Nhưng vừa trở lại đã quỳ xuống trước bà.

“Cô mẫu.”

“Con không tin hắn phản quốc.”

“Triều đình có bao nhiêu tranh đấu, người muốn hại hắn cũng chưa chắc ít.”

“Biết đâu hắn bị vu oan.”

“Con người hắn đôi khi còn ngốc, bị người khác tính kế chưa chắc đã nhận ra.”

Cô mẫu nghe mà chỉ day thái dương.

“Xử trí hắn thế nào là việc của bệ hạ.”

“Nhưng tội hắn đang mang là thông địch phản quốc.”

“Ta khuyên con đừng tiếp tục dính líu.”

“Sau lưng con còn cả phủ Thừa tướng.”

Ta hiểu.

Bà muốn ta nghĩ cho gia đình.

Ta rời cung như người mất hồn.

Gần về đến phủ lại thấy bên đường có một ông lão đang bị đám trẻ trêu chọc.

Ông cúi nhặt quả hạnh dưới đất.

Mỗi lần vừa tới gần, mấy đứa trẻ lại chạy tới nhặt trước rồi ném xa hơn.

Ông chỉ có thể chậm chạp đi theo.

Còn bọn chúng đứng bên cười lớn.

“Nhìn kìa, chẳng khác gì ch.ó!”

“Lại đây đi, ta có màn thầu cho ngươi.”

Ông lão thật sự quay về hướng có đồ ăn.

Ta lập tức tức giận.

Những đứa trẻ kia cũng chỉ trạc tuổi Đãi Cát ngày trước.

Nhưng cách hành xử lại hoàn toàn trái ngược.

“Con nhà ai?”

Ta gọi thị vệ.

“Không dạy con là lỗi của cha mẹ.”

“Đi tìm người nhà bọn chúng, đưa đến Đại Lý Tự khanh nói chuyện.”

Mấy đứa trẻ lập tức bị giữ lại.

Ta bước xuống xe, lấy bánh hoa đào đưa cho ông lão.

Đến khi đứng gần mới nhận ra đây chính là người mình từng gặp trên đường từ chùa về.

Y phục ông càng rách rưới hơn trước.

Ta đoán số bạc lần trước có thể đã bị cướp.

“Lão nhân gia, người thân của ông sống ở đâu trong kinh?”

Ông không nói được.

Ta cho người mang giấy b.út.

Sau khi nhìn ông viết một lúc mới hiểu, chính ông cũng chẳng còn nhớ thân thích ở nơi nào.

Ta vốn đang có rất nhiều chuyện phải lo.

Nhưng nhìn một người già cô độc như vậy, cuối cùng vẫn chẳng thể bỏ mặc.

“Ông có muốn tạm thời tới phủ Thừa tướng ở không?”

Trong đôi mắt vẩn đục ấy bỗng hiện lên chút ánh sáng.

Ông mỉm cười rồi gật đầu.

Không hiểu sao, nhìn nụ cười đó, sự hỗn loạn trong lòng ta cũng nhẹ đi một chút.

“Được.”

“Về đó sẽ không có ai bắt nạt ông.”

“Nếu sau này ông nhớ được nhà mình ở đâu, ta sẽ đưa ông trở về.”

Năm ngày tiếp theo, ta gần như không bước khỏi phủ.

Tin trong cung cuối cùng truyền ra.

Tháng sau Thẩm Túc Lâm sẽ bị xử trảm.

Cha mẹ nghe xong im lặng rất lâu.

“May mà Thất Thất chưa gả cho hắn.”

Ta nghe vậy lại nói.

“Cha, mẹ.”

“Con cũng không muốn lấy Trần Thượng nữa.”

Trước kia ta từng nghĩ chỉ cần không phải Thẩm Túc Lâm thì lấy ai cũng như nhau.

Đến lúc này mới nhận ra chẳng phải vậy.

Trong lòng ta vẫn còn hắn.

Cùng lúc đó, ký ức về Đãi Cát lại tiếp tục nhạt đi.

Có những hôm ta đã không thể hình dung rõ gương mặt con.

Và giờ Thẩm Túc Lâm lại sắp c.h.ế.t.

Sau chuyện Trần Thượng làm nhục người nghèo, phụ thân đã đồng ý giúp ta lui hôn.

Nhưng kể cả vậy, trong lòng ta vẫn chẳng thấy nhẹ hơn.

Rời chính đường, ta bắt gặp ông lão đang ngủ dưới gốc hòe.

Nha hoàn bảo ông ở phủ rất ngoan.

Rảnh rỗi thì quét sân.

Lúc không có việc lại thích ngồi ở đây, lặng lẽ nhìn người trong nhà đi tới đi lui.

Phụ thân từng lo tuổi ông đã quá cao, có khi chẳng sống được bao lâu nữa.

Ta lại bởi đã trải qua chuyện trọng sinh nên đối với những điều huyền diệu không còn hoàn toàn không tin.

Nhất là câu đại sư từng dặn.

Hãy quý trọng người trước mắt.

Ngày hôm ấy, ngoài ông lão này, ta chẳng gặp ai đặc biệt.

Lá hòe rơi đầy lên người ông.

Một con mèo hoang còn cuộn tròn ngủ trong lòng.

Khung cảnh yên tĩnh đến mức nhìn lâu khiến lòng người cũng dịu xuống.

Ta dặn nha hoàn đừng để ông ngủ ngoài đó quá lâu.

Còn phải cố ý nói lớn.

Tai ông rất kém.

Nếu nói bình thường, gần như chẳng nghe được gì.

Ta chẳng biết trước đây ông đã sống qua ngày như thế nào.

Nghĩ tới đại sư, ta lại lên xe tới chùa.

Khi đến nơi đã gần chạng vạng.

Ta quỳ xuống bồ đoàn.

Trong lòng chỉ muốn cầu một chuyện.

Nếu Thẩm Túc Lâm thật sự bị oan, xin Phật tổ phù hộ hắn bình an bước ra khỏi lao ngục.

Ý niệm vừa dứt, đất trời trước mắt bỗng đảo lộn.

Khi ta nhìn rõ trở lại, mình đã ở Tấn vương phủ của kiếp trước.

Ta hiểu rất nhanh.

Đây là thời điểm sau khi ta c.h.ế.t.

Thi thể của ta vẫn nằm trên giường.

Nhìn qua chỉ giống như đang ngủ.

Trong phòng có vài tiếng khóc khe khẽ.

Rồi giọng Thẩm Túc Lâm vang lên.

“Ra ngoài cả đi.”

Sau khi những người khác rời khỏi, hắn ngồi xuống bên giường.

Sắc mặt quá bình tĩnh.

Hắn còn tự tay dùng khăn lau mặt cho ta.

Phải tới lúc trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, hắn mới mở miệng.

“Thi Duy Thê.”

“Chúng ta đã bao lâu không thể ngồi yên với nhau như vậy rồi?”

“Đãi Cát không còn.”

“Bây giờ nàng cũng đi.”

“Nhà của chúng ta… tại sao lại biến thành như vậy?”

Hai mắt hắn đầy tơ m.á.u.

Nhưng môi vẫn cố gắng cong lên.

Dáng vẻ đó giống như ta chỉ đang ngủ.

Giống như hai chúng ta vẫn còn là vợ chồng bình thường, hắn đang ngồi kể chuyện trong nhà cho ta nghe.

Rồi nụ cười kia dần biến mất.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

“Nàng thông minh như vậy.”

“Có lẽ trong lòng nàng đã từng đoán ra.”

“Đãi Cát thật sự c.h.ế.t rồi.”

“Con mất ở Thanh Viễn.”

Thẩm Túc Lâm kể rằng người bắt Đãi Cát là dư nghiệt của một gia đình phản quốc.

Năm đó cả nhà ấy cấu kết với giặc ngoài biên, bị hắn phát hiện rồi tâu lên Thánh thượng.

Sau khi án được định, phần lớn người trong nhà đều bị xử t.ử.

10 - Đời Tương Thủ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia