Đầu ngón tay Đan Diệp run lên một cái, điếu t.h.u.ố.c vừa mới hút được hai hơi liền rơi thẳng xuống sàn nhà. Tàn t.h.u.ố.c đỏ rực văng ra rồi lăn tròn vào một góc tường.
"..."
Đầu óc Đan Diệp trở nên ù đặc, một nỗi hoảng loạn tột độ bao trùm lấy tâm trí anh. Mặc dù giữa anh và sếp Phàn vẫn chưa có mối quan hệ chính thức nào, nhưng theo bản năng, anh hoàn toàn không muốn người đàn ông này nhìn thấy mình ở một nơi như quán bar đồng tính.
Anh liếc nhìn điếu t.h.u.ố.c vẫn đang tỏa ra một làn khói mỏng dưới góc tường, sau đó lại ngước mắt nhìn Phàn Cẩn. Anh mím môi, mở miệng định nói gì đó nhưng rồi lại bướng bỉnh giữ im lặng.
Phàn Cẩn cũng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn anh trân trân.
Lối hành lang vốn dĩ được chiếu sáng mờ nhạt, tiếng nhạc chát chúa từ phía ngoài bị những bức tường dày chặn lại nên khi truyền vào đây chỉ còn là những tiếng ù ù đục ngầu, vô tình khiến không gian nhỏ hẹp này trở nên yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
Đan Diệp cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình đang đ.á.n.h trống liên hồi, tiếng tim đập mạnh đến mức anh có cảm giác như người đối diện cũng có thể nghe thấy được.
"Sếp... sếp Phàn," anh cất giọng khàn khàn, cố tìm một lý do, "thật là trùng hợp quá. Sao anh lại vào đây để hít thở không khí trong lành thế này?"
Ngay khi câu nói vừa ra khỏi miệng, Đan Diệp chỉ muốn tự tát cho mình một cái. Hít thở không khí trong lành? Cái nơi nồng nặc mùi rượu và khói t.h.u.ố.c này mà là nơi để hít thở không khí trong lành sao?
Phàn Cẩn vẫn nhìn anh, ánh mắt anh từ từ dời từ gương mặt Đan Diệp xuống điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở dưới góc tường, rồi lại quay trở lại nhìn thẳng vào mắt anh: "Sao cậu vừa nhìn thấy tôi đã chạy?"
Đan Diệp á khẩu trước câu hỏi thẳng thắn này.
Anh biết trả lời thế nào bây giờ? Chẳng lẽ lại nói thẳng ra là: "Tôi sợ anh nhìn thấy tôi ở quán bar đồng tính này, sợ anh nghĩ cuộc sống riêng tư của tôi phóng túng, lộn xộn, rồi anh sẽ có ấn tượng xấu về tôi" sao?
"Tôi đâu có chạy," anh nở một nụ cười gượng gạo, "tôi chỉ vào đây để hút điếu t.h.u.ố.c thôi mà."
Cảm giác bị ánh mắt sắc lạnh của đối phương nhìn thấu khiến Đan Diệp vô cùng bứt rứt, anh đang định vắt óc bịa thêm một lý do khác thì bỗng nhiên giọng nói của Tần Dĩ An lại vang lên từ đầu bên kia hành lang: "Đan Diệp? Đan Diệp ơi cậu đâu rồi? Chạy đi đâu mất tiêu rồi không biết nữa?"
Da đầu Đan Diệp bỗng chốc tê rần lên.
Ngay giây tiếp theo, Tần Dĩ An đã xuất hiện ở góc cua hành lang, một tay vẫn đang ôm c.h.ặ.t cậu chàng thỏ con xinh xắn kia. Vừa nhìn thấy Đan Diệp, mắt cậu ta sáng lên liền sải bước nhanh về phía này.
"Sao cậu lại trốn ở cái chỗ góc khuất này thế? Tôi còn tưởng cậu..."
Lời nói của Tần Dĩ An bỗng khựng lại giữa chừng khi cậu ta nhận ra có một người đàn ông với khí chất vô cùng nổi bật đang đứng chắn ngay trước mặt Đan Diệp.
Tần Dĩ An đưa mắt đ.á.n.h giá Phàn Cẩn từ đầu đến chân một lượt, sau đó quay sang liếc nhìn Đan Diệp rồi nhướng mày đầy ẩn ý.
"Ai đây hả cậu? Bạn cậu à?"
Phàn Cẩn khẽ nhướng mày, ánh mắt anh lướt qua gương mặt của Tần Dĩ An, dừng lại một chút ở cậu chàng thỏ con đang được ôm trong tay cậu ta, rồi cuối cùng quay trở lại dán c.h.ặ.t lên gương mặt của Đan Diệp.
Đan Diệp có cảm giác như toàn thân mình sắp bốc cháy dưới ánh nhìn của anh vậy. Ánh mắt ấy mang một áp lực vô hình khiến anh vô cùng căng thẳng và lo lắng. Giờ thì bị bắt quả tang ngay tại trận thế này rồi, còn gì để mà thanh minh nữa đây? Nhưng rõ ràng là anh có làm cái gì sai trái đâu cơ chứ.
Đan Diệp mím môi mở miệng định nói, nhưng chưa kịp thốt lên lời thì Tần Dĩ An đã nhanh nhảu cướp lời trước: "Xin chào anh, tôi là bạn học cùng phòng hồi đại học của Đan Diệp, vừa mới ở nước ngoài về nước. Anh cũng là bạn của cậu ấy à? Hay là chúng ta vào trong ngồi chung cho vui đi?"
Vừa nói, Tần Dĩ An vừa siết c.h.ặ.t t.a.y ôm lấy cậu chàng thỏ con kia như để chứng minh lời mình nói.
Đan Diệp cảm thấy huyết áp của mình đang tăng vọt lên đến đỉnh điểm. C.h.ế.t tiệt thật, bao nhiêu hình tượng người thầy giáo đứng đắn, mẫu mực mà anh cất công xây dựng bấy lâu nay đều bị cái tính bao đồng của Tần Dĩ An phá hủy sạch sành sanh rồi.
"Cậu đừng nói nhảm nữa, người ta không vào đâu." Anh quay sang trừng mắt nhìn Tần Dĩ An một cái sắc lẹm.
"Sếp Phàn," anh quay lại nhìn Phàn Cẩn, giọng nói có chút khô khốc, "mọi chuyện thực sự không phải như những gì anh đang nghĩ đâu." Anh rất muốn giải thích rõ ràng nhưng đầu óc lúc này rối như tơ vò, bao nhiêu chữ nghĩa học cao hiểu rộng bao năm qua bỗng chốc bay biến đâu mất, không thể thốt ra nổi một câu hoàn chỉnh.
Phàn Cẩn không có phản ứng gì quá lớn, anh chỉ buông một câu bằng chất giọng bình thản: "Cứ chơi vui vẻ đi." Nói xong, anh dứt khoát quay người bỏ đi.
Thực ra đêm nay anh đến đây là để tìm người. Người bạn Từ Kính nói với anh là đang ngồi uống rượu ở đây, nhưng có vẻ như anh đã đi nhầm quán rồi, không ngờ nơi này lại là một quán bar dành cho người đồng tính.
Bình thường Đan Diệp là một người rất khó để theo đuổi, nhưng việc không đuổi theo giải thích trong tình huống này lại càng khiến anh bứt rứt không yên. Nói một cách sòng phẳng thì Phàn Cẩn cũng đâu có mối quan hệ chính thức nào với anh, anh đâu có nghĩa vụ phải báo cáo hay giải thích chuyện đời tư với anh ấy? Anh thích đàn ông là chuyện hoàn toàn tự nhiên. Việc đến một quán bar dành cho người đồng tính thì có gì là sai trái đâu chứ? Anh không hề sống buông thả, chỉ vào đây uống một chút rượu giải khuây và chẳng làm hại đến ai.
Thế nhưng ngay vào lúc này, trái tim anh lại thắt c.h.ặ.t lại đầy đau đớn, bởi vì anh thực sự rất quan tâm — anh quan tâm đến từng cử chỉ, lời nói của Phàn Cẩn, và càng quan tâm hơn đến việc anh ấy sẽ đ.á.n.h giá con người mình như thế nào.
Anh lập tức chạy đuổi theo ra ngoài, nhưng khi ra đến cửa quán bar thì đã không còn thấy bóng dáng của Phàn Cẩn đâu nữa. Anh nhớn nhác nhìn quanh quất một hồi thì thấy có một bóng lưng mặc đồ đen đang cúi đầu bước đi, vóc dáng trông rất giống anh ấy.
Anh vội vã chạy lên phía trước rồi vỗ mạnh vào vai người đó. Ngay khi vừa chạm tay vào, anh đã lập tức cảm thấy hối hận — người này chắc chắn không phải là Phàn Cẩn. Nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Người đàn ông kia quay mặt lại, nhíu mày hỏi: "Anh có việc gì không?"
Một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Đan Diệp vội vàng xua tay xin lỗi: "Tôi xin lỗi, tôi nhận nhầm người ạ."
Người kia không nói gì, quay người tiếp tục bước đi.
Đan Diệp đứng trơ trọi trên vỉa hè, lòng dâng lên một cảm giác hụt hẫng và lạc lõng tột cùng. Anh lo lắng đến phát điên khi không thể tìm thấy Phàn Cẩn, trong khi hai người lại chưa hề kết bạn hay có bất kỳ phương thức liên lạc nào của nhau.
Càng nghĩ, anh lại càng cảm thấy hối hận và tự trách bản thân. Tại sao lúc nãy anh lại chỉ biết đứng đờ ra đó như một khúc gỗ mà không chịu mở miệng nói lấy một lời cơ chứ? Rõ ràng anh đâu có làm chuyện gì khuất tất, cứ thẳng thắn giải thích rõ ràng mọi chuyện với Phàn Cẩn là được rồi mà.
Anh bực bội vò đầu bứt tai một hồi cho bõ tức.
Điện thoại trong túi quần bỗng rung lên liên hồi — là cuộc gọi của Tần Dĩ An, anh bực dọc nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia lo lắng hỏi: "Cậu chạy đi đâu mất rồi thế?"
"Cậu đi đâu thì mặc kệ cậu, suốt ngày chỉ biết hỏi. Tôi nói cho cậu biết, người đàn ông lúc nãy chính là người tôi đang thầm thích đấy! Tôi đang bận đuổi theo anh ấy đây này." Đan Diệp không thể kiềm chế nổi cơn giận của mình nữa liền quát lên. Thực ra từ buổi trưa anh đã có chút ấm ức với Phàn Cẩn rồi, dù lỗi là do anh tự hờn dỗi một mình. Đến tối nay lại xảy ra chuyện hiểu lầm này, giờ lại không tìm thấy người để giải thích, bao nhiêu cảm xúc dồn nén khiến anh hoàn toàn bùng nổ.
Tần Dĩ An nghe xong liền lập tức hiểu ra lý do tại sao Đan Diệp lại mất bình tĩnh như vậy, giọng điệu của cậu ta ngay lập tức dịu xuống, pha chút hối lỗi: "Anh ta... anh ta chưa biết cậu thích đàn ông à?"
Đan Diệp hít một hơi thật sâu để cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, đáp: "Ừm, tôi vốn định từ từ tiếp cận rồi mới nói."
"Ai mà ngờ cái miệng hại thân của cậu lại bô bô cái miệng lên làm hỏng hết chuyện của tôi chứ."
Mặc dù Tần Dĩ An không nói toẹt ra, nhưng việc Phàn Cẩn vô tình bắt gặp anh ở một nơi như thế này thì gần như chắc chắn anh ấy đã đoán được xu hướng tính d.ụ.c của anh rồi. Đã vậy Tần Dĩ An lại còn đang ôm ấp một cậu chàng thỏ con ngay trước mặt anh ấy, làm như thể hai đứa là những tay chơi lão luyện chuyên đi săn mồi ở quán bar vậy. Anh chỉ sợ Phàn Cẩn sẽ vơ đũa cả nắm mà đ.á.n.h giá anh cũng là loại người phóng túng như thế.
Tần Dĩ An rối rít xin lỗi: "Tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi cậu nhé, tại tôi lỡ lời thôi mà."
Đan Diệp im lặng không buồn đáp lại.
Trong lòng cảm thấy vô cùng bứt rứt và khó chịu, anh lại rút một điếu t.h.u.ố.c ra ngậm lên môi rồi châm lửa.
Tần Dĩ An ở đầu dây bên kia lại tiếp tục hiến kế: "Nhưng mà nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, chuyện này biết đâu lại có cái lợi đấy chứ. Bây giờ anh ta đã biết cậu thích đàn ông rồi, sao cậu không nhân cơ hội này tấn công tới tấp luôn đi, x.é to.ạc cái màng bọc bấy lâu nay ra luôn? Nếu cưa đổ được thì tiến tới, còn không được thì chúng ta đổi mục tiêu khác, thế có phải nhanh gọn không."
Nói thì lúc nào cũng đơn giản như vậy đấy.
Đan Diệp rít một hơi t.h.u.ố.c rồi chậm rãi phả khói ra ngoài. Mọi chuyện đâu có dễ dàng như cậu ta nghĩ cơ chứ. Anh thậm chí còn chưa biết Phàn Cẩn thích đàn ông hay thích phụ nữ, vậy thì biết đường nào mà theo đuổi đây? Ngộ nhỡ anh ấy là một người kỳ thị đồng tính thì sao? Lúc đó mối quan hệ giữa hai người chẳng phải sẽ hoàn toàn tan tành hay sao?
Đan Diệp sống trên đời suốt hai mươi tám năm qua, khó khăn lắm mới gặp được một người khiến trái tim mình thực sự rung động. Tình cảm anh dành cho Phàn Cẩn là cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên sâu sắc và bền vững, anh không muốn để mối duyên này vụt mất một cách dễ dàng như vậy được.
Không được, anh nhất định phải tìm bằng được cơ hội để giải thích rõ ràng mọi chuyện với anh ấy.
Anh không thể kiên nhẫn chờ đợi cho đến ngày mai để đến quán cà phê được nữa, anh quyết định sẽ đến thẳng nhà của Phàn Cẩn ngay trong đêm nay. Anh phải gặp bằng được anh ấy để nói cho ra nhẽ.