Mẫu thân quan sát sắc mặt ta rồi thở dài.

“Xem ra con thật sự không còn thích hắn.”

“Sau này mẹ không kể chuyện Túc Lâm trước mặt con nữa.”

Ta lập tức nắm tay bà.

“Không.”

“Mẹ.”

“Con nghĩ rồi.”

“Nếu đời này phải thành hôn, ngoài hắn ra con không muốn lấy ai khác.”

Mẫu thân nhìn ta như chẳng biết phải phản ứng thế nào.

“Con gái của mẹ, mấy ngày nay lòng con đổi còn nhanh hơn thời tiết.”

Cuối cùng bà vẫn chịu thua.

“Được.”

“Nhưng cũng phải xem người ta có muốn cưới con nữa hay không.”

Ta còn chưa đáp, bà đã tự nói tiếp.

“Không muốn cũng phải muốn.”

“Nếu nó dám từ chối, mẹ cho người bắt thẳng về phủ.”

“Để nó ở rể cũng được.”

Lần đầu tiên sau rất lâu, ta thật sự bật cười.

Ngày chân tướng trong triều được công khai, Thẩm Túc Lâm cũng được rửa sạch tội danh.

Hắn mặc chiến giáp của Phiêu Kỵ đại tướng quân, cưỡi một con ngựa cao lớn đi qua đường chính.

Thần sắc sáng sủa, khí thế còn hơn cả thuở thiếu niên.

Đôi mắt đen lấp lánh dưới ánh nắng.

Khóe môi vẫn mang một nụ cười.

Hắn chẳng chút che giấu mà nói lớn với dân chúng hai bên.

“Các vị hương thân.”

“Hôm nay tại hạ muốn đi cướp một vị phu nhân.”

Người bên đường cười hỏi.

“Tướng quân muốn cướp cô nương nhà nào?”

Hắn lập tức đáp.

“Đùa thôi.”

“Bệ hạ đã tứ hôn rồi, đâu cần cướp.”

“Người ấy mọi người cũng biết.”

“Thi Duy Thê của phủ Thừa tướng.”

“Là thê t.ử ta đã nhận định qua đời đời kiếp kiếp.”

Ngoài phủ nhanh ch.óng náo nhiệt.

Khi ấy ta đang ở thư phòng tìm đồ.

Bỗng nhớ hồi trẻ hắn rất thích viết thư cho ta.

Trong thư toàn là những câu đọc lên khiến người ta đỏ mặt.

Ta còn chưa lục ra được bức nào, ông lão đang ở trong phủ đã chậm chạp đi tới.

Ông cười với ta, kéo nhẹ ống tay áo rồi chỉ về ngoài cửa.

Ta hiểu ý.

“Được, ta ra xem.”

Bên ngoài đã đầy người.

Trong đám đông ấy, người ngồi trên ngựa vẫn nổi bật đến mức chẳng thể nhìn nhầm.

Thẩm Túc Lâm nhìn ta.

Đôi mắt sáng đến mức giống như chứa cả trời sao.

“Thi Duy Thê.”

“Nàng có muốn lại làm thê t.ử của ta không?”

Ta ngẩn người.

Đã rất lâu ta không nhìn thấy hắn như thế.

Chỉ một thoáng im lặng, hắn lại hiểu nhầm.

Trong mắt hiện lên chút thất vọng.

Ngay sau đó lại tự cười, giơ thánh chỉ lên.

“Không đồng ý cũng—”

“Ta đồng ý!”

Ta gần như nói lớn hơn hắn.

Thẩm Túc Lâm lập tức nhảy xuống ngựa.

Trước mặt bao nhiêu người, hắn vẫn ôm ta lên rồi xoay liền mấy vòng.

“Thi Duy Thê lại là phu nhân của ta rồi!”

Hôm ấy có gió.

Tóc mai mọi người bị thổi hơi rối.

Cha mẹ ta cùng Tấn vương, Tấn vương phi đều có mặt.

Chẳng ai chú ý ông lão đứng cách đó không xa.

Ông nhìn từng người.

Từ gương mặt này sang gương mặt khác.

Nhìn rất lâu.

Giống như chỉ mong có thể ghi nhớ tất cả thật sâu.

Nụ cười trên khuôn mặt già nua lại trong sáng giống hệt một đứa trẻ.

Không lâu sau, ông chuẩn bị rời phủ.

Hạnh Nhi thấy vậy liền hỏi.

“Lão gia gia muốn đi đâu?”

Không mang giấy b.út, ông chỉ đưa tay về hướng tây thành.

Sau đó lấy trong áo ra mấy mảnh bánh hoa đào đã vụn.

Hạnh Nhi hiểu ông muốn đi mua bánh.

Nàng đưa thêm ít bạc.

“Vậy nhớ trở về trước khi trời tối.”

Ông lão nhìn nàng đầy cảm kích.

Hạnh Nhi chẳng để tâm, quay vào trong.

Nhưng chuyến đi ấy kéo dài từ sáng tới tối.

Mắt ông không còn tốt.

Giữa đường chẳng nhìn rõ nên ngã rất nặng.

Trăng lên cao.

Ông nằm dưới đất hồi lâu mà không thể tự đứng dậy.

Cuối cùng chỉ ngửa mặt nhìn trời, bắt đầu đếm sao.

Đếm đến mệt mới lại cố chống người lên.

Thử nhiều lần.

Cuối cùng cũng ngồi được dậy.

Ông vén vạt áo, cúi xuống thổi lên đầu gối đau nhức của mình.

“Không đau.”

“Thổi một chút sẽ hết đau.”

“Đãi Cát ngoan.”

Giọng nói đã già.

Nhưng người bên trong vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Đãi Cát chẳng nhận ra mình vừa gọi chính tên mình.

Nó đang bận nhìn năm lượng bạc lăn khỏi túi.

Con lập tức cúi xuống nhặt.

Cẩn thận phủi từng hạt đất.

Đây là bạc mẫu thân cho.

Mấy hôm trước có kẻ muốn cướp số bạc này.

Đãi Cát bị đ.á.n.h ngã nhưng nhất quyết không chịu buông.

May mắn quan sai kịp tới.

Người ấy nhìn ông già nghèo khổ mà bật cười.

“Đã sắp c.h.ế.t đến nơi còn giữ tiền c.h.ặ.t thế.”

Đãi Cát nghe chẳng hiểu ý châm chọc.

Chỉ biết cúi đầu cảm ơn.

Lần này trở lại nhân gian, con chẳng có gì thuộc về đời trước.

Không còn bùa hộ thân cha tặng.

Không còn đồ chơi.

Không còn y phục.

Có lúc con cũng muốn lén lấy một món đồ của mẫu thân trong phủ ngoại tổ về giữ làm kỷ niệm.

Nhưng lại nhớ mẫu thân từng dạy.

Trộm đồ là chuyện đứa trẻ không ngoan mới làm.

Vì vậy con không lấy.

Năm lượng bạc này là thứ mẫu thân tự tay cho.

Đãi Cát quý hơn bất cứ thứ gì.

Trí nhớ của con đã dần kém đi.

Nó ngồi dưới trăng, đếm đi đếm lại.

Đủ năm lượng.

Không thiếu.

Đãi Cát mới yên tâm cất vào lòng.

Cha mẹ đã trở lại với nhau.

Con vui lắm.

Đêm ấy chẳng có chỗ nghỉ.

Xung quanh chỉ là bãi cỏ.

Nhưng Đãi Cát vẫn đi tiếp.

Con muốn tới chùa tìm sư phụ.

Muốn hỏi bao giờ cha mẹ mới hoàn toàn quên mình.

Bao giờ hai người có thể thật sự sống những ngày bình yên bên nhau.

Nhưng sinh mệnh đổi được đã gần đi tới cuối.

Đi chưa hết nửa đường, thân thể già nua đã không còn sức.

Mí mắt nặng xuống.

Cơn buồn ngủ dần phủ kín.

Rồi Đãi Cát lại ngã.

Trước kia con cũng thường ngã.

Mỗi lần chỉ cần nằm một lúc rồi vẫn bò dậy được.

Con nghĩ lần này cũng thế.

Nhưng nằm rất lâu.

Hai tay chẳng còn sức chống lên.

Sư phụ cuối cùng xuất hiện.

“Đãi Cát.”

“Con gặp bọn họ rồi sao?”

12 - Đời Tương Thủ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia