2.
Buổi tối, Tống Thời Vãn kéo tôi xem hai tập chương trình giải trí, sau đó lại làm được nửa đề Văn - Sử - Địa, cuối cùng mới ngáp ngắn ngáp dài trở về phòng ngủ.
Hồi cấp ba, tôi thường xuyên đến nhà họ Tống để kèm Tống Thời Vãn học. Lâu dần ở nhà họ Tống cũng có một căn phòng riêng dành cho tôi.
Tôi tắm xong bước ra, vừa lau tóc vừa đi về phía phòng khách dành cho khách, đưa tay đẩy cửa.
Bước chân chợt khựng lại.
Không biết Tống Tông Lễ đã đến từ lúc nào, lúc này anh đang tựa vào đầu giường.
Anh mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đen, cổ áo hơi mở, để lộ xương quai xanh với đường nét rõ ràng.
Trong tay anh là lá thư tình màu hồng mà Tống Thời Vãn đọc xong rồi bỏ lại trong phòng tôi, lúc này đang thong thả lật xem.
Chiếc khăn trên tay tôi suýt nữa rơi xuống đất.
“Anh vào đây từ lúc nào vậy? Ai cho phép anh tự tiện lục đồ của em?”
“Đồ của em?” Anh ngước mắt nhìn tôi, tức đến bật cười.
Tôi chột dạ bước tới, đưa tay định giật lại lá thư.
Anh không tránh, mặc cho tôi kéo lấy một góc phong bì. Nhưng ngay lúc tôi sắp rút được nó, cổ tay anh xoay một cái, cả lá thư lẫn tay tôi đều bị anh nắm lấy.
Sau đó anh khẽ nhướng mày, trực tiếp kéo tôi vào lòng.
Tôi lảo đảo một bước, cả người lập tức áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh.
Mặt tôi đỏ bừng, nhỏ giọng phản đối: “Buông em ra.”
Tống Tông Lễ lạnh mặt, đôi môi mỏng khẽ mở: “Khi em cười, trong mắt em có cả một dải ngân hà…”
“Đừng đọc nữa.”
Da đầu tôi tê rần, tay còn lại cũng vội vàng đưa lên giật lấy.
Tôi giành được lá thư, vò thành một cục rồi ném lên bàn.
Tống Tông Lễ cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu hun hút.
“Viết cũng hay đấy.” Giọng anh trầm xuống, mang theo vị chua rõ rệt.
“Lần trước cùng em đi dạo trên sân trường, lúc anh cúi đầu nhìn thấy đôi mắt em, đó là ngôi sao sáng nhất anh từng thấy.”
Tôi: “…”
Tống Tông Lễ nâng cằm tôi lên.
“Bạn gái, không định giải thích một chút sao?”
Vì hạnh phúc của cô bạn thân, tôi nghiến răng: “Đi dạo gì chứ, chỉ là tình cờ gặp nhau thôi. Còn thư tình gì đó, chẳng qua là người ta đơn phương bày tỏ, em vẫn luôn từ chối mà.”
Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, xoay người đè tôi xuống dưới, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhấn chìm người ta vào đó.
“Nhưng nếu em công khai chuyện chúng ta đang yêu nhau, chẳng phải sẽ bớt được những phiền phức này sao?”
“Không phải chúng ta đã nói rồi sao, đợi thêm một thời gian nữa?”
“Có được rồi thì không biết trân trọng nữa à?”
Anh cúi đầu khẽ c.ắ.n vành tai tôi, giọng khàn đến mức không giống bình thường.
“Vậy rốt cuộc bao giờ em mới cho anh một danh phận?”
Tôi bị anh trêu đến mềm nhũn cả người, giọng cũng run lên: “Đừng hôn nữa, em gái anh vẫn ở phòng bên cạnh đấy…”
“Đánh trống lảng?” Tống Tông Lễ cụp mắt nhìn tôi, khẽ cười lạnh: “Vậy tức là không định cho anh danh phận.”
“Không phải, em chỉ là…”
Anh không cho tôi cơ hội tiếp tục biện minh, cúi đầu hôn lên môi tôi. Nụ hôn mang theo ý trừng phạt rõ rệt, vừa mạnh mẽ vừa dữ dội, như thể muốn hoàn toàn nuốt chửng tôi.
Tôi bị anh hôn đến đầu óc choáng váng, những ngón tay siết c.h.ặ.t cổ áo ngủ của anh, hơi thở hoàn toàn rối loạn.
“Hoa mùa xuân…” hơi thở anh phả bên vành tai tôi, giọng trầm thấp gần như không thể nghe thấy: “Gió mùa hạ…”
Tôi khẽ run lên.
Anh đang đọc thuộc lá thư tình kia.
Người này đúng là quá đáng, vậy mà còn học thuộc cả thư.
“Đều không bằng sự dịu dàng của em khi cúi đầu.”
Vừa đọc, anh vừa tháo chiếc cúc đầu tiên trên áo ngủ của tôi.
“Tống Tông Lễ! Em gái anh còn chưa ngủ, lỡ cô ấy nghe thấy thì…”
“Ừ.” Anh nhếch khóe môi, trong mắt tràn ngập tia sáng nguy hiểm: “Vậy chẳng phải càng kích thích hơn sao?”
Anh lại tháo chiếc cúc thứ hai.
“Tháng Chín gặp được em.”
Chiếc thứ ba.
“Tháng Mười đã đem lòng yêu em.”
Anh cúi đầu, đôi môi nóng bỏng khẽ chạm lên xương quai xanh của tôi, men theo đường nét ấy chậm rãi đi xuống. Mỗi nụ hôn rơi xuống, anh lại đọc một câu trong lá thư.
Nằm trên giường nghe bạn trai đọc lá thư tình mà một người đàn ông khác viết cho bạn thân mình.
Cảm giác này thật sự quá kỳ quặc.
Tôi sụp đổ, đưa tay bịt miệng anh.
“Không được đọc nữa! Anh mà đọc tiếp, em sẽ tuyệt giao với anh!”
Tống Tông Lễ nheo mắt, khẽ cười:
Bé con.”
“‘Tuyệt’ là tuyệt ở bộ phận nào?”
3.
Hồi cấp ba, tôi và Lục Khê Xuyên là hai người duy nhất được tuyển thẳng vào trường trung học quý tộc vì hoàn cảnh khó khăn nhưng thành tích xuất sắc. Còn Tống Thời Vãn là tiểu thư nổi tiếng của trường. Nhà cô ấy đã giàu có từ đời ông của ông của ông nội.
Vốn dĩ giữa tôi và cô ấy sẽ chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào. Cho đến một ngày, Tống Thời Vãn bắt gặp bố mẹ tôi đang cố dùng vũ lực nhét tôi lên một chiếc xe tải nhỏ trước cổng trường, ép tôi về nhà kết hôn.
Tất cả những người đi ngang qua đều không muốn xen vào chuyện của người khác. Chỉ có Tống Thời Vãn trực tiếp xông tới, vung chiếc túi hàng hiệu nện thẳng vào mặt bố mẹ tôi.
Nhân lúc họ chưa kịp phản ứng, cô ấy kéo tôi bỏ chạy.
Từ ngày hôm đó, Tống Thời Vãn thường xuyên tìm đủ loại lý do sai tôi chạy việc hoặc làm bài hộ, sau đó lại đường hoàng đưa tiền công cho tôi.
Ngày nghỉ hè, cô ấy nhận ra vẻ bất an của tôi, chủ động nắm lấy tay tôi:
“Cậu đến nhà tớ ở đi, tiện thể kèm tớ học. Với lại cậu biết rồi đấy, ông anh biến thái của tớ mà biết thứ hạng của tớ lại tụt mấy bậc, chắc chắn sẽ mắng tớ c.h.ế.t mất.”
“Nhưng nếu cậu ở đó, trước mặt người ngoài anh ấy vẫn sẽ chừa cho tớ chút thể diện, sẽ không mắng tớ quá dữ.”
“Xin cậu đấy, cậu đứng nhất khối mà, tớ biết đi đâu tìm được gia sư tốt hơn nữa?”
Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý.
“Được rồi, được rồi. Cậu cứ nhắc mãi chuyện này, tớ biết rồi.”
Lần đầu tiên tôi gặp Tống Tông Lễ là ở sảnh ra vào. Anh vừa từ công ty trở về, trong tay còn cầm chìa khóa xe.
Nghe thấy động tĩnh, anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái, khẽ gật đầu coi như chào hỏi rồi đi lên tầng.
Toàn bộ quá trình chưa đến ba giây.
Nhưng tôi nhìn theo bóng lưng anh trên cầu thang, ngẩn người hồi lâu.
Vai rộng eo thon, đường nét khuôn mặt sâu sắc. Còn đẹp trai hơn cả những nam minh tinh trên truyền hình.
Bình thường nghe Tống Thời Vãn than thở, tôi còn tưởng anh trai cô ấy là một ông chú già có khuôn mặt khó gần.
“Nhìn ngẩn người rồi à?” Tống Thời Vãn b.úng tay một cái bên tai tôi.
Tôi hoàn hồn, tai hơi nóng lên: “Không có, tớ đâu có nhìn anh cậu.”
“Tốt nhất là không nhìn.” Tống Thời Vãn bĩu môi, hạ giọng cảnh cáo tôi: “Anh tớ trông thì đạo mạo thế thôi, chứ thật ra xấu xa lắm, bụng dạ thâm hiểm cực kỳ. Cậu đừng để bị gương mặt đó lừa.”