Mũi kiếm của gã tu sĩ điên cuồng đ.â.m sạt qua khe cửa gỗ, chỉ suýt chút nữa là ghim c.h.ặ.t lấy gấu áo ta.
Trong không gian chật hẹp, tối tăm của mật đạo, ta và Yến Tịch ngã chồng lên nhau. Tư thế vô cùng mờ ám, môi ta suýt chút nữa đã chạm vào ch.óp mũi cao thẳng của hắn.
Mùi hương thảo mộc thanh mát pha lẫn chút vị rỉ sắt từ người hắn bao vây lấy ta. Dù đang giả vờ hôn mê, nhưng ta vẫn cảm nhận được cơ thể hắn căng cứng lại, hô hấp có phần hỗn loạn.
Và tất nhiên, tiếng lòng của vị Ma tôn vĩ đại lúc này đã hoàn toàn nổ tung:
“Nàng... nàng làm cái gì thế? Nam nữ thụ thụ bất thân! Cho dù có lập Huyết khế thì cũng không được tùy tiện dán sát vào bản tôn như vậy!”
“Khoảng cách này... quá gần rồi. Mùi bánh quế hoa trên người nàng thật là thơm. Đáng ch ết, tim của bản tôn sao lại đập nhanh như thế này? Chắc chắn là do di chứng của việc tránh thiên kiếp, chắc chắn là như vậy!”
Ta khẽ nhướng mày trong bóng tối, khóe môi âm thầm cong lên một độ cong đầy ý vị sâu xa.
Hóa ra vị Ma tôn hung danh hiển hách bấy lâu nay, lại là một kẻ dễ ngượng ngùng đến thế?
Bên ngoài cửa mật đạo vang lên tiếng cào cấu điên cuồng của đám người hóa điên, nhưng ta biết trận pháp phòng ngự của lối đi này đủ chắc chắn để cản bọn chúng trong chốc lát.
Ta đưa bàn tay mềm mại lên, nhẹ nhàng vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội của Yến Tịch, dùng chất giọng nức nở, thì thầm sát tai hắn:
"Yến Tịch... ta đau quá. Ngươi đừng ch ết nhé, giờ ta chỉ còn có thể dựa vào ngươi thôi..."
Cơ thể dưới thân ta lập tức cứng đờ như một khúc gỗ. Tiếng lòng của hắn im bặt trong vòng ba giây, sau đó là một tiếng gào thét đầy quẫn bách:
“Yêu nữ! Nha đầu này tuyệt đối là một yêu nữ!”
Ta cười thầm trong bụng. Trận chiến này, xem ra ta đã nắm chắc phần thắng rồi.
04.
Căn nhà hoang nằm đơn độc bên bìa rừng ngoại ô vắng vẻ, mái ngói đã vỡ vụn quá nửa, để lộ những khoảng trời xám xịt của buổi sớm mai.
Gió lạnh luồn qua khe cửa liếp mục nát, thổi bay lớp bụi bặm dày cộm trên nền đất, mang theo hơi ẩm của sương sớm tạt thẳng vào mặt.
Ta tựa lưng vào cột nhà đổ nát, uể oải ngáp một cái dài, tay vẫn đang cẩn thận nhóm đống củi khô vừa nhặt được ngoài vườn.
Khói bếp hun vào mắt cay xè, làm ta nhớ đến đĩa bánh quế hoa bỏ dở ngày hôm qua mà lòng đau như cắt.
Đúng là đời người vô thường, hôm trước còn là nhị tiểu thư cơm bưng nước rót, hôm nay đã thành kẻ tị nạn chốn hoang vu.
Đột nhiên, tiếng rơm rạ khô khốc xột xoạt vang lên từ góc nhà.
Ta lập tức thu lại vẻ lười biếng, quay đầu nhìn sang.
Trên đống rơm tồi tàn, vị Ma tôn đại nhân cuối cùng cũng chịu tỉnh giấc.
Hắn chầm chậm ngồi dậy, những mảnh rơm vụn dính trên mái tóc đen rối bời không những không làm giảm đi vẻ tuấn mỹ, mà còn tăng thêm vài phần phong trần hoang dại.
Vết xích huyền thiết rách nát trên cổ tay hắn khẽ động, phát ra tiếng đinh đương rất khẽ.
Ta nín thở, chờ đợi đôi mắt đỏ rực sát khí hôm qua tái hiện.
Thế nhưng, khi hắn hoàn toàn ngẩng đầu lên, ta lại suýt chút nữa đ.á.n.h rơi thanh củi trên tay xuống đất.
Đôi mắt đỏ rực như huyết hải hôm qua biến đâu mất tiêu.
Thay vào đó là một cặp đồng t.ử màu đen thuần khiết, trong vắt và mờ mịt như nước hồ mùa thu không một gợn sóng.
Hắn ngơ ngác nhìn quanh căn phòng đổ nát, rồi nhìn xuống đôi bàn tay chằng chịt vết thương của mình, chân mày khẽ nhíu lại.
Ánh mắt kia, ngây thơ cụ cụ, vô tội đến mức giống như một đứa trẻ ba tuổi vừa mới chào đời.
"Ngươi... tỉnh rồi à?" Ta nuốt nước bọt, cố tình hạ thấp giọng, dùng vẻ mặt e sợ, rụt rè của một thiếu nữ ngây thơ để thử dò xét.
Yến Tịch nghe tiếng động, lập tức quay ngoắt đầu sang nhìn ta.
Hắn không nói lời nào, chỉ nghiêng đầu qua một bên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ta không chớp.
Ngay sau đó, hắn lóng ngóng bò ra khỏi đống rơm, loạng choạng tiến về phía ta.
Vừa đến gần, hắn liền dang hai tay, thô bạo nhưng vô cùng dứt khoát túm c.h.ặ.t lấy một góc tay áo của ta, kéo kéo hai cái.
Khóe môi hắn mím c.h.ặ.t, bộ dạng uất ức như thể một chú cừu non vừa bị bỏ rơi, vừa dính người lại vừa đáng thương.
Nếu ta không có thuật đọc tâm, chắc chắn ta đã bị vẻ bề ngoài "vô hại" này của hắn lừa gạt đến mức dâng trào lòng trắc ẩn rồi.
Nhưng ngay khoảnh khắc năm ngón tay hắn chạm vào y phục của ta, một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ đắc ý và kiêu ngạo đột ngột nổ tung trong đại não ta:
“Hừ, bổn tôn quả là thiên tài diễn xuất. Con thỏ trắng nhỏ này nhìn thấy ánh mắt trong sáng của ta, phỏng chừng trong lòng đang run rẩy vì thương xót rồi chứ gì?”
“Địa lao Tang gia đã nổ tung, phản tộc ngoài kia chắc chắn đang lùng sục nguyên thần của ta điên cuồng. Trận pháp huyền thiết ở căn nhà hoang này tuy rách nát, nhưng ẩn chứa huyết mạch của nàng ta, vẫn là nơi núp lùm tránh thiên kiếp hoàn hảo nhất. Ta cứ giả vờ mất trí nhớ, đóng vai một kẻ ngốc không biết nói, nàng ta làm sao nghi ngờ được?”
“Ngoan ngoãn nuôi bổn tôn cho tốt đi, tiểu nha đầu. Chờ ta hồi phục tu vi, món nợ Huyết khế này ta sẽ tính cả gốc lẫn lãi với nàng sau.”
Ta cúi đầu nhìn chú cừu non đang dùng đôi mắt to tròn, ngập nước nhìn mình, trong lòng lại cười đến mức nội thương.
Giả vờ mất trí nhớ? Muốn núp lùm ăn chực? Còn muốn tính sổ với ta sau khi khôi phục tu vi cơ đấy?
Ma tôn đại nhân đúng là mưu sâu kế hiểm, tính toán không sót một nước cờ nào.
Chỉ tiếc là, hắn ngàn tính vạn tính cũng không thể ngờ được, cái cấm thuật Đồng Tâm Huyết Khế của Tang gia khi rơi vào tay ta, lại đi kèm một cái "tác dụng phụ" kinh thiên động địa là thuật đọc tâm.
Tất cả những suy nghĩ đen tối, chiếm hữu và kiêu ngạo của hắn, ở trước mặt ta chẳng khác nào một tờ giấy trắng.
Ta hít một hơi thật sâu, nhanh ch.óng điều chỉnh lại cơ mặt, nặn ra một nụ cười dịu dàng, tràn ngập tình mẫu t.ử.
Ta đưa bàn tay còn dính chút tro bếp, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay đang túm áo mình của hắn, cất giọng mềm mỏng:
"Ngốc t.ử, chàng không nhớ mình là ai sao? Chàng không biết nói à?"
Yến Tịch nghe thấy hai chữ "ngốc t.ử", cơ mặt khẽ cứng lại trong chớp mắt.