Kể từ ngày nhi tử không còn tung tích, cuộc hôn nhân từng khiến bao người ngưỡng mộ giữa ta và Thẩm Túc Lâm cũng dần bị những tháng năm đau đớn bào mòn, cho đến cuối cùng, hai người từng thân thiết nhất lại trở thành kẻ chỉ cần đối diện nhau cũng chất chứa oán hờn.
Có lần giữa yến tiệc trong cung, hắn chẳng giữ được lời mà trách ta đã trở thành một người đàn bà cay nghiệt, hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ dịu dàng thuở trước.
Còn ta, ngay giữa phố xá đông người, từng đỏ cả vành mắt mà buông lời nguyền hắn chẳng được sống lâu.
Hết năm này sang năm khác, chúng ta vẫn chẳng tìm thấy hài tử.
Cũng trong những năm tháng dài tưởng chừng không có điểm cuối ấy, chút tình nghĩa còn sót lại giữa ta với Thẩm Túc Lâm dần cạn kiệt.
Năm ấy, thân thể lẫn tâm trí ta đều đã hao mòn đến cùng cực, cuối cùng trong một lần tuyệt vọng đã uống Hạc Đỉnh Hồng.
Vậy mà khi ý thức một lần nữa trở về, thứ ta nghe thấy lại là tiếng mẫu thân đang ngồi bên cạnh, vừa thương vừa trách mà khuyên nhủ ta.
“Thẩm thế tử ấy từ nhỏ đã thích phô trương chẳng khác gì chim công xòe đuôi, ta vốn chẳng vừa mắt hắn từ lâu rồi, vậy mà cũng không hiểu sao con lại—”
Không để bà nói hết như kiếp trước, ta lập tức lên tiếng ngắt lời.
“Mẹ, lần này con không muốn gả nữa.”
Ta vốn tưởng chuyện từ hôn sẽ do phủ chúng ta lên tiếng trước, nào ngờ lời còn chưa truyền ra ngoài, Tấn vương phủ đã cho người tới báo rằng Thẩm Túc Lâm muốn rời kinh đến biên cương nhập ngũ.
Bởi vậy, hôn sự giữa hai nhà đành tạm gác xuống.
Như vậy cũng tốt.
Ta chỉ mong đời này, cả ta lẫn hắn đều đừng bước lại vào con đường cũ thêm lần nào.