Đồng t.ử đỏ sậm của hắn co rút kịch liệt, đôi mắt vốn đang "lờ đờ sắp c.h.ế.t" bỗng chốc mở to hết cỡ, trợn trừng nhìn thẳng vào ta.
Gương mặt tuấn mỹ đang tái nhợt vì mất m.á.u kia, chỉ trong chớp mắt đã bị một vệt đỏ hồng khả nghi nhuộm kín từ gò má lan tận mang tai.
“Nàng... nàng nghe thấy?!”
“Nàng nghe thấy từ lúc nào? Tất cả những gì bổn tôn nghĩ... nàng đều nghe sạch sành sanh bấy lâu nay sao?!!!”
Tiếng lòng của hắn không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày nữa, mà gào thét đến mức lạc cả giọng vì quẫn bách, xấu hổ và hoang mang tột độ.
Hóa ra, cái vẻ ngoài vô tội, đáng thương của hắn bấy lâu nay, trong mắt ta chỉ là một trò hề không hơn không kém.
Hắn tưởng mình là thợ săn giăng bẫy bắt thỏ, hóa ra chính hắn mới là con cừu non bị thợ săn dắt mũi đi dạo bấy lâu nay!
"Từ lúc ở nhà hoang cơ." Ta nháy mắt đầy tinh nghịch, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua vành tai đang nóng ran của hắn, "Ngươi nghĩ đúng rồi đấy, bản tiểu thư nghe không sót một chữ nào."
“Đáng c.h.ế.t! Yêu nữ! Nha đầu này tuyệt đối là một con yêu nữ hắc tâm!”
Hắn gào thét trong lòng, hận không thể tìm một cái lỗ nứt dưới đất để chui xuống ngay lập tức vì quá quê độ.
Lúc này, đám phản đồ ngoài kia đã mất kiên nhẫn. Chúng gầm lên một tiếng, v.ũ k.h.í trong tay lóe lên hàn quang lạnh lẽo, đồng loạt lao bổ về phía hai người.
Yến Tịch nghiến răng, ma lực trong tay khẽ d.a.o động, định bất chấp tất cả gượng dậy đón địch để giữ chút thể diện cuối cùng của Ma tôn.
Nhưng ta đã nhanh hơn hắn một bước.
Bàn tay yếu ớt không có chút tu vi nào của ta thong thả lòn vào trong túi gấm, lấy ra một viên ngọc bích nứt nẻ lấp lánh ánh sáng trận pháp, đây là Truyền Tống Trận một chiều cực phẩm mà ta đã lén chuẩn bị từ trước khi lôi kiếp giáng xuống.
Ta không có sức mạnh, nhưng ta có tiền, và quan trọng nhất là ta có não.
"Đừng nhúc nhích." Ta ghé sát tai hắn, khẽ ra lệnh, "Khép vai lại một chút, người ngươi nặng c.h.ế.t đi được."
Nói rồi, ta dùng lực bóp nát viên ngọc bích.
"Oàng!"
Một luồng ánh sáng trắng bạt mạng bùng lên, bao phủ lấy thân ảnh của hai chúng ta, chắn toàn bộ kiếm quang của đám phản đồ ở bên ngoài.
Trước khi không gian vặn xoắn cuốn hai đứa đi, ta nghiêng đầu nhìn vị Ma tôn đang nhắm c.h.ặ.t mắt vì xấu hổ trong lòng mình, nhếch môi cười đầy đắc ý:
"Hết giờ đóng kịch rồi, Ma tôn đại nhân. Đi thôi, ta đưa ngươi về Ma giới tìm t.h.u.ố.c cứu mạng."
13.
Trận pháp dịch chuyển một chiều nổ tung, cuốn hai chúng ta vào một khe nứt không gian đầy hỗn loạn.
Khi luồng ánh sáng trắng ch.ói mắt hoàn toàn biến mất, mặt đất cứng nhắc dội thẳng vào lòng bàn chân khiến ta lảo đảo mấy bước, suýt chút nữa là ngã nhào ra đất.
Trước mắt ta là một hoang mạc đá đen cằn cỗi trải dài vô tận đến tận chân trời.
Bầu trời Ma giới không có mây xanh, chỉ có một màu đỏ sậm âm u như m.á.u loãng, ngự trị trên cao là hai vầng trăng khuyết đỏ rực, tỏa ra thứ ánh sáng quỷ dị, lạnh lẽo.
Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt, cuốn theo cát bụi đen nhánh đập thẳng vào mặt rát buốt.
Yến Tịch đứng cách ta năm bước chân.
Hắc y trên người hắn rách nát sau trận lôi kiếp, để lộ những vết thương tuy đã ngưng chảy m.á.u nhờ ma lực tự phục hồi, nhưng trông vẫn vô cùng ghê rợn.
Hắn đứng quay lưng về phía ta, sống lưng thẳng tắp, bờ vai rộng lớn đón lấy luồng gió cát lạnh buốt.
Khí chất cô độc dâng tràn, lạnh lùng đến mức đông cứng cả không gian.
Thế nhưng, vị Ma tôn đại nhân vĩ đại lúc này lại không thèm quay đầu nhìn ta lấy một cái.
Hắn hừ lạnh một tiếng thật khẽ, dứt khoát nhấc đôi chân dài bước đi trước, cố tình duy trì một khoảng cách tuyệt đối với ta.
Bước chân hắn thong thả nhưng khoảng cách sải chân quá rộng, nhanh ch.óng bỏ xa ta một đoạn.
Rõ ràng là đang dỗi.
Lòng tự trọng của vị Ma tôn cao ngạo đã bị ta chà đạp không thương tiếc ngay trước khi dịch chuyển.
Ta nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, trong lòng không hề hoảng hốt, thong thả cất bước đi theo phía sau.
Thể chất của ta vốn yếu ớt, đi trên địa hình đá lởm chởm của hoang mạc Ma giới chẳng mấy chốc đã thở dốc, chân run lẩy bẩy.
Nhưng ta không thèm gọi hắn.
Bởi vì ngay lúc này, tiếng lòng rộn ràng và đầy mâu thuẫn của kẻ đang "bỏ nhà đi bụi" phía trước đang dội thẳng vào đầu ta, chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc:
“Đáng c.h.ế.t thật! Bản tôn đường đường là Ma giới chí tôn, sao lại bị một nha đầu nhân tộc yếu ớt xoay như chong ch.óng bấy lâu nay chứ?”
“Nàng ta nghe thấy hết... Nghe thấy sạch sành sanh! Ôi trời đất ơi, thể diện tích lũy ngàn năm của ta hôm nay coi như đổ sông đổ biển hết rồi!”
“Đi nhanh thế này nàng ta có đuổi theo kịp không nhỉ? Thể chất của nàng ta yếu như sên, lỡ như gặp phải ma thú cấp thấp thì sao?”
“Không được, ta không được quay đầu lại dỗ dành nàng ta! Phải để nàng ta biết thế nào là sự lạnh lùng của bổn tôn. Nhưng mà... sao phía sau không nghe thấy tiếng bước chân nữa vậy?”
“C.h.ế.t tiệt, nàng ta đi chậm thế làm cái gì? Bản tôn đã cố tình đi chậm lại bằng tốc độ của một con rùa bò rồi đấy!”
Ta suýt nữa thì bật cười thành tiếng, phải c.ắ.n c.h.ặ.t môi để giữ bộ dạng đáng thương.
Để phối hợp với sự dằn vặt nội tâm của hắn, ta cố tình vấp phải một viên đá nhỏ dưới chân, khẽ "a" lên một tiếng rồi ngồi sụp xuống đất, ôm lấy cổ chân.
Bóng lưng phía trước lập tức khựng lại.
Yến Tịch đứng im tại chỗ mất ba giây.
Hắn không quay đầu, nhưng trong đầu hắn đã bắt đầu gào thét một cách vô cùng hoảng hốt:
“A! Nàng ta ngã rồi! Có phải bị trật chân rồi không?”
“Đáng đời lắm, ai bảo dám trêu chọc bản tôn. Cho nàng chừa cái tội hắc tâm.”
“Nhưng mà... đá đen ở đây bén lắm, lỡ da thịt mềm mại của nàng ta bị rách thì sao? Chảy m.á.u thì đau lắm...”
“Aaaaa đầu óc bổn tôn bị úng nước rồi hay sao mà lại đi lo lắng cho con yêu nữ xảo quyệt đó chứ! Nhưng chân nàng ta nhỏ thế kia, lỡ gãy xương thì sao...”