Nhưng hắn ứng biến rất nhanh, lập tức lắc đầu lia lịa, miệng phát ra những tiếng "ư ư" không rõ nghĩa, ngón tay càng siết c.h.ặ.t góc áo ta hơn, như thể sợ ta sẽ vứt bỏ hắn.
Trong đầu hắn, tiếng gào thét phẫn nộ lại vang lên:
“Nàng ta vừa gọi ai là ngốc t.ử?
Đường đường là Ma tôn thống lĩnh vạn quân, nàng ta dám gọi ta là ngốc t.ử?
Được lắm Tang Vãn, ta nhịn!
Vì đại nghiệp, bổn tôn nhịn nàng!”
Ta nhìn biểu cảm ấm ức bên ngoài và tiếng lòng đang nhảy dựng lên bên trong của hắn, khóe môi thầm cong lên một độ cong đầy tà ác.
Đã muốn diễn vai kẻ ngốc ăn chực, vậy thì bản tiểu thư sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị cuộc sống của một kẻ ngốc thực thụ.
Người ta nhặt được vương gia làm chỗ dựa, ta nhặt được một con ma tôn tốn cơm, không bắt ngươi lao động chân tay thì thật có lỗi với đĩa bánh quế hoa ngày hôm qua quá.
05.
Ánh mặt trời mờ nhạt rốt cuộc cũng xuyên qua những kẽ hở trên mái nhà hoang, rọi xuống chiếc bàn gỗ ba chân lung lay sắp đổ.
Ta phủi bụi trên mặt bàn, đặt lên đó một củ cải trắng vừa nhặt được sau vườn và một mảnh than củi đen nhẻm.
Sau đó, ta quay sang nhìn "kẻ ngốc" đang ngoan ngoãn ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm gối, mắt tròn xoe nhìn ta như thể ta là cả thế giới của hắn.
"Nào, ngốc t.ử." Ta gõ gõ ngón tay xuống bàn, giọng điệu hệt như tiên sư đang dạy dỗ tiểu đồ đệ, "Hôm nay chúng ta học nhận biết đồ vật và viết chữ. Ngươi cầm cục than này, vẽ lại củ cải cho ta xem."
Yến Tịch nghiêng đầu, bộ dạng mờ mịt cực kỳ tiêu chuẩn.
Hắn lóng ngóng cầm lấy cục than củi bằng hai ngón tay, nhưng cố tình dùng lực quá mạnh khiến cục than gãy làm đôi, sau đó nguệch ngoạc vẽ lên mặt bàn một hình thù quái dị trông như một chiếc khăn giấy rách.
Vẽ xong, hắn liền ngẩng đầu lên, vẻ mặt mong chờ được khen ngợi.
Nhưng trong đầu hắn, tiếng cười khẩy đầy ngạo nghễ lại dội thẳng vào thần thức của ta:
“Nực cười. Bản tôn ngày trước một nét b.út vẽ ra huyết trận diệt cả tông môn, nay lại phải giả vờ không biết vẽ một củ cải.”
“Cứ diễn vai phế vật này cho tròn vai đã. Con thỏ trắng này thế nào cũng sẽ thở dài rồi đích thân cầm tay ta dạy viết chữ cho xem. Mỹ nhân kế của chính đạo, ta còn lạ gì.”
Ta cười thầm, muốn ta cầm tay hắn sao? Mơ đẹp đấy.
Ta thẳng tay gõ một phát vào mu bàn tay hắn, lạnh lùng nói: "Vẽ xấu quá, phạt ngươi trưa nay chỉ được ăn nửa củ cải luộc."
Nụ cười giả vờ trên môi Yến Tịch cứng đờ.
Tiếng lòng hắn lập tức gào thét:
“Cái gì? Chỉ được ăn nửa củ cải? Nàng ta nuôi tù binh hay nuôi thỏ đấy? Bản tôn đang bị thương, cần thịt! Cần linh thạch! Không phải củ cải luộc!”
Ta lờ đi tiếng gào thét đầy phẫn nộ kia, đang định trêu chọc hắn thêm vài câu thì đột nhiên bước chân hắn lảo đảo.
Bầu không khí trong căn nhà hoang bỗng chốc giảm xuống điểm đóng băng.
Sắc mặt Yến Tịch trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
Những mạch m.á.u đen bỗng dưng nổi rần rần trên làn da cổ tuấn mỹ của hắn, uốn lượn như những con rắn nhỏ bò dần lên gương mặt.
Đôi mắt đen láy trong vắt kia đột ngột bị một màn sương đỏ thẫm che phủ, ma khí hỗn loạn từ đan điền hắn điên cuồng tràn ra ngoài, làm rách toang cả lớp rơm rạ dưới đất.
Thiên kiếp ẩn hiện trong người hắn cùng với dư độc của ma huyết ở địa lao Tang gia bộc phát rồi.
"Ư..."
Yến Tịch rên rỉ một tiếng đau đớn, hai tay siết c.h.ặ.t lấy đầu, l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc phập phồng kịch liệt.
Bản năng khát m.á.u của Ma tôn trỗi dậy, hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt tràn ngập sát ý điên cuồng của dã thú muốn xé xác con mồi trước mặt.
Ta giật mình lùi lại nửa bước.
Huyết khế giữa hai đứa lập tức phát ra những luồng sáng vàng kim ch.ói mắt, thiêu đốt da thịt ta đau nhói.
Sức mạnh này quá khủng khiếp, nếu không đè nó xuống, cả hai chúng ta đều sẽ bị bạo thể mà ch ết ở đây.
“Đáng c.h.ế.t... Độc tố của Tang gia lại công tâm vào đúng lúc này...”
“Tránh ra! Nha đầu ngốc, mau tránh xa ta ra! Bản tôn mà mất khống chế sẽ xé xác nàng mất!”
Trong cơn đau đớn tột cùng, tiếng lòng gào thét của hắn không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, mà lại tràn ngập sự lo lắng hoảng loạn dành cho ta.
Hắn thế mà lại sợ làm ta bị thương.
Trái tim ta khẽ nhói lên một nhịp. Ta không lùi lại nữa, ngược lại tiến lên một bước dài, dứt khoát vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy bả vai đang run rẩy kịch liệt của hắn từ phía sau.
Cơ thể hắn nóng bỏng như một lò lửa, ma khí cuộn trào như muốn x.é to.ạc linh hồn ta.
Ta áp sát trán mình vào lưng hắn, dồn toàn bộ chân khí hộ mạng ít ỏi của mình, nương theo Huyết khế truyền thẳng vào kinh mạch của hắn.
"Yến Tịch, giữ vững thần trí." Ta thì thầm bên tai hắn, giọng nói run rẩy nhưng kiên định, "Có ta ở đây, ngươi sẽ không sao đâu."
Hơi ấm từ cơ thể ta như một dòng suối mát lành, chầm chậm xoa dịu cơn bạo động trong huyết quản hắn.
Yến Tịch dần dần thả lỏng cơ thể, gục đầu vào vai ta, thở dốc hồng hộc.
Những mạch m.á.u đen trên mặt hắn từ từ lặn xuống, ma khí hung bạo cũng chịu thu liễm vào sâu trong đan điền.
Mùi thảo mộc thanh mát quyện với mùi m.á.u tanh nhạt nhẽo bao vây lấy hai người.
Trong khoảng không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, giọng nói trầm thấp của hắn lại vang lên trong đầu ta, lần này mang theo một sự run rẩy và dịu dàng chưa từng có:
“Ấm quá... Nàng ngốc thật sao? Rõ ràng sợ đến mức run cầm cập, thế mà vẫn không chịu chạy đi.”
“Tang Vãn... rốt cuộc nàng là biến số gì của đời ta đây?”
06.
Cơn bạo động ma khí rốt cuộc cũng lắng xuống, để lại một gian nhà hoang lạnh lẽo đầy những mảnh rơm rạ nát vụn.
Yến Tịch mệt mỏi tựa lưng vào cột nhà gỗ, y phục trên người hắn trong lúc giằng co đã rách tả tơi, để lộ khuôn n.g.ự.c rộng săn chắc cùng những múi cơ bụng rắn rỏi chằng chịt vết sẹo roi da cũ mới chồng chất.