"Vốn tưởng rằng cô nương vào cung rồi thì sẽ không còn chịu ấm ức nữa, năm đó bệ hạ rơi xuống vực thẫm chính là do cô nương liều mạng cứu đấy!"

Ta nhìn sáu món dưa muối ăn kèm cháo trên bàn, an ủi Lê Thanh: "Ta thật sự không ấm ức mà!"

Lê Thanh cất cao giọng: "Cô nương phải tự xưng là bổn cung!!!!"

Nhưng Lê Thanh quên mất không dặn ta, gặp Giai Quý phi phải tự xưng là thiếp thân chứ!

Giai Quý phi nghe thấy ta tự xưng là bổn cung, liền dứt khoát bảo người bê đĩa đá bào bên tay ta đi.

"Bổn cung lại không biết đấy, Tĩnh Tần đã ngang hàng với bổn cung từ bao giờ thế?"

"Người đâu, Tĩnh Tần bất kính với bổn cung, vả miệng tám mươi cái."

Lê Thanh kéo ta quỳ xuống đất: "Nương nương thứ tội, tiểu chủ nhà nô tỳ bệnh nặng chưa khỏi, thực sự chịu không nổi đâu ạ!"

Mà ánh mắt ta dõi theo bát đá bào bị bê đi, dời một đường hướng về phía khoảng màu vàng sáng ở cửa.

Giây tiếp theo,người trong cung của Giai Quý phi  quỳ mọp đầy đất.

"Thần thiếp bái kiến bệ hạ."

Giang Trần cúi đầu nhìn ta, vẻ mặt đầy chán ghét: "Sao Tĩnh Tần lại khóc thành ra thế này?"

Bát đá bào của ta!

Ta đã cố tình để quả đào vàng ta thích nhất lại sau cùng, còn chưa kịp ăn mà!

"Trẫm ở bên ngoài nghe thấy Quý phi muốn vả miệng tám mươi cái à?"

Ta cũng phản ứng lại.

Đúng rồi, nàng ấy muốn đá-nh ai cơ?

Giai Quý phi chỉ vào ta nói là ta bất kính với nàng ấy.

Đá-nh ta tám mươi cái tát ư?

Thế thì ta còn ăn cơm làm sao được nữa?

Ta quỳ đất cầu xin: "Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của bổn cung, xin Quý phi thứ tội!"

Giai Quý phi lửa giận bốc lên ngút trời: "Bệ hạ! Ngài xem kìa, con trà xanh chế-t tiệc này còn dám khiêu khích thần thiếp ngay trước mặt ngài."

Giang Trần chỉ chỉ vào đầu: "Nàng không biết nàng ấy bị ngã hỏng đầu rồi sao?"

"Động một chút là vả miệng tám mươi cái, chung quy là do trẫm cho nàng quyền lực quá lớn rồi, kể từ hôm nay thu hồi quyền cùng nhau quản lý lục cung của Quý phi."

"Tìm thêm một giáo tập cô cô dạy lại cho Tĩnh Tần, bao giờ học xong thì lúc đó mới được ra khỏi Lạc Linh cung."

Mà ta nắm c.h.ặ.t vạt áo của Giang Trần, mặt đầy van xin: "Cấm túc cũng được, nhưng cơm phải cho bổn cung ăn đấy!"

Giang Trần giật mạnh vạt áo, nghiến răng nghiến lợi: "Thần thiếp! Là thần thiếp!!!"

03

Sau khi Giai Quý phi mất quyền cùng quản lý lục cung thì ngày ngày đến trước cổng cung ta mà c.h.ử.i bới, lại còn không cho người đưa cơm đến cho ta.

Ta bới ra một ít rễ cây đưa cho Lê Thanh: "Mấy cái này ăn được đấy!"

Lê Thanh sầu não nhét vài rễ vào miệng.

"Nương nương, ngọt thật này."

Ta mặt đầy tự hào, cây cỏ trong sân này đủ cho ta và Lê Thanh ăn nửa tháng vẫn còn thừa.

Trong lúc ta và Lê Thanh ngày ngày ăn rau dại thì Quỷ Vương đột nhiên xuất hiện trong sân, còn đưa cho ta một bọc bánh ngọt lớn.

"Ngươi có biết vì sao Giai Quý phi lại vô pháp vô thiên như thế không?"

Ta gật đầu: "Có Thái hậu chống lưng cho nàng ấy chứ sao."

Quỷ Vương nói không phải.

Quỷ Vương xác nhận ngọn lửa hóng hớt đang bùng cháy trong mắt ta rồi mới tiếp tục nói tiếp: "Thái hậu và Thừa Ân Hầu không phải huynh muội ruột."

"Từ nhỏ Thái hậu đã được nuôi trong hầu phủ, hai người là thanh mai trúc mã, suýt chút nữa đã tư định chung thân."

"Mẹ của Thừa Ân Hầu phát hiện ra liền đưa Thái hậu vào cung, còn ép Thừa Ân Hầu phải nhận làm muội muội."

Ta mặt đầy bàng hoàng: "Người có tình rốt cuộc thành huynh muội sao? Chẳng trách Thái hậu mưu tính đủ đường cho Thừa Ân Hầu."

Không biết Quỷ Vương lại móc đâu ra một nắm anh đào: "Thái hậu không sinh con cho Tiên đế, đành phải bế Giang Trần về nuôi nấng."

Đến khi ta nhả hạt đầy đất rồi mới nhớ ra hỏi Quỷ Vương lấy anh đào ở đâu. Quỷ Vương nói là từ cung của Giai Quý phi.

Ta nghiến răng nghiến lợi hận trời hận đời, dựa vào cái gì mà ta chẳng có cái gì cả!

Ta còn chưa hận xong thì Lê Thanh đang nằm trên đầu tường đã truyền tới một tin tức còn đòi mạng hơn.

"Nương nương, Quý phi chặn Tiểu Đức T.ử đến đưa cơm lại rồi."

Thế thì không được.

Ta xoay người trèo lên cây khuyên Quý phi đừng nhổ nước bọt vào hộp thức ăn: "Quý phi lãng phí lương thực như vậy là phải xuống địa ngục Thung Cữu đấy!"

Rất rõ ràng, Quý phi không tin trên đời này có địa ngục.

Lê Thanh nhìn hộp thức ăn bị nhổ nước bọt hỏi ta phải làm sao. Ta vơ lấy đôi đũa đang do dự có nên ăn hay không thì Lê Thanh bảo hậu viện còn nửa bao khoai lang do nàng ấy giấu. Nhưng Lê Thanh đâu có nói khoai lang này có độc đâu!

Ta lại trở về địa phủ quen thuộc. Lần này có thêm Lê Thanh.

Lê Thanh ôm c.h.ặ.t lấy tay ta vừa khóc vừa gào: "Nương nương, chúng ta đang ở đâu đây?"

Ta không dám nói cho Lê Thanh biết đây là địa phủ.

Cho đến khi Quỷ Vương tay cầm phán b.út hỏi hai bọn ta chế-t như thế nào, Lê Thanh mới bị dọa cho ngất xỉu.

Ta hai mắt đẫm lệ nói ta ăn một củ khoai lang độc, thế là tới đây.

"Giò heo hầm hũ đất, lẩu thịt dê, sườn xào chua ngọt, đĩa Bát Tiên, cá chưng sữa, ức ngỗng yến chi mà Lê Thanh nói, ta chưa được ăn một món nào cả!!!"

Nói nhiều quá toàn là nước bọt.

Quỷ Vương ánh mắt đầy chán ghét nhìn ta vừa nói vừa nuốt nước bọt: "Trở về mau mau mà ăn, ăn xong thì mau mau quay lại."