Sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Yến Tịch rốt cuộc cũng chậm rãi xoay người lại.

Hắn bày ra một khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, đôi mắt đỏ sậm nhìn ta đầy xa cách, giọng nói trầm thấp lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm:

"Yếu ớt như vậy mà cũng đòi tới Ma giới? Đứng lên, bản tôn không rảnh nán lại chờ nàng."

Ta ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt ngấn lệ nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Ta đau chân, đi không nổi."

Yến Tịch mím c.h.ặ.t môi, đứng nhìn ta từ trên cao đầy vẻ phán xét.

Thế nhưng, tiếng lòng của hắn lại phản bội hắn một cách triệt để:

“Mau năn nỉ ta đi! Chỉ cần nàng nói một câu ngọt ngào cầu xin bổn tôn bế nàng, ta sẽ nể tình vết thương cũ mà bế nàng đi hết quãng đường này!”

“Mau lên! Bản tôn đang đợi đây!”

14.

Gió bão cát đen ngoài kia rít lên sầm sập, đập vào những phiến đá dày của t.ửu quán hoang dã nơi biên thùy Ma giới.

Bên trong phòng trọ hạng ch.ót, không gian chật hẹp, ẩm mốc và ngập tràn mùi rêu đá ẩm ướt. 

Chỉ có một chiếc giường gỗ thô sơ kê sát góc tường và một ngọn đèn dầu hỏa ma thú tỏa ra ánh sáng cam mờ ảo, leo lét như sắp tắt.

Dưới lầu, tiếng cười nói thô tục, tiếng va chạm của những cốc rượu bằng sừng và sát khí hỗn tạp của đám ma tu vãng lai vẫn thỉnh thoảng truyền lên qua kẽ hở của sàn gỗ.

Yến Tịch ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ ọp ẹp.

Hắn đã cởi bỏ vạt áo hắc y rách nát, để lộ nửa thân trên rắn rỏi với những vết sẹo chằng chịt, đặc biệt là những vết thương do lôi kiếp hôm qua vẫn còn đỏ hỏn, rướm m.á.u trên bả vai và vòm n.g.ự.c rộng lớn.

Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt, cố tình không thèm nhìn ta, gương mặt lạnh lùng như một pho tượng đá ngàn năm không chút độ ấm.

Ta thở dài một tiếng thật khẽ, thong thả đi tới cạnh giường, trên tay cầm hũ t.h.u.ố.c mỡ màu đen mà ta vừa dùng vài viên linh thạch trao đổi được từ chưởng quầy dưới lầu.

"Đừng nhúc nhích, ta bôi t.h.u.ố.c cho ngươi." Ta nhỏ giọng nói, ngồi xuống cạnh hắn.

Yến Tịch khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ kiêu ngạo, xa cách: "Không cần nàng đa sự. Chút thương tích này, ma lực của bản tôn tự khắc sẽ chữa lành."

Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng lòng của hắn lại phản bội lời nói một cách tàn nhẫn:

“A... nàng ta lấy t.h.u.ố.c cho mình kìa.”

“Canh cánh bên lòng muốn bôi t.h.u.ố.c cho ta như vậy, quả nhiên trong lòng vẫn có ta. Nhưng mà... cái hũ t.h.u.ố.c mỡ rách nát này nhìn bẩn c.h.ế.t đi được, bôi lên người bản tôn lỡ bị dị ứng thì sao?”

“Ấy... tay nàng chạm vào rồi! Lạnh quá... nhưng mà thích thật.”

Ta không thèm để ý đến cái miệng cứng đầu của hắn, ngón tay thon dài khẽ quệt một chút t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh, nhẹ nhàng áp lên vết thương lớn nhất trên bả vai hắn.

Da thịt hắn nóng rực, khẽ run lên một nhịp khi ngón tay ta chạm vào.

Ta cố tình không dùng lực, ngón tay lướt nhẹ, mềm mại mơn trớn qua từng thớ cơ thịt săn chắc của vị Ma tôn đại nhân, thỉnh thoảng lại khẽ thổi nhẹ một hơi ấm áp vào vết rách để giảm bớt cảm giác bỏng rát của t.h.u.ố.c.

Hô hấp của Yến Tịch bỗng chốc trở nên dồn dập.

Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt, quai hàm bạnh ra, gân xanh trên cổ nổi rần rần như thể đang phải chịu đựng một loại cực hình vô cùng tàn khốc.

Trong đầu hắn lúc này đã sớm biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn:

“C.h.ế.t tiệt! Nha đầu này rốt cuộc là đang bôi t.h.u.ố.c hay là đang quyến rũ bổn tôn?”

“Ngón tay của nàng... sao mềm như không xương thế này? Chạm vào đâu là chỗ đó ngứa ngáy chịu không nổi.”

“Nàng lại còn thổi nữa! Hơi thở của nàng dâu nhỏ thơm quá... làm bản tôn ngứa ngáy hết cả hông rồi.”

“Bình tĩnh! Yến Tịch, ngươi là Ma tôn thống lĩnh vạn quân, không được phép d.a.o động trước chiêu trò của con yêu nữ này! Nhưng mà... nàng xoa thêm mấy chỗ bên dưới nữa đi, chỗ đó cũng đau lắm...”

Ta thầm cười khẩy trong lòng, ngón tay đột ngột nhấn mạnh một cái vào vết thương chưa khép miệng trên cổ hắn.

"Ư..." Yến Tịch khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt đỏ sậm lập tức mở bừng ra, trừng trừng nhìn ta đầy uất ức và giận dữ, "Nàng cố ý đúng không?"

"Đúng vậy, ta cố ý đấy."

Ta nhếch môi cười ranh mãnh, ghé sát mặt lại gần hắn, khoảng cách gần đến mức hắn có thể nhìn thấy rõ hình bóng của chính mình phản chiếu trong đôi mắt trong vắt của ta:

"Ai bảo Ma tôn đại nhân miệng thì cứng, mà trong lòng lại... ồn ào đến thế làm gì?"

Gương mặt tuấn mỹ của Yến Tịch đỏ bừng lên trong nháy mắt.

“Nha đầu đáng ghét! Ta... ta không thèm nói chuyện với nàng nữa!”

Tiếng lòng hắn thét lên đầy quẫn bách, rồi dứt khoát quay ngoắt mặt đi chỗ khác.

Nhưng bàn tay to lớn, thô ráp của hắn dưới lớp chăn lại lén lút vươn ra, vô thức nắm c.h.ặ.t lấy một góc vạt áo của ta, kéo nhẹ như thể sợ ta bỏ đi mất.

Thật là một tên ma đầu dính người mà còn thích làm bộ làm tịch.

15.

Hừng đông ở Ma giới không có ánh mặt trời ấm áp, chỉ có hai vầng trăng m.á.u chầm chậm chìm xuống nhường chỗ cho một màn sương mù xám xịt, lạnh lẽo bao trùm khắp hoang mạc đá đen.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng gõ cửa dồn dập kèm theo ma lực d.a.o động cực mạnh chấn động cả căn phòng trọ ọp ẹp.

Dưới lầu, tiếng rống giận hung tợn của đám ma tu vãng lai bỗng chốc im bặt, thay vào đó là tiếng áo giáp va chạm loảng xoảng vang dội và tiếng quỳ rạp xuống đất đầy sợ hãi của chưởng quầy.

Cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài.

Thừa tướng Ma giới, đó là một ma tu lão luyện với mái tóc bạc phơ cùng đôi mắt sắc bén, dẫn đầu mười hai hộ pháp mặc hắc giáp tề tựu bên ngoài hành lang hẹp. 

Vừa nhìn thấy Yến Tịch ngồi trên sập gỗ, cả đám lập tức quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng nói vang dội cung kính:

"Thần nghênh đón tôn thượng trở về cung! Tôn thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Yến Tịch lúc này đã thay một bộ hắc bào chỉnh tề, dù sắc mặt vẫn còn chút tái nhợt sau trận lôi kiếp nhưng uy áp của kẻ thống trị tối cao vừa lộ ra đã khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống điểm đóng băng.

Hắn khẽ phất tay, giọng nói lạnh lùng xa cách: 

"Đứng lên đi."

10 - Đọc Tâm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia