Không một chút do dự, Đan Diệp lập tức vẫy một chiếc taxi bên đường rồi đọc địa chỉ khu nhà của Phàn Cẩn cho tài xế.
Khu nhà của anh ấy nằm khá xa trung tâm, đường xá vào ban đêm lại xảy ra tình trạng ùn tắc giao thông nghiêm trọng. Đan Diệp bị kẹt trên xe hơn một tiếng đồng hồ mới đến được nơi. Anh rút một tờ tiền mệnh giá một trăm tệ từ trong ví ra đưa cho tài xế rồi vội vã bảo: "Không cần thối lại đâu ạ, cảm ơn bác tài nhiều nhé."
Anh lập tức mở cửa lao ra khỏi xe, chạy thục mạng về phía khu nhà của Phàn Cẩn theo những ký ức từ ban chiều.
Chạy một mạch lên đến tầng ba, Đan Diệp đứng trước cánh cửa quen thuộc, anh hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi giơ tay gõ cửa.
Bên trong căn hộ hoàn toàn im lìm, cánh cửa vẫn đóng c.h.ặ.t. Đến lúc này anh mới chợt nhận ra mình không chắc chắn liệu Phàn Cẩn có đang ở nhà hay không. Hoặc có lẽ, anh ấy vẫn chưa trở về từ quán bar lúc nãy.
Đan Diệp lẳng lặng đứng tựa lưng vào tường trước cửa nhà anh để chờ đợi. Lối hành lang của khu chung cư cũ kỹ này chỉ lắp hệ thống đèn cảm ứng âm thanh, thỉnh thoảng anh lại phải cố tình ho nhẹ một tiếng để giữ cho đèn không bị tắt.
Chẳng ai biết được khi nào thì Phàn Cẩn mới trở về.
Anh đứng mỏi chân liền chuyển sang tư thế ngồi xổm, rồi cuối cùng ngồi bệt luôn xuống sàn nhà hành lang, đốt hết điếu t.h.u.ố.c này đến điếu t.h.u.ố.c khác mà bóng dáng của Phàn Cẩn vẫn bặt vô âm tín.
Anh cúi đầu liếc nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình điện thoại — thời gian đã bước sang quá nửa đêm rồi. Có lẽ đêm nay Phàn Cẩn sẽ không quay trở về đây nữa.