh có tình cảm với mình, cảm giác ấy thật sự khó diễn tả.
Còn câu hỏi của anh, tôi cũng không biết nên trả lời thế nào.
May mà anh đủ tinh tế, không ép tôi phải đáp lại.
Anh nhanh ch.óng thu lại vẻ u ám nơi đáy mắt, khẽ cười nhạt:
“Thôi, sau này còn nhiều thời gian.”
Rồi đứng ở góc độ một người từng trải, anh chậm rãi dặn dò tôi:
“Nhưng Minh Song, tôi hy vọng tương lai của em sẽ không bị người khác ràng buộc, cũng đừng tự ti hay thương hại bản thân.”
“Hãy mạnh dạn bước đi trên con đường của chính mình.”
[Cho dù tương lai đó… không có tôi tham dự.]
Họa Tiêu Hàn cụp mắt xuống, nghiêm túc nhìn tôi.
Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng kia không có chút cảm xúc dư thừa nào.
Chỉ còn lại lời chúc phúc chân thành và hy vọng nồng nhiệt.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như sụp xuống một góc.
14
Có lẽ như để trừng phạt tôi.
Khoảng thời gian sau đó, hai anh em họ Họa đều chẳng buồn nói chuyện với tôi.
Mãi cho đến ngày tra điểm thi đại học.
Trong vòng bạn bè, Bạch Giao Giao công khai đăng một tấm ảnh chụp cùng hai anh em nhà họ Họa.
Cô ta đứng ở giữa.
Hai người họ đứng hai bên trái phải.
Cả hai đều nghiêng đầu nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng sâu lắng.
Dòng chú thích viết:
[Khoảnh khắc quyết định vận mệnh cuối cùng cũng tới, trái tim nhỏ “thình thịch” căng thẳng lắm luôn.]
[May mà có hai hiệp sĩ trung thành ở bên bảo vệ. [ảnh chu môi kiêu kỳ.jpg]]
Phía dưới tràn ngập lời khen nịnh nọt.
Còn những bình luận trực tiếp thì hệt như đang ăn Tết:
[Ố ồ ôi, thế này chẳng phải coi như công khai rồi sao?]