Tôi là người nổi tiếng nhất kinh thành về nghề nắn xương.
Bởi chị gái tôi từ nhỏ đã bị liệt nửa người dưới, bác sĩ dặn rằng phải thường xuyên xoa bóp và tập phục hồi chức năng cho chị.
Vì thế, cuộc đời tôi cứ như một cỗ máy không ngừng xoay quanh chị ấy.
Từ năm mười tuổi bắt đầu học nắn xương, đôi tay tôi gần như chưa từng được nghỉ.
Ngày nào tan học về, tôi cũng ngồi xổm bên cạnh chiếc xe lăn của chị,
Từ mắt cá chân xoa bóp dần lên đầu gối, cho đến khi mười đầu ngón tay tê cứng cũng chẳng dám ngừng.
Ba mẹ thường vuốt đầu tôi rồi nói:
“Cả đời chị con chỉ biết trông chờ vào con thôi, đôi tay của con chính là hy vọng của chị, cố chịu một chút nhé.”
Hôm ấy, lúc tôi đang xoa bóp đùi cho chị, chị bất ngờ đá mạnh vào người tôi, vừa khóc vừa gào:
“Đau chết tao rồi! Mày cố tình đúng không!”
Ba lập tức cầm chiếc kéo bên cạnh, mạnh tay đâm vào cổ tay tôi.
“Mày không muốn chăm chị mày nữa phải không? Cố tình làm nó đau đúng không?”
Tôi bị ba hất ngã xuống đất, lồng ngực nhói lên dữ dội, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp.
Thế nhưng tất cả mọi người trong nhà đều vây quanh chị gái, mẹ lau nước mắt cho chị, còn ba thì nhỏ giọng an ủi.
Không một người nào hỏi tôi có đau hay không.
Tôi cảm nhận cơ thể mình dần lạnh buốt, trước mắt cũng bắt đầu mờ đi.
Trong mắt họ, đôi chân của chị luôn quan trọng hơn tất cả, còn cổ tay đang không ngừng chảy máu của tôi thì có thể để sau.
Nhưng họ không biết, một khi bệnh tim của tôi phát tác, thứ không thể trì hoãn nhất chính là thời gian. Trái tim giống như bị ném vào một chiếc máy nghiền, cơn đau xuyên thấu lan dần tới vai, cổ, rồi xuống tận cằm…