1

Tôi là người nổi tiếng nhất kinh thành về nghề nắn xương.

Bởi chị gái tôi từ nhỏ đã bị liệt nửa người dưới, bác sĩ dặn rằng phải thường xuyên xoa bóp và tập phục hồi chức năng cho chị.

Vì thế, cuộc đời tôi cứ như một cỗ máy không ngừng xoay quanh chị ấy.

Từ năm mười tuổi bắt đầu học nắn xương, đôi tay tôi gần như chưa từng được nghỉ.

Ngày nào tan học về, tôi cũng ngồi xổm bên cạnh chiếc xe lăn của chị,

Từ mắt cá chân xoa bóp dần lên đầu gối, cho đến khi mười đầu ngón tay tê cứng cũng chẳng dám ngừng.

Ba mẹ thường vuốt đầu tôi rồi nói:

“Cả đời chị con chỉ biết trông chờ vào con thôi, đôi tay của con chính là hy vọng của chị, cố chịu một chút nhé.”

Hôm ấy, lúc tôi đang xoa bóp đùi cho chị, chị bất ngờ đá mạnh vào người tôi, vừa khóc vừa gào:

“Đau c.h.ế.t tao rồi! Mày cố tình đúng không!”

Ba lập tức cầm chiếc kéo bên cạnh, mạnh tay đ.â.m vào cổ tay tôi.

“Mày không muốn chăm chị mày nữa phải không? Cố tình làm nó đau đúng không?”

Tôi bị ba hất ngã xuống đất, l.ồ.ng n.g.ự.c nhói lên dữ dội, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp.

Thế nhưng tất cả mọi người trong nhà đều vây quanh chị gái, mẹ lau nước mắt cho chị, còn ba thì nhỏ giọng an ủi.

Không một người nào hỏi tôi có đau hay không.

Tôi cảm nhận cơ thể mình dần lạnh buốt, trước mắt cũng bắt đầu mờ đi.

Trong mắt họ, đôi chân của chị luôn quan trọng hơn tất cả, còn cổ tay đang không ngừng chảy m.á.u của tôi thì có thể để sau.

Nhưng họ không biết, một khi bệnh tim của tôi phát tác, thứ không thể trì hoãn nhất chính là thời gian. Trái tim giống như bị ném vào một chiếc máy nghiền, cơn đau xuyên thấu lan dần tới vai, cổ, rồi xuống tận cằm…

Tôi cuộn người lại, mặc kệ m.á.u trên cổ tay vẫn chảy, chỉ cố gắng há miệng hít từng chút không khí.

“Mày không muốn chăm chị nên mới cố ý làm nó đau đúng không?” Giọng ba đầy tức giận vọng tới qua lớp ù đặc trong tai.

Tôi càng lúc càng khó thở.

Trên chiếc xe lăn, chị gái tôi – Kiều Vũ Như – hai mắt đỏ hoe, ôm c.h.ặ.t lấy chân mình mà khóc đến khản giọng.

“Nó cố tình! Nó coi thường con! Nó muốn g.i.ế.c con!”

Mẹ đau lòng ôm chị vào lòng, vừa lau nước mắt vừa nhẹ nhàng dỗ dành.

“Không sao, ngoan nào, mẹ ở đây rồi, em con không thể làm hại con đâu!”

Tôi cố gắng vươn tay về phía ngăn kéo để tìm t.h.u.ố.c, nhưng cơn đau khủng khiếp lại khiến người tôi co quắp.

Mọi thứ xung quanh dần bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập vang trong tai.

“Thuốc… t.h.u.ố.c…” Giọng tôi nhỏ đến mức gần như chỉ cần một làn gió cũng có thể thổi tan.

Chẳng một ai để ý tới.

Mùi tanh nồng của m.á.u dưới người khiến ký ức ngày trước bỗng ùa về.

Ngày hôm đó, tôi dùng số tiền dành dụm được để mua quà cho tất cả mọi người trong nhà.

“Mẹ ơi, con mua cho cả nhà…” Tôi vui vẻ chạy tới trước mặt mẹ, món quà vẫn còn chưa kịp đưa ra.

Mẹ đã lập tức giật lấy rồi ném thẳng vào thùng rác.

“A Diên, đừng để chị con nhìn thấy.”

Mẹ hạ thấp giọng.

“Chị con chẳng thể làm được gì, con làm vậy sẽ khiến nó khó chịu.”

Tôi đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn chiếc túi quà được gói rất đẹp giờ đã dính đầy vết bẩn, tim như hụt mất một nhịp.

“Nhưng mẹ, đây là tiền con để dành cả một năm mới có.”

Giọng tôi nghẹn đi. “Con còn cố ý chuẩn bị…”

“Mẹ hiểu tấm lòng của con.”

Mẹ nhẹ nhàng véo má tôi, giọng mang chút áy náy.

“Nhưng chị con dễ nghĩ nhiều, lỡ lại bị kích động thì sao. Con từ nhỏ đã hiểu chuyện, chắc chắn sẽ thông cảm cho mẹ đúng không?”

Tôi c.ắ.n môi đến rướm m.á.u rồi khẽ gật đầu.

Cuối cùng, chính tôi tự tay đẩy chiếc túi quà sâu hơn vào thùng rác, sau đó quay về phòng một mình lau nước mắt.

Hơi thở lúc này của tôi càng lúc càng gấp.

“Ba… t.h.u.ố.c…” Tôi dốc toàn bộ sức lực mới phát ra được âm thanh.

Cuối cùng ba cũng quay sang nhìn tôi, nhưng trên mặt chỉ toàn tức giận: “A Diên, mày không thấy chị mày khóc đến mức sắp co giật rồi à? Còn bày trò nữa hả!”

Chị lập tức khóc to hơn.

“Nó đang bắt chước con đúng không! Nó cố tình chế giễu con!”

Chị điên cuồng kéo tóc mình, móng tay cào lên mặt tạo thành vài vệt đỏ rớm m.á.u.

Mẹ vội vàng giữ lấy chị, nước mắt cũng rơi vì xót xa. “Không có đâu, Vũ Như, mẹ ở đây mà, không ai được phép bắt chước con.”

“Ba cũng đang ở đây, con đừng sợ.”

Sự dịu dàng trong giọng nói ấy, suốt đời này chưa từng được dành cho tôi.

2

Tôi vẫn nhớ thời còn đi học, từng bị một nhóm nữ sinh chặn ngay trước cửa nhà vệ sinh.

Dưới ánh mắt của rất nhiều học sinh qua lại, chúng ép tôi quỳ xuống, bắt tôi cầm dép tự tát vào mặt mình.

“Tưởng bản thân là nữ chính bi kịch chắc? Là Lâm Đại Ngọc à?” Tiếng cười chế nhạo ch.ói tai vang lên.

“Mày đúng là đồ biến thái!” “Chị mày thì tàn phế thân thể, còn mày thì tàn phế đầu óc, cả nhà đúng là chẳng được tích sự gì!”

Khi về tới nhà, mẹ chỉ nhìn bộ quần áo lấm lem của tôi rồi cau mày: “Mau đi tắm đi, lát nữa còn massage cho chị, đừng làm chị con khó chịu.”

Nước từ vòi sen hòa cùng nước mắt, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t mu bàn tay để không bật thành tiếng.

Vậy mà khi mẹ hỏi hôm nay ở trường có ổn không, tôi vẫn che đi đôi mắt sưng đỏ rồi gật đầu.

Bởi tôi hiểu rất rõ, chỉ cần liên quan đến việc giữ tâm trạng chị ổn định, người phải chịu đựng và nhường nhịn chắc chắn luôn là tôi.

Chương 1 - Đôi Chân Bị Liệt Của Chị Gái - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia