Bạn thân của tôi yêu sớm, vậy mà còn bị anh trai cô ấy bắt gặp ngay tại trận.

Trong lúc hoảng loạn, cô ấy nhét lá thư tình vào tay tôi, nghiến răng nói:

“Anh, người yêu đương là Minh Đàn, không phải em. Lá thư tình này là em nhận hộ cậu ấy.”

Tôi tối sầm cả mắt, mang tâm thế coi như hy sinh mà gật đầu.

Nhưng dưới gầm bàn, mũi chân tôi vẫn đang giẫm lên đôi giày da đế đỏ của anh trai cô ấy.

1.

Trên bàn ăn.

Bạn thân tôi, Tống Thời Vãn, ghé sát lại, đôi mắt sáng long lanh.

“Minh Đàn, anh ấy có gửi gì cho cậu mang về cho tớ không?”

Giọng cô ấy đã cố hạ xuống thật thấp, nhưng sự phấn khích gần như sắp tràn ra ngoài.

Tống Thời Vãn là tiểu thư nhà họ Tống, một tập đoàn đã lên sàn chứng khoán. Còn Lục Khê Xuyên là sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, được trường đặc cách tuyển vào nhờ thành tích học tập xuất sắc.

Vì điều kiện gia đình hai người chênh lệch quá lớn, hơn nữa Tống Thời Vãn lại đang trong giai đoạn học lại đặc biệt, nên cô ấy và Lục Khê Xuyên vẫn luôn âm thầm yêu đương.

Tôi liếc mắt nhìn người đối diện bàn ăn.

Tống Tông Lễ đang nghiêng đầu nghe điện thoại.

Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi màu xám đậm, tay áo xắn lên đến giữa cẳng tay, để lộ cổ tay với những đường nét gọn gàng. Từng ngón tay khớp xương rõ ràng giữ lấy điện thoại, đầu ngón tay hờ hững gõ nhẹ lên thân máy hai cái.

Đường nét gương mặt lạnh nhạt, trông như đang nghe ai đó báo cáo công việc.

Thế là tôi nhanh ch.óng lấy lá thư trong túi áo khoác ra, lén luồn xuống dưới bàn rồi nhét vào tay Tống Thời Vãn.

“Mau cất đi.” Tôi nhỏ giọng thúc giục.

Tống Thời Vãn còn chưa kịp vui mừng, ngón tay vừa mới kẹp lấy góc phong bì màu hồng thì tôi đã nghe thấy một tiếng động rất khẽ.

Tiếng đôi đũa nhẹ nhàng đặt xuống mép đĩa sứ.

Không lớn, nhưng chẳng khác nào một tiếng sấm giữa trời quang.

Tôi và Tống Thời Vãn đồng thời cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại.

Không biết Tống Tông Lễ đã cúp máy từ lúc nào. Anh dựa vào lưng ghế, những ngón tay thon dài vẫn đặt trên đôi đũa.

Ánh mắt anh hờ hững lướt qua, dừng lại trên phong bì màu hồng trong tay Tống Thời Vãn, thứ còn chưa kịp giấu đi.

“Đưa đây.”

Tống Tông Lễ lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng tự nhiên mang theo áp lực khiến người khác không dám chống lại.

Ngón tay Tống Thời Vãn run lên.

Vì bố mẹ bận rộn công việc, quanh năm sống ở nước ngoài nên từ nhỏ Tống Thời Vãn đã do anh trai chăm sóc và quản thúc. Mà Tống Tông Lễ lại là người cực kỳ kỷ luật, làm việc gì cũng cẩn thận, nghiêm túc đến từng chi tiết.

Thế nên đối với Tống Thời Vãn, nhìn thấy Tống Tông Lễ còn đáng sợ hơn nhìn thấy bố mẹ.

Tống Tông Lễ khẽ nâng mắt, giọng nói không chút d.a.o động: “Anh đồng ý cho em học lại, không phải để em đi yêu đương.”

Không khí đông cứng trong hai giây.

Tống Thời Vãn nhắm mắt lại, nhanh như chớp nhét phong bì vào tay tôi.

Sau đó cô ấy quay sang, vô tội nhìn anh trai, giọng điệu thành khẩn vô cùng:

“Anh, người yêu đương là Minh Đàn, không phải em.”

“Lá thư tình này là em nhận hộ cậu ấy.”

Tôi: “…”

Tôi cúi đầu nhìn phong bì màu hồng đột nhiên xuất hiện trong tay, rồi ngẩng lên nhìn ánh mắt đang sa sầm của Tống Tông Lễ.

Tôi thật sự sụp đổ, khó tin nhìn cô ấy, đôi mắt mở lớn.

“Tống, Thời, Vãn.”

Tống Thời Vãn nhỏ giọng nói, tay ở phía sau lén kéo góc áo tôi: “Bạn thân, cứu tớ.”

Cô ấy không biết.

Dưới gầm bàn, mũi chân tôi đang giẫm lên đôi giày da đen đế đỏ của Tống Tông Lễ.

Ngay từ món khai vị, Tống Tông Lễ đã duỗi chân dưới bàn, khẽ móc lấy mắt cá chân tôi rồi chậm rãi cọ vào mặt trong bắp chân.

Tôi hít sâu một hơi, mang tâm thế coi như hy sinh, gật đầu.

“Đúng, là của tôi.”

Tống Tông Lễ nhìn tôi chằm chằm hai giây.

Đôi mắt đen láy sâu thẳm, tựa như hồ nước không thấy đáy. Trên mặt không hề có chút gợn sóng, nhưng những dòng nước ngầm bên dưới lại chỉ có mình tôi hiểu được.

Anh không nói thêm gì, chỉ cầm đũa lên lần nữa.

“Vậy sao?”

Cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng dưới gầm bàn, mũi giày da của anh lại nhẹ nhàng đá vào đôi giày trắng của tôi.

Không mạnh, nhưng rõ ràng mang theo ý trừng phạt.

Tôi cúi gằm mặt, không dám lên tiếng.

Tống Thời Vãn hiển nhiên chẳng nhận ra điều gì bất thường. Có lẽ vì cảm thấy đã đổ được trách nhiệm sang cho tôi thành công, cả người cô ấy thả lỏng thấy rõ, lời nói cũng bắt đầu nhiều hơn.

“Anh không biết đâu, Minh Đàn ở trường được yêu thích lắm.”

Để tăng thêm độ chân thật cho lời nói dối vừa rồi, cô ấy cố tình nhấn mạnh:

“Nghe nói ngay từ năm nhất đã có người theo đuổi cậu ấy rồi. Năm nay vừa khai giảng đã được phong là “hoa khôi Văn học”, đi đến đâu cũng có người xin WeChat.”

“Hơn nữa, hồi cấp ba cậu ấy đã là nữ thần của trường rồi. Cho dù tốt nghiệp rồi, vẫn có đàn em nhờ tớ giúp đưa thư tình.”

Đũa của tôi khựng lại, suýt chút nữa chọc bay cả cơm.

Tống Thời Vãn vẫn thao thao bất tuyệt:

“Mấy hôm trước bọn tớ liên hoan tốt nghiệp, còn có một nam sinh lớp bên chặn cậu ấy ngay ngoài cửa, tặng hơn chín trăm chín mươi bông hoa hồng. Minh Đàn từ chối mấy lần mà cậu ta vẫn không chịu thôi, cuối cùng vẫn là…”

“Cuối cùng là gì?” Tống Tông Lễ đột nhiên lên tiếng.

“Cuối cùng đương nhiên là tớ đuổi người đó đi rồi. Nếu không, tớ cảm thấy chẳng biết cậu ta còn có thể làm ra chuyện gì để dây dưa không dứt nữa…”

Cạch.

Một tiếng động trong trẻo vang lên.

Đũa của Tống Tông Lễ rơi xuống dưới bàn.

“Xin lỗi.”

Anh thản nhiên nói rồi cúi người xuống nhặt. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một luồng hơi ấm phả qua bắp chân dưới gầm bàn.

Ngay sau đó, một bàn tay lớn đặt lên đầu gối tôi.

Khô ráo, ấm áp, đầu ngón tay còn mang theo chút chai sần mỏng.

Anh không lập tức đứng dậy, cứ giữ nguyên tư thế cúi người. Từ đầu gối đến tận đùi, bàn tay chậm rãi lướt qua, không nhanh không chậm, như đang phác họa điều gì đó.

Trông thì hờ hững, nhưng lại giống như đã có chủ ý từ lâu.

Cả người tôi như bị điện giật, khẽ rên lên một tiếng, sống lưng lập tức cứng đờ.

“Minh Đàn? Cậu sao vậy?” Tống Thời Vãn ngừng nói, kỳ quái nhìn tôi.

Tai tôi nóng bừng, cố hết sức giữ vẻ mặt bình thường rồi lắc đầu: “Không, không sao, tớ c.ắ.n phải lưỡi thôi.”

Vừa dứt lời, Tống Tông Lễ từ dưới bàn đứng lên, trở lại chỗ ngồi. Anh thong thả rút một tờ khăn giấy, cúi đầu, chậm rãi lau từng đầu ngón tay.

Những khớp ngón tay bị khăn ướt lau đến hơi ửng đỏ. Ánh đèn rơi trên hàng mi cụp xuống, tạo thành một mảng bóng hình quạt nhỏ.

Tôi cúi đầu vùi mặt vào bát, cả người nóng ran.

Tống Thời Vãn nghi hoặc nhíu mày, lẩm bẩm: “Sao mặt cậu đỏ thế? Điều hòa bật cao quá à?”

“Không, không có.”

Nhiệt độ trên mặt tôi lại tăng thêm vài độ.