“Nó nói con là đồ vô dụng, trước sau gì ba mẹ cũng sẽ chán con!”
Ba nhìn đứa con gái lớn đang khóc trong lòng mình, sau đó lại nhìn những vết thương sâu trên chân cô ta.
Trong đầu ông bất giác hiện lên hình ảnh tôi nằm giữa vũng m.á.u, đau đớn cho tới hơi thở cuối cùng.
Trong lòng ông bắt đầu giằng xé.
Chẳng lẽ những điều Vũ Như vừa nói… thật sự đều là sự thật?
Chẳng lẽ Thanh Diên thực sự đã âm thầm hành hạ chị gái suốt những năm đó?
Những ngày sau, lời nói dối của Kiều Vũ Như dần lan ra qua miệng từng người đến thăm.
Cô ta vừa khóc vừa kể với dì Hai, người vốn không thích tôi: “Thanh Diên từng túm tóc con, bóp cổ con đến gần ngạt thở mới chịu bỏ…”
Cô ta hoảng hốt gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của tôi: “Cô làm ơn đừng để em con tiếp tục bị bắt nạt ở trường nữa… Mỗi lần bị bắt nạt nó lại về trút giận lên con…”
Cô ta lại tỏ ra rộng lượng trước hàng xóm: “Cho dù em gái từng đối xử với con như thế, con vẫn thương nó… Dù sao cũng là em ruột, con chưa từng trách…”
Từng câu chuyện đều được cô ta sắp xếp cực kỳ c.h.ặ.t chẽ, đến mức chẳng ai lập tức nghi ngờ.
Ngày nào cô ta cũng bày ra dáng vẻ yếu đuối, đáng thương.
Còn tôi chỉ có thể bất lực nhìn những lời bịa đặt ấy được truyền từ người này sang người khác, càng lúc càng bị thêm thắt, cuối cùng biến tôi thành một kẻ xấu xa trong mắt tất cả.
Tôi trở về nhà, nhìn thấy ba ngồi trong phòng mình, chậm rãi đọc từng đoạn tin nhắn cũ tôi từng gửi rồi liên tục thở dài.
“Em nói xem… chuyện Vũ Như kể có thật không? Chẳng lẽ Thanh Diên thực sự từng hành hạ nó?”
Mẹ sắc mặt tiều tụy, máy móc gấp lại từng món quần áo.
“Em cũng chẳng biết… Cả hai đều là con của chúng ta… sao mọi chuyện lại thành như vậy?”
“Nhưng nghĩ kỹ lại… có phải trước kia chúng ta gây áp lực cho Thanh Diên quá nhiều không? Nó vì Vũ Như mà phải từ bỏ quá nhiều thứ, khó tránh khỏi tích tụ cảm xúc tiêu cực…”
“Hôm đó lúc xoa bóp cho Vũ Như, quả thật sắc mặt nó không được ổn… Có khi nào…”
Ba lắc đầu.
“Không thể nào… Thanh Diên từ nhỏ luôn rất ngoan, anh tin con bé.”
“Nhưng những vết thương trên chân Vũ Như sâu như thế… chẳng lẽ nó tự gây ra?”
Hai người cứ thế mắc kẹt trong một mớ nghi ngờ hỗn loạn.
Ngay lúc đó, Kiều Vũ Như mắt đỏ hoe bước vào.
“Ba mẹ… con không nên kể… con biết hai người đã đủ đau lòng rồi…”
Cô ta vò mạnh góc áo, trông như một người đang chịu oan ức vô cùng lớn, không để lộ chút sơ hở nào.
Ba lập tức bước tới ôm cô ta, nhẹ nhàng vỗ lưng:
“Không sao đâu Vũ Như, con không cần tự trách. Nếu những chuyện con kể là thật, vậy con nói ra là đúng. Ba mẹ đáng lẽ phải biết sớm hơn.”
Vũ Như khẽ gật đầu, vẻ mặt vô cùng khó xử.
“Thật ra em con không phải lúc nào cũng như vậy… Có những lúc nó cũng rất tốt với con…”
“Có lần con bị sốt, nửa đêm em ấy còn dậy kéo chăn cho con.”
“Nhà hết t.h.u.ố.c, nó cũng từng chạy ra ngoài giữa đêm để mua cho con.”
“Có lẽ vì áp lực của em ấy quá lớn… Tất cả cũng là do con, vì căn bệnh của con nên em mới trở thành như vậy… Là lỗi của con…”
Nghe tới đây, chút nghi ngờ vừa mới xuất hiện trong lòng ba mẹ lập tức nghiêng hẳn về phía cô ta.
Tình thân, huyết thống vốn là thứ tình cảm phức tạp nhất, vừa có yêu thương, vừa có oán trách, vừa muốn gắn bó, lại vừa khiến người ta nghẹt thở.
Mà những người giống như Vũ Như lại càng không thể rời khỏi gia đình, bởi cô ta biết rất rõ phải dùng cách gì để thao túng những người thân đó.
Nhìn chị gái diễn vai nạn nhân đến hoàn hảo như thế, tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Hóa ra cô ta đã chuẩn bị tất cả từ rất lâu.
Cô ta từng chút một đẩy tôi ra khỏi căn nhà,
Cho đến ngày cuối cùng — chỉ còn một mình cô ta có thể chiếm trọn tình yêu và sự quan tâm của ba mẹ.
Sự cố chấp gần như điên cuồng ấy qua năm tháng đã bào mòn cô ta, cuối cùng chỉ để lại một con người méo mó và giả tạo.
8
Trên mạng, tin tức về việc tôi hành hạ người chị gái tàn tật nhanh ch.óng lan đi.
Dưới bài đăng của Kiều Vũ Như là vô số lời c.h.ử.i rủa.
“Trời đất! Chị gái đã yếu đuối vậy rồi mà nó còn có thể xuống tay sao?”
“Chị khổ như vậy, còn đứa em chỉ chăm chăm tranh giành tình thương, thật bệnh hoạn!”
“Trước kia từng gặp cô này, nhìn hiền lành ngoan ngoãn lắm, đúng là chẳng thể nhìn mặt mà biết lòng!”
“C.h.ế.t cũng đáng! Loại người như vậy ông trời cũng không chấp nhận nổi!”
Ngày nào Kiều Vũ Như cũng cầm điện thoại xem người ta mắng tôi, tâm trạng vui vẻ tới mức còn khe khẽ hát.
Cô ta thậm chí mở livestream, công khai tuyên bố mình “tha thứ” cho tôi.
“Em gái tôi đã mất rồi. Dù trước đây em từng làm gì, tôi cũng không muốn tiếp tục truy cứu nữa. Dù sao nó vẫn là em tôi… Mong mọi người đừng nói quá nặng lời, cảm ơn.”
Dáng vẻ yếu ớt đáng thương ấy khiến phần lớn người xem lập tức đứng về phía cô ta.
“Nhìn gương mặt là biết cô này hiền, chắc vì quá hiền nên mới bị em bắt nạt!”
“Khổ quá, từ nay sẽ không ai có thể bắt nạt chị nữa. Phải sống thật tốt nhé!”
“Bọn tôi đều ủng hộ chị! Cố lên! Mong quãng đời còn lại toàn là hạnh phúc!”