“Vậy dì cũng nên thương bản thân mình một chút. Những lời vừa rồi mọi người khuyên con làm chứng giả, con đã ghi âm toàn bộ.”

Sắc mặt dì út lập tức thay đổi.

Mợ cả mắng: “Đứa trẻ này sao lại độc ác như vậy? Họ hàng ngồi nói với nhau mấy câu mà con cũng ghi âm?”

“Đúng.” Tôi nói. “Từ nay về sau, mỗi câu mọi người nói với con, con đều sẽ lưu lại làm bằng chứng.”

Cậu cả tức đến mức bàn tay run lên.

“Lâm Tri Hạ, con định cắt đứt với cả nhà này thật sao?”

Tôi nhìn căn phòng đầy người trước mặt.

Những người này, hồi nhỏ tôi đều từng gọi bằng những tiếng rất thân thiết.

Cậu cả từng mua cho tôi một cây b.út chì bấm, rồi sau đó mỗi lần gặp mặt đều nhắc lại như một ân tình trời biển.

Dì út từng tết tóc cho tôi, nhưng cũng từng nói trong nhóm rằng tôi có tiền mà không giúp họ hàng thì đúng là đồ vô ơn.

Mợ cả từng ăn vô số bữa cơm ở nhà tôi, nhưng tối qua trong nhóm lại hỏi có phải tôi muốn nhìn Nguyệt Nguyệt bị nhà chồng chê cười hay không.

Mẹ tôi ngồi giữa bọn họ, giống như một cục bùn mềm bị người ta ép qua ép lại.

Nhưng cũng chính cục bùn mềm ấy, tối qua đã tự tay đưa thẻ ra vào cho họ.

Tôi nói: “Không phải con muốn cắt đứt. Là mọi người đã đẩy con ra ngoài từ lâu rồi.”

Mẹ khóc gọi: “Tri Hạ, mẹ là mẹ con mà!”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ đương nhiên là mẹ con.”

Vì vậy tôi mới nhịn hết lần này đến lần khác.

Nhịn việc mẹ đem tiền bồi thường của bố tôi cho người khác mượn.

Nhịn việc mẹ bắt tôi lì xì thật dày cho họ hàng mỗi dịp lễ tết.

Nhịn việc mẹ nói con gái kiếm nhiều tiền cũng chẳng có ích gì.

Nhịn đến tận tối qua, khi tôi bị đ.á.n.h đến đầy mặt m.á.u, mẹ vẫn chỉ hỏi tôi có thể bỏ qua hay không.

Tôi lấy chìa khóa trong túi ra, đặt lên bàn trà.

“Căn nhà này là con mua. Nếu mẹ vẫn muốn ở, mẹ có thể ở đến cuối tháng. Trước cuối tháng, mẹ dọn đi.”

Mẹ ngẩn ra.

“Con đuổi mẹ đi sao?”

“Không phải đuổi.” Tôi nói. “Là tách ra.”

Mợ cả hét lên the thé: “Con đến mẹ ruột cũng không cần nữa à?”

Tôi mở cửa.

“Các vị họ hàng, từ hôm nay trở đi đừng đến nhà tôi nữa. Còn đến, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Không ai nhúc nhích.

Tôi bổ sung thêm một câu:

“Tất nhiên, nếu mọi người muốn cùng nhà cô tôi đi lấy lời khai thì có thể ngồi tiếp.”

Anh họ hai là người đầu tiên đứng dậy.

Dì út xách túi đi theo sau.

Cậu cả vừa lẩm bẩm c.h.ử.i rủa vừa đi ra cửa.

Khi đi ngang qua tôi, ông nói: “Sau này có chuyện gì thì đừng cầu xin nhà họ Lâm.”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

“Yên tâm. Tôi cầu xin cảnh sát còn hữu dụng hơn cầu xin mọi người nhiều.”

Cửa đóng lại, trong nhà chỉ còn tôi và mẹ.

Mẹ ngồi trên sofa, ngón tay nắm c.h.ặ.t đường may của chiếc quần.

“Tri Hạ, mẹ thật sự không muốn hại con.”

Tôi cúi xuống dọn những mảnh kính vỡ dưới đất.

Mảnh kính bị quét vào hót rác, va vào nhau tạo ra những tiếng lách cách nhỏ vụn.

Tôi nói: “Nhưng mỗi việc mẹ làm đều đang hại con.”

Mẹ khóc rất lâu.

Lần này, tôi không đưa khăn giấy nữa.

Nửa tháng sau, vụ án chuyển sang giai đoạn xử lý tiếp theo.

Việc nhà cô ruột trả lại tài sản không làm thay đổi bản chất của vụ việc.

Dượng bị kết án nặng nhất vì có hành vi cướp tài sản tại nơi ở và cố ý gây thương tích với tình tiết nghiêm trọng.

Cô ruột là người chủ động đòi hỏi, tổ chức kéo người đến nhà và chuyển giấu tài sản, cũng bị kết án nhiều năm.

Lâm Hạo tham gia cạy két và vận chuyển vàng, nhưng vì khai báo kịp thời nên bị xử nhẹ hơn.

Lâm Nguyệt Nguyệt biết rõ số vàng có vấn đề nhưng vẫn tham gia bỏ vào túi và cất giấu.

Chuyện đính hôn của cô ta hoàn toàn đổ bể.

Ngày tuyên án, tôi đến tòa.

Khi cô ruột bị đưa đi, cô quay đầu nhìn tôi, ánh mắt như hận không thể xé nát tôi tại chỗ.

“Lâm Tri Hạ, mày sẽ gặp báo ứng!”

Tôi đứng yên tại chỗ.

Không đáp lại.

Có lẽ báo ứng của tôi đã đến từ năm mười ba tuổi rồi.

Từ lúc tôi mặc chiếc áo bông cũ không vừa người, nghe người lớn vừa lấy tiền của bố tôi, vừa bắt tôi phải ghi nhớ ơn nghĩa của họ.

Bây giờ chẳng qua là món nợ ấy cuối cùng cũng được trả xong mà thôi.

Sau khi số vàng được thu hồi, tôi đưa hai mươi thỏi trở lại két bảo quản của ngân hàng.

Nhân viên kiểm tra mã số, rồi xếp từng thỏi từng thỏi vào trong.

Khi cửa két đóng lại, nó vang lên một tiếng rất khẽ.

Giống như một ổ khóa muộn màng, cuối cùng cũng được khóa c.h.ặ.t.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của mẹ.

“Tri Hạ, cuối tháng mẹ sẽ dọn đi. Sau này… con còn đến thăm mẹ không?”

Tôi nhìn rất lâu.

Trong sảnh ngân hàng, có người đang nói chuyện khe khẽ, màn hình gọi số nhảy sang lượt tiếp theo.

Tôi không trả lời.

Tôi úp điện thoại trong lòng bàn tay, ký xong tờ giấy cuối cùng.

Khi bước ra khỏi ngân hàng, nắng bên ngoài rất sáng.

Cửa kính phản chiếu gương mặt tôi.

Vết bầm bên má trái đã nhạt đi, chỉ còn lại một mảng vàng nhạt mơ hồ.

Vài ngày nữa, ngay cả dấu vết ấy cũng sẽ biến mất.

Nhưng có những cánh cửa, một khi đã đóng lại, không phải để trừng phạt bất kỳ ai.

Mà là để những người bên trong không bao giờ còn có thể vươn tay lấy đi đồ của tôi nữa.

HẾT.