Ta ôm chầm lấy chân Quỷ Vương: "Ta... ta còn có một việc muốn xin... Lê Thanh..."

Ta còn chưa nói xong, Quỷ Vương đã phất tay bảo Hắc Bạch Vô Thường đưa cả hai bọn ta trở về.

Lê Thanh tỉnh lại mặt mày ngơ ngác lau vệt bọt trắng bên mép: "Nương nương, hình như ta thấy Diêm Vương rồi!"

"Chẳng phải ngài ấy nên là một ông lão sao? Nào ngờ trông lại đẹp thế."

Ta không dám nói Quỷ Vương có phần đẹp kia đang đứng ngay sau lưng nàng ấy.

Quỷ Vương rũ tay áo nói hắn tới để nếm thử giò heo hầm hũ đất.

Lê Thanh từng chút từng chút quay đầu lại, giật giọng giơ tay kêu lên "Ma" rồi hai mắt trợn ngược lại ngất đi.

Mà ta thì ngượng ngùng giải thích: "Ta cũng đã được ăn đâu."

"Lẩu thịt dê thì sao?"

Ta lắc đầu: "Cũng chưa được ăn."

"Sườn xào chua ngọt, đĩa Bát Tiên, cá chưng sữa, ức ngỗng yến chi, đá bào?"

Quỷ Vương nhìn ta lắc đầu như trống lắc, hỏi: "Thế ngươi ăn được cái gì rồi?"

Ta bới từ trong đống lửa ra mấy củ khoai lang nướng.

"Hay là ngài ăn chút khoai lang độc đi, ăn xong vừa khéo đi về địa phủ luôn."

Trong lúc Quỷ Vương mặt tràn đầy vẻ chán ghét thì giọng nói u uất của Giang Trần vang lên từ phía sau: "Tĩnh Tần gan to lắm."

"Ở trong cung mà lén lút gặp gỡ ngoại nam là tội chế-t bêu đầu đấy?"

Ta: ?!

Ta mới vừa về mà!

04

Ta chắp hai tay lại cầu xin Quỷ Vương ẩn thân đi. Quỷ Vương lườm ta một cái thật dài, rồi thở ra một hơi khí lạnh lao v.út về phía Giang Trần. Ta rùng mình một cái.

Lê Thanh vừa mới tỉnh lại lại phát ra tiếng xé họng: "Ma!"

Ta bắt chước Lê Thanh cùng gào lên: "Ma!"

Quỷ Vương nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi rồi ẩn đi thân hình. Chỉ để lại Giang Trần và Sầm nội thị sững sờ im phăng phắc.

Ngày hôm sau, Giang Trần mời pháp sư đến sân cung ta làm phép. Nhưng ta thấy vị pháp sư này không được chuyên nghiệp cho lắm.

Bởi vì Quỷ Vương chẳng làm sao cả, vẫn thản nhiên đứng cạnh ta c.ắ.n hạt dưa: "Trong lòng có quỷ thì mới tin trên đời này có quỷ."

Ta gật đầu đồng tình.

"Đúng thế đúng thế, ta gặp đại nhân còn chẳng sợ, chứng tỏ trong lòng ta vô cùng ngay thẳng."

Chỉ có Lê Thanh mặt đầy thắc mắc: "Nương nương, sao trên sàn lại lắm vỏ hạt dưa thế này?"

Ta chủ động nhận tội: "Ta c.ắ.n... à không, bổn cung c.ắ.n đấy."

Lê Thanh ánh mắt đầy ấm ức, lẩm bẩm bảo tối qua lúc kể chuyện ma sao không mang ra ăn. Ta cười gượng gạo.

Nhưng đêm đến khi ta tiếp tục kể chuyện ma cho Lê Thanh nghe, Quỷ Vương không biết xách ở đâu ra hai gói hạt dưa.

"Nàng ấy nói không đúng đâu, lừa người ngoài việc bị cắt lưỡi ra còn phải chịu cảnh bỏ chảo dầu nữa."

Tay Lê Thanh đang mở giấy bọc run b.ắ.n một cái: "Ma!"

Ta ôm lấy eo Lê Thanh đang ngửa ngửa về sau, hỏi Quỷ Vương sao cứ dọa người ta thế?

Quỷ Vương chễm chệ ngồi xuống: "Thức ăn đâu?"

Ta bảo ăn xong rồi, "Trong hộp thức ăn ấy, có để lại cho ngài một ít."

Lê Thanh trong n.g.ự.c ta từ từ tỉnh lại: "Diêm Vương gia có thể sang chỗ Quý phi mà ăn, Quý phi được ăn sáu món cơ."

"Cái gì?!"

Hai mắt ta trợn ngược to như hai quả chuông đồng: "Chẳng phải Ngự thiện phòng phát cơm chung sao?"

Lê Thanh bị ta lắc tỉnh táo hơn chút: "Không phải đâu, Giai Quý phi còn có bếp riêng nữa."

"Hoàng hậu được ăn tám món, Thái hậu được ăn mười món."

"Nương nương là Tần vị, lại không được sủng ái, còn đang bị cấm túc, nên chỉ có thể ăn đồ do Ngự thiện phòng đưa tới thôi."

Ta đi đi lại lại chỉ nói đúng một câu: "Sao ngươi không nói sớm?"

Lê Thanh tỏ ý có nói sớm cũng chẳng để làm gì, bởi vì phi tần trong cung đều chưa từng thị tẩm, không có cơ hội thăng tiến.

Quỷ Vương b.úng tay một cái trước mắt ta: "Này, tỉnh lại đi, vì muốn ăn thêm sáu món mà ngươi sẵn sàng hiến thân đấy à?"

Ta "ô" lên một tiếng: "Nói năng kiểu gì thế?"

Ta vốn dĩ đã là phi tần rồi mà.

Ngay lúc ta đang sục sôi ý chí chiến đấu thì giọng của Sầm nội thị vang lên bên ngoài điện: "Bệ hạ giá lâm."

Ta điên cuồng nháy mắt với Quỷ Vương. Quỷ Vương miễn cưỡng ẩn đi thân hình. Thế nhưng Giang Trần vừa mới nằm xuống giường đã phát ra tiếng tru như lợn rừng.

"Ma!"

Quỷ Vương lộ ra nửa thân người lơ lửng ngay trên đầu Giang Trần, trên mặt còn treo một nụ cười u ám rợn người.

Cả điện lạnh đến mức có thể thở ra hơi băng, ngay cả ta cũng run cầm cập cùng với Giang Trần. Ai lại chọc giận hắn rồi?!

05

Giang Trần nói trong cung của ta có ma, bèn đem cả ta sang Cần Chính điện. Nhưng ta không dám nói cho hắn biết Quỷ Vương đang đi theo hai bọn ta ở khoảng cách không xa không gần.

Ta điên cuồng nháy mắt với Quỷ Vương. Quỷ Vương nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Ta cứ tưởng mình sắp một bước lên mây ăn được sáu món rồi chứ. Nào ngờ Giang Trần cuốn chăn lại, trùm đầu ngủ tít. Hơn nữa Giang Trần còn bảo ta ở lại Cần Chính điện, mỹ miều gọi là khảo sát xem ta học quy củ trong cung thế nào, thực chất là để giật đồ ăn của ta.

Thế mà Sầm nội thị lại còn mặt đầy vui mừng: "Bệ hạ dùng bữa cùng nương nương là lại ăn thêm được một bát cơm."

Ta: !

Hắn ăn toàn là đồ ăn của ta!

Lê Thanh không chỉ một lần nhắc nhở ta không được mặt sưng mày xỉa với bệ hạ. Nhưng sau khi hắn ăn sạch cả sụn gà, xương sườn, khoai lang khô của ta, ta rất khó quản lý biểu cảm khuôn mặt.